Những năm gần đây, chế độ văn võ dựa vào Nội các và quân đội ngăn cách ra và thiên vị hoàng thượng cố ý hay không cố ý với quân đội, phía quân đội tự làm theo ý mình càng lúc càng nhiều rồi. Tuy rằng tạm thời còn chưa được gọi là ngang ngược kiêu ngạo, đuôi to khó vẫy, nhưng loại manh mún này cũng đã khiến loại quan văn xuất thân tiền Minh như gã đây cảm thấy có chút không hài lòng và cảnh giác. Loại không hài lòng và cảnh giác này, ở bên trong Nội các Đại Hán thật sự cũng không chỉ là một mình gã có, mà là một loại tâm tình chậm rãi dâng lên trở nên phổ biến.
Bởi vì có lai lịch và công tích vượt qua hơn tất cả người khác, cho nên Thừa tướng cũng không lo lắng người phía quân đội không để gã vào trong mắt, nhưng chính như Tài tướng trước đó đã từng nói qua với gã, gã không làm, nhưng bọn người kế nhiệm của gã thì sao? Nếu như lúc gã ở đây phía quân đội đã tự tung tự tác như vậy rồi, về sau trước mặt bọn người kế nhiệm của gã vậy còn chịu nổi sao? Bất kể như thế nào, loại khí thế này tuyệt đối không được mở rộng. Hoàng thượng nói chính là văn võ chia cách, mà không phải khiến phía quân đội đứng ở phía trên Nội các.
Huống chi, quân đội lần này còn chủ động đòi hỏi nắm giữ của cải Nhật Bổn ở trong tay mình, đây nếu như để bọn họ làm thành được vậy còn thế nào nữa? Vậy sau này bọn họ liền càng không cần phải đi suy xét cách nghĩ của Nội các, bọn đại thần Nội các về sau uy thế tất càng thêm khó tranh phong với quân đội.
Mang theo cơn tức giận này, Thừa tướng nhíu mày suy tư, nghĩ phải lấy phương thức gì để đánh trả vị Nguyên soái này, lại không đến mức ở trước mặt hoàng thượng mất đi thể thống đại thần và hòa khí giữa bọn đại thần văn võ.
- Để quân trú đóng tới giám sát mỏ vàng bạc Nhật Bổn sao? Đây… chỉ sợ là không hợp thể chế phải không? Còn đang lúc Thừa tướng suy tư, Tài tướng tính tình khá vội vã đột nhiên chủ động lên tiếng.
- Vả lại, nếu như muốn trú quân ở Nhật Bổn, vậy vốn dĩ là vì duy trì trật tự, bảo vệ an toàn sứ đoàn và thương dân Đại Hán, nếu như muốn an bài trọng trách giám sát quặng mỏ, chẳng phải là lẫn lộn đầu đuôi sao?
- Tài tướng đây quá lo lắng rồi. Tuy rằng Tài tướng rõ ràng phản đối, Thừa tướng cũng dường như dáng vẻ không quá ủng hộ, nhưng Thạch nguyên soái cũng không có dấu hiệu lùi bước.- Quân đội Đại Hán ta là quân Hổ Bí, nếu như đánh bại được Mạc Phủ, nếu như đủ áp phục Nhật Bổn, hơn nữa… nếu như có được chức quyền giám sát mỏ Nhật Bổn mà nói, càng bảo hộ được ích lợi của Đại Hán ở Nhật Bổn, không phải sao?
- Phải bảo vệ lợi ích của Đại Hán, đương nhiên cần liên thủ quân trú đóng. Nhưng cái gì đều để quân trú đóng tới một tay ôm lấy, chỉ e… vần là có chút không tốt. Dù sao triều đình của ta là phải biến Nhật Bổn thành một phiên quốc dễ bảo, mà không phải thẳng tay diệt bang hủy nước, vẫn là phải coi trọng một dáng vẻ một chút. Lúc này Thừa tướng cũng nghĩ tới từ ứng đối, cho nên liền tự mình tiếp lời.- Hơn nữa, không chỉ riêng nói tới quan cảm bên ngoài, từ xưa tới nay quân đội tối kỵ nhất xa hoa dâm dạt, nếu như để quân trú đóng tới an bài công việc mỏ quặng Nhật Bổn, khó tránh khỏi liền sẽ có người trầm mê ở bên trong núi vàng biển bạc của Nhật Bổn, quên mất bổn phận quân nhân a…
Tuy rằng Thừa tướng nói rất mập mờ, nhưng đã thẳng thừng chỉ trích quân đội không nên vượt quá bổn phận, phải kéo của cải tới trong tay mình, vả lại còn có mạo hiểm sa đọa, loại chỉ trích này khiến sắc mặt Thạch nguyên soái hơi biến đổi.
- Thừa tướng lời ấy liền đã quá lo lắng rồi, do quân trú đóng tới giám sát, quân kỷ của triều ta nghiêm minh từ trước tới nay tuyệt sẽ không buông tha người lười biếng, cho dù là một hai kẻ đạo chính dám cả gan giở trò, cũng nhất định sẽ bị nắm ra, ngược lại sẽ nắm được càng nghiêm hơn so với lúc không có người quản.
- Quân kỷ quân đội mặc dù nghiêm, nhưng dù sao cũng là xử trí nội bộ, khó tránh khỏi sẽ có chỗ giám sát không tới. Ta thân là Tể tướng, đề phòng cẩn thận chính bản chức của ta, há bỏ đó không quản được sao? Thừa tướng vẫn không có ý nhượng bộ.- Tâm ý của Nguyên soái, ta vô cùng hiểu rõ. Giám quản và phân quyền cũng đều là cử chỉ tất yếu, nhưng làm phiền quân trú đóng tới làm liền không có bao nhiêu tất yếu rồi, không cần làm theo.
- Nếu không làm như vậy, cái gọi là phân quyền cho sứ đoàn Nhật là một chuyện, không phải là chỉ để cho có hình thức sao? Đều là đồng liêu Nội các, lại làm quan ở Nhật Bổn, cuối cùng vẫn phải xem lai lịch và quan phẩm nói chuyện phải không? Tới lúc đó sứ đoàn trú ở Nhật vẫn là sẽ quyền lớn quyền nhỏ một tay nắm hết. Thừa tướng, cần phải thận trọng suy nghĩ a! Thừa tướng dứt khoát cự tuyệt như thế, không chỉ có không để cho Nguyên soái biết khó mà lui, ngược lại giống như vậy cũng kích phát lên tâm tình của gã, gã cũng phóng to giọng nói.- Ta vẫn giữ vững ý kiến, đòi hỏi vì phân quyền và an toàn đưa ra ý kiến, đưa quyền giám sát quặng mỏ vàng bạc của Nhật Bổn nhét vào trong chức quyền của quân trú đóng!
- Lời Thạch nguyên soái, cũng không phải không có lý… Vẫn còn chưa có đợi Thừa tướng nói, bộ trưởng quân chính hải quân cùng một một phía với Thạch nguyên soái, vả lại cách gần nhất, Cửu Giang Hầu Lưu Đào.- Nước ta lao sư viễn chinh, sức người sức của hao phí khẳng định là cực lớn, cho nên xử trí sau cuộc chiến nhất định là vô cùng nặng nề. Nếu như do sứ đoàn trú ở Nhật tới toàn bộ nắm giữ từ trên xuống dưới, chỉ sợ có nỗi lo đuôi to khó vẫy, phân quyền là thế tất phải làm. Lại nói tiếp nữa, gian khổ của bọn tướng sĩ cũng sẽ vượt qua chinh phạt trước đây, nếu như sau cuộc chiến ngay cả trọng trách trọng yếu nhất cũng không do các tướng sĩ tới gánh vác, chỉ sợ tâm khí của các tướng sĩ cũng sẽ bị cản trở.
- Các tướng sĩ là vì nước chinh chiến hay là vì vàng bạc chinh chiến? Tướng sĩ chân chính cống hiến sức lực vì nước sẽ không muốn những điều này. Mắt thấy quan to hải lục quân liên thủ lập trường tốt lắm, Tài tướng Trần Hồng mặt lập tức liề lạnh xuống.- Lời này của Cửu Giang Hầu, nói thật giống như bọn tướng sĩ muốn lấy hết vàng bạc của Nhật Bổn tới trong tay mới sẽ vui vẻ đánh trận, đây cũng không hay.
Vừa nghe thấy lời này, Lưu Đào sắc mặt tức thì hơi có chút trắng bệch.
- Bình Nguyên Hầu… đây…
- Bình Nguyên Hầu đây cũng chính là có ý đồ vạch mưu sao? Cửu Giang Hầu vì nước ra sức nhiều năm như vậy, công lao cao dày, sao lại sẽ là người có lòng dạ riêng? Nguyên soái Thạch Mãn Cường cũng nhíu mày, vì hải quân lên tiếng rồi.- Lại nói, có ai nói qua các tướng sĩ không chịu vì nước đánh trận sao? Chớ nên phát huy quá lắm… mọi người có việc luận việc, khiến quân trú đóng tới gánh vác chức quyền giám sát quặng mỏ Nhật Bổ nếu như không tốt, liền nói thẳng là không tốt thì được rồi. Chớ nên lại nói tới nơi khác để tránh cho tranh giành ý khí.