Trong nháy mắt, tháng ngày rất nhanh liền đi tới đêm trừ tịch.
Dưới chỉ huy của các thị thần và nữ quan có địa vị, các tôi tớ trong cung nhanh chóng di chuyển, làm những chuẩn bị bố trí cuối cùng cho đêm trừ tịch. Trong cung nơi nơi giăng đèn kết hoa, giữa những bức tường trong cung treo đầy hoa đăng cẩm tú, bỏ qua nét tịch liêu vắng vẻ ngày thường, nhuộm đầy màu sắc cho triều đình mới trải qua một năm mới.
Hoàng gia cũng tụ cùng một chỗ, ăn xong một bữa tối cuối cùng của năm ở cung Càn Thanh. Bởi vì sắp qua năm mới, mỗi người đều vui sướng, mà ngay cả trên khuôn mặt hoàng thượng cũng hiện đầy tươi cười, không khí vô cùng hòa thuận.
Vào mùng một đầu năm ngày mai, chư vị đại thần nội các cùng các võ tướng cao cấp ở trong kinh đều sẽ vào cung, tiến hành triều bái hoàng gia, cung chúc tân niên. Khi đó náo nhiệt là náo nhiệt, nhưng muốn có cảm giác ấm áp của gia đình thì đã khó rồi.
Chiếu theo khuôn phép mà hoàng thượng đặt ra, lúc dùng bữa vào năm mới, vài vị hoàng phi ngồi ở bên cạnh hoàng thượng, bọn nhỏ thì ngồi ở bên dưới, những đứa lớn hơn một chút đã hiểu được khuôn phép, ngoan ngoãn ngồi ăn cơm, mà những đứa bé hơn một chút thì chơi đùa đùa giỡn, thanh âm ồn ào quanh quẩn quanh toàn bộ đại điện, khiến không khí ngày hội trở nên càng đậm hơn.
Dưới cái nhìn của một số lão cung nhân thì đây quả thật không giống như là uy nghiêm của hoàng gia mà ngược lại rất giống những phú hộ dân chúng tầm thường, tuy nhiên các nàng cũng không có vì chuyện này mà sinh lòng khinh thị hoàng gia Đại Hán.
Những cung nhân ấy đều là những người tồn tại từ những năm cuối cùng của Vạn Lịch thời tiền Minh, bởi vì quen thuộc tất cả những chuyện lớn nhỏ trong cung mà được hoàng gia Đại Hán giữ lại dùng, tiếp tục giữ lại trong Tử Cấm thành để phụ trách việc giữ gìn hoàng cung. Các nàng không chỉ có địa vị nhân thân được bảo đảm hơn nữa lương bổng và đãi ngộ đều nâng cao rất nhiều, cho nên đối với việc thay đổi triều đại bọn họ cũng không có bất kì phản cảm nào.
Những cung nhân ấy làm việc nhiều năm ở trong cung, đã gặp qua hỗn loạn nơi cung đình vào cuối thời Minh, có một số người còn đã chứng kiến ba vụ án lớn thời Vạn Lịch. Vạn Lịch lúc tuổi già đối xử lạnh lùng với thái tử, Hoàng đế Thái Xương bạo tử, hai lần dời cung vào năm đầu Thiên Khải, sau khi đủ loại chuyện kinh tâm động phách trải qua năm tháng lắng đọng lại liền trở thành đề tài câu chuyện của những cung nhân này vào lúc rảnh rỗi.
Những cung nhân ấy đều nói, so với tiền triều thì khuôn phép của hoàng gia tân triều có nhiều tình người hơn những khuôn phép rườm rà của hoàng gia tiền Minh nhiều lắm. Tử Cẩm Thành khi hoàng gia tân triều vào ở cũng không có không khí âm trầm như của năm đó.
- Hoàng thượng, ăn thêm vài miếng măng mùa đông nữa đi.
Đang lúc nói cười thì Mạnh huệ phi đem vài miếng măng mùa đông kẹp tới trong bát của hoàng thượng rồi nói.
- Măng mùa đông này được ngự trù tinh chế, sau khi ăn xong, thực lực quốc gia vào năm sau sẽ càng thêm hưng thịnh, không ngừng tăng tiến!
Điềm tốt ấy nói nói thật tốt quá, cho nên hoàng thượng cũng không nhiều lời, gắp ngay lấy ăn, sau đó khen một câu.
- Ừ, thật không sai, quả thật có tâm.
Hoàng hậu và Hoàng quý phi địa vị tôn sùng, các nàng không được biểu hiện ân cần quá mức, tuy rằng trong lén lút cùng trượng phu thực thân thiết, nhưng mà lúc bình thường trước mặt mọi người còn phải rụt rè một chút, địa vị Mạnh huệ phi vừa lúc không cao không thấp, cho nên nàng ân cần lấy lòng hoàng đế nhất, rất được yêu thích.
Lúc hoàng thượng còn đang nói chuyện phiếm với Huệ phi, hoàng hậu liền đem tầm mắt đặt lên người thái tử đang ngồi ở bên cạnh nàng. Nàng không ngừng gắp thêm đồ ăn vào trong bát của đứa con, đau lòng và thân thiết không thể nào nói hết. Vì chuyện học tập, thái tử bình thường vẫn luôn sống một mình ở một chỗ, cho nên hoàng hậu cũng chỉ phải cách một đoạn tháng ngày ngắn mới trông thấy đối phương, vốn yêu con dĩ nhiên sẽ khiến hoàng hậu nóng ruột nóng gan, luôn sợ con mình xuất hiện vấn đề gì.
- Thái tử, ăn nhiều một chút, đoạn tháng ngày này ta thấy con gầy đi không ít.
Hoàng hậu vừa nói, vừa gắp thêm mấy miếng thịt hươu để vào trong bát của thái tử.
- Đọc sách mặc dù là chuyện tốt nhưng mà phải biết có mức độ, đọc đến mức mất ăn mất ngủ sẽ không tốt. Con xem con kìa, hiện tại tái nhợt không ít, mà ngay cả vóc dáng cũng chậm lớn, Hổ ca nhi sắp cao bằng con rồi…
Nhìn đồ ăn trong chén sắp biến thành một ngọn núi nhỏ, trong lòng thái tử khẽ cười khổ, lời của mẫu thân cũng không có đạo lí gì. Bản thân cậu là thái tử, đọc sách là việc nên làm, tuy rằng cố gắng cũng không có đến mức mất ăn mất ngủ. Trắng thì quả thật trắng ra không ít nhưng đó là do bản thân vẫn luôn ở trong phòng đọc sách mà thôi, lại không dính dáng chút nào tới chuyện tái nhợt gầy yếu cả. Về phần vóc dáng, vóc dáng của cậu so với những bạn ở bạn cùng lứa tuổi đã xem như cao lớn, qua một năm này cũng lớn lên không ít, tuy rằng Hổ ca nhi lại lớn nhiều hơn nhưng đó là do Hổ ca nhi thiên phú dị bẩm, trời sinh liền bộ dạng cao lớn, nhìn sơ qua đã thấy có năng khiếu trở thành một dũng tướng, tại sao so sánh như thế được cơ chứ?
Tuy rằng trong lòng đang không ngừng cười khổ, nhưng mà ý tốt của mẫu thân cậu làm sao cự tuyệt cho được? Nó không ngừng nói lời cảm ơn mẫu thân, sau đó ngoan ngoãn đem đồ ăn do mẫu thân gắp cho toàn bộ ăn hết.
- Con ta rốt cục trưởng thành...
Hoàng hậu vẫn nhìn đứa con ăn cơm, đột nhiên vui mừng mỉm cười nói.
- Thật không nghĩ tới, bất tri bất giác đứa nhỏ cũng đã lớn như vậy rồi. Lúc con cất tiếng khóc chào đời, rõ ràng còn bé chút xíu… Tháng ngày trôi qua thật là nhanh quá.
Trong lòng Thái tử có chút xấu hổ, chỉ đành không ngừng mà vùi đầu ăn cơm để che dấu.
- Con à, mắt thấy con càng ngày càng lớn, cũng nên suy xét chuyện chung thân đại sự rồi, hiện tại con có người nào ngưỡng mộ trong lòng hay không?
Hoàng hậu đột nhiên lại hỏi.
Bất ngờ không kịp đề phòng, thái tử thiếu chút nữa đem cơm và thịt ở trong miệng đều phun ra ngoài. Thật vất vả mới khôi phục bình thường, nó vẻ mặt đau khổ nhanh chóng đem thức ăn nuốt xuống, sau đó uống một hớp nước.
Mới mười ba tuổi, làm sao phải suy xét “Chung thân đại sự” làm cái gì cơ chứ! Thái tử ở trong lòng ủy khuất mà hô lên, nhưng nó đương nhiên không dám nói ra như thế, vì thế chỉ ấp úng nói.
- Con... Con trước nay bận về chuyện…Đọc sách và việc học, cũng không có... Cũng không có suy nghĩ qua chuyện như vậy.
- Cũng đúng nhỉ, con bình thường luôn luôn bận đọc sách, nào có thì giờ quan sát con cái nhà ai dễ nhìn cho được?
Đối với câu trả lời của thái tử hoàng hậu cũng không hề ngoài ý muốn một chút nào, ngược lại lộ ra nụ cười giống như mưu kế thực hiện được.
- Cho nên a, hồi này nương cũng đã thay con quan sát nữ nhi của mấy nhà, đến lúc đó con nhìn một đám, chọn ra người con thích. Mấy ngày mừng năm mới này dù sao con cũng được nghỉ không có chuyện gì để làm, vậy theo nương cùng đi tuyển chọn thái tử phi tương lai đi.