Những thầy giáo này của nó đều có trải qua học hành tham dự kỳ thi khoa cử của triều đại tiền Minh, cũng đã trải qua giấc mộng kinh thế trị quốc, cho nên vẫn luôn vô tình cố ý ám chỉ nó cử hành khoa cử, đãi ngộ thật tốt với người đọc sách trong thiên hạ, mà thái tử trong suy nghĩ của mình, cũng hiểu được trong khoa cử lấy được nhân tài, là cách làm tương đối đơn giản và công bằng, cho nên nó cũng hy vọng triều đại này mau chóng triển khai khoa cử. Chẳng qua, bởi vì tuổi của mình còn quá nhỏ, không dám ngông nghị chính sách quan trọng, cho nên mới vẫn chưa cùng với phụ hoàng nói lên chuyện này mà thôi.
Y thật không ngờ, Phụ hoàng nhìn như coi thường không thèm để ý đến người đọc sách, vẫn luôn không chịu mở lại khoa cử, không ngờ sớm đã quyết định làm sẵn chuẩn bị mở lại khoa cử, thu nạp nhân tài trong thiên hạ.
Suy nghĩ của phụ hoàng, quả nhiên là siêu phàm nhập thánh... Thái tử nhỏ tuổi này, lại một lần nữa ở trong lòng gia tăng thêm một phần sung bái phụ hoàng.
- Tuy nhiên, khoa cử là phải mở, nhưng là không làm theo kiểu qua loa được, ít nhất khi làm cũng không được giống như lúc trước. Hoàng thượng lại nhíu mày, hình như nhớ ra cái gì đó không thoải mái.- Triều đình ta khi nạp sĩ, không được thi bát cổ văn gì, những bài văn hủ mục này một chút hữu dụng cũng không có, đọc xong chỉ phá hư đầu óc người ta thôi. Con dựa vào Tứ Thư, Ngũ Kinh đủ khiêng thương lên, tạo ra được hỏa pháo không? Khoa cử của triều đình ta phải trọng thực vụ. Thực vụ, toán số, cách vật, sách luận mấy thứ này đều so với nhân đại nghĩa cử gì gì đó hữu dụng hơn gấp trăm lần. Cho nên, tân triều cho dù phải làm khoa cử, cũng chỉ được dùng mấy thứ này đi nạp sĩ. Nếu không, triều đình thu nạp một đám rác rưởi trăm không dùng được một lên làm quan, thì có ý nghĩa gì chứ?
Không thi Tứ Thư, Ngũ Kinh, chỉ thi toán số, sách luận? Đề nghị này của hoàng thượng tuy rằng xem ra rất kỳ quái, nhưng thái tử nghe xong cũng không mấy kinh ngạc. Cho tới nay, khi ở bên người phụ hoàng, thái tử cũng nghe được hoàng thượng đối với người trí thức trước kia chỉ trầm mê Tứ Thư, Ngũ Kinh đi thi bát cổ văn đã có rất nhiều lời phê phán rồi, cảm thấy bọn họ là đám thư sinh trăm không dùng được một, chỉ biết miệng đầy nghĩa lý, nhưng chuyện gì cũng làm không được.
Thái tử cũng đã được nghe nói bọn sĩ phu tiền Minh đa số chỉ miệng nói không không, trị quốc lý chính không ngờ là mọi thứ đều làm không được, sau khi thi đậu tiến sĩ, có được chức quan, cái gì cũng đều không hiểu, cuối cùng chỉ đành dựa vào phụ tá và thư biện đến trợ giúp xử lý chính vụ, có một số người thậm chí còn hoàn toàn bị đám quan lại phía dưới hợp nhau cướp mất quyền lực, bản thân mình thì như con rối vậy.
Rút kinh nghiệm của tiền Minh, dĩ nhiên là không chấp nhận không được, cho nên thái tử cũng tán đồng ý kiến của phụ hoàng —— khoa cử phải làm, phải từ trên khắp chốn rút ra nhân tài, nhét vào trong triều đình, vừa khiến cho thống trị quốc gia trở nên càng có thêm hiệu quả, cũng âm thầm đi giữ cân bằng của đám quý tộc, không đến mức khiến cho đám quý tộc hoàn toàn độc chiếm hết quyền to.
Hoàng thượng cười lạnh lên một tiếng.- Cho nên, để làm tốt kỳ thi khoa cử, thì trước hết phải thi hành giáo hóa vạn dân, nếu không khi ngươi thi tính toán và sách luận, thì có mấy người biết được? Thiên hạ nhân tài tuấn kiệt, đều bị bát cổ độc hại đến quá lâu rồi, ngay lập tức là bò không ra ngoài được đâu… Cho nên, mấy năm này, triều đình ta sẽ phát triển mạnh về văn hoá giáo dục, xây dựng trường học tại khắp nơi, khiến cho một đám người trí thức thiên hạ này học theo đòi hỏi của triều đình ta, sau đó từ trong bọn họ chọn hái ra nhân tài. Về phần đám tú tài hủ mục, cứ để cho bọn họ ở trong thư trai tiếp tục nghèo đầu trắng tóc trôi qua đi. Còn nữa, không riêng gì phải dùng khoa cử đi thu nạp văn thần, cũng phải thiết lập trường học võ học, cho đứa bé từ nhỏ đi vào võ học, học tập các loại tài nghệ đánh giặc, cầm pháo tạo thuyền, thiên văn địa lý, loại nào không phải học vấn? Sau này trong quân đội cũng phải dùng học sinh trong võ học này lên làm quan quân, cho bọn họ mang binh đánh giặc! Đừng nói chi là con cháu bình dân, cho dù là con cháu quý tộc, cũng phải vào trong đó học tập, ưu trúng tuyển ưu, như thế mới để cho văn mạch tân triều không ngừng.
Kế tiếp trong tháng ngày này, kêu các nơi đi xây dựng lên trường học, từ trong đó chọn lựa học sinh văn võ làm tràn đầy triều đình, sau đó lợi dụng những tinh anh bình dân được chọn lựa ra để giữ cân bằng quý tộc, thái tử rốt cuộc hiểu được sắp xếp trong lòng của phụ hoàng.
Sau đó, nó cũng đột nhiên hiểu được vì sao phụ hoàng lại có hứng thú như vậy đi ra bên ngoài cướp đoạt của cải—— Bởi vì muốn thực hiện được mục tiêu này mà nói, nhất định phải tiêu tốn rất nhiều tiền vàng đếm không xuể này.
Hoàng thượng kiên nhẫn đi giải thích cho thái tử, hắn nói đến khá thấm thía, cũng tràn đầy mong đợi.- Cả bộ cơ cấu này sẽ không giống với các triều trước kia, cho nên không từ từ mà đi thi hành không được, từng chút từng chút đi xây dựng ra, khiến cho từ trên xuống dưới đều từ từ đi thích ứng. Chỉ cần cơ cấu hoàn thành, sau này ở bên ngoài, là Nội các và quân đội giữ cân bằng với nhau, ở trong vòng văn thần và võ thần, là thân sĩ và sĩ tử mới lên này đi giữ cân bằng với quý tộc, giữ cân bằng như thế, mới có không gian cho hoàng quyền đi thi triển, nếu đều là bền chắc như thép, vậy từ trên xuống dưới còn cần đến hoàng đế làm cái gì? Chính là muốn khiến cho bọn họ đánh nhau, sau đó hoàng đế đi vào trong đó, mọi việc đều thuận lợi, duy trì cục diện bọn họ một đấu mà không rách nát, nói như vậy bọn họ vẫn phải ỷ lại vào hoàng gia đi làm người phân giải, trái lại cũng nhất định phải ủng hộ địa vị hoàng gia, hiểu chưa? Con là thái tử, ta đây bộ cơ cấu này sau này sẽ là con tới xử lý, cho nên ta trước tiên nói cho con biết những cách này, con hiện tại không hiểu cũng không sao, ta có đủ thì giờ chậm rãi đi dạy con, chỉ sợ con không chịu thật sự đi học hỏi thôi! Chỉ cần con học đến tay rồi, cả giang sơn này của ta đây, sau này cũng yên tâm giao cho con rồi... Hắc, đến lúc đó ngươi còn phải đem bộ cơ cấu này dạy cho con của con đó!
Lần này chân tình và trêu ghẹo đan vào nhau mà nói, khiến cho thái tử càng phát ra kích động, ngay cả hô hấp cũng dồn dập. Nó chỉ cảm thấy tầm mắt của mình vốn là tỉnh tỉnh mê mê, hiện tại đột nhiên có một loại cảm giác rộng mở trong sáng.
Kế sách trị nước của phụ hoàng, lẽ ra nó là một chút cũng nhìn không ra đấy, chỉ biết là phụ hoàng anh minh tựa trời, nó chỉ cần tuân lệnh làm theo là được rồi. Hiện giờ, phụ hoàng lại nói với nó thấu triệt như thế, việc này vừa nói rõ phụ hoàng mưu tính sâu xa, về cái khác cũng nói rõ ở trong lòng phụ hoàng, y đã trưởng thành rồi, đã trở thành người nói rõ đại sự quân nước rồi.