Kế sách này rất là trọng yếu, dĩ nhiên là rơi vào chỗ làm sao đưa tin được với Lý Hồn và những người Cao Ly khác, và đây bèn biến thành trọng trách của ty Ngoại vụ, khi từ trong miệng của ty trưởng Khổng Chương nghe được chuyện bí mật này, Thi Cao Nghệ bèn quyết định chắc chắn, dứt khoát đi xung phong nhận lấy công việc này, muốn làm cho mình được tham dự đến trong hành động lần này, theo khẩn cầu nhiệt tình của gã, cuối cùng cũng nhận được đồng ý của Khổng Chương và Thừa tướng.
Vốn là mấy năm nay gã ở ty Ngoại vụ, bởi vì công việc cần phải không ngừng đi học một chút tiếng Cao Ly, sau khi có được trọng trách này, gã lấy hết tinh thần đi theo người ta học tập, quyết tâm phải ở trong vòng hai ba tháng thuần thục nắm rõ tiếng Cao Ly, sau đó sẽ mang theo vài tên tùy tùng đi vào cảnh nội Cao Ly.
Sau khi đi vào cảnh nội Cao Ly, gã chiếu theo kế sách trước kia, âm thầm đi liên lạc với các đại thần Bắc phái đã thất thế, và hứa hẹn nhiều hậu hĩnh với bọn họ, mà những đại thần đã mất đi vinh hoa phú quý này khi nghe được bên phía triều Trung Hoa muốn giúp Lý Hồn một lần nữa khôi phục ngai vàng, tất cả dĩ nhiên sẽ rất mừng rỡ, song phương ăn nhịp với nhau khá nhanh, theo trợ giúp của những người này, gã lại có được đưa tin với Lý Hồn trên đảo Giang Hoa.
Tiếp theo, gã trong lén lút đã điều tra hết tình hình xung quanh đảo Giang Hoa, sau đó thông qua tập kích đột nhiên của hải quân, từ trong thủ vệ cướp lấy Lý Hồn, sau đó thuỷ bộ Đại Hán đồng thời đi tiến công, lấy áp lực quân sự tuyệt đối, bức ép Cao Ly không để cho Lý Hồn khôi phục ngai vàng không được.
Bạo tay như vậy đều không phải là người bình thường chơi được, mà gã lấy tính mạng mình ra làm đánh cuộc ván bài, sau khi thắng lợi cũng khiến cho gã chiếm được đền đáp đầy đủ. Sau khi Lý Hồn khôi phục ngai vàng, tân triều thiết lập sứ đoàn ở Cao Ly, mà gã bèn biến thành người được chọn lên làm đoàn trưởng sứ đoàn không ai thay thế được, bên ty Ngoại vụ còn treo một quan chức phó vụ trưởng, quan hàm và chức vị đều đã có, ở Cao Ly gã lấy oai phong của triều Trung Hoa muốn làm gì thì làm, so với cuộc sống nhịn nhục ở kinh thành quả thực cách biệt một trời một vực. Ngoài ra, gã còn được hoàng thượng trao tặng tước vị Nam tước, đã chính thức trở thành một thành viên trong quý tộc Đại Hán.
Hiện giờ, đã trôi qua mấy năm rồi, nhưng mỗi khi nghĩ đến những hành động quyết tâm của mình lúc ấy, gã vẫn như cũ âm thầm đắc ý không ngừng. Từ một kẻ thư sinh, cuối cùng vật lộn lên thành giàu có, cũng vật lộn được tước vị, tâm nguyện đại trượng phu được đền đáp, đây là một chuyện cực kỳ vui mừng!
Nhưng mà, cho dù tới tình trạng này, dã tâm trong lòng Thi Cao Nghệ còn chưa có hoàn toàn được thỏa mãn, gã còn muốn càng tiến thêm một bước.
Gã tuy rằng được phái đến Hán Thành, nhưng vì chịu chi tiền ra, cho nên tin tức vẫn còn khá linh thông, thường xuyên lấy ngay được tin tức chính trị bên phía kinh thành. Từ trong mấy tin tức này, gã chợt nghe nói Thừa tướng sẽ thăng ty Ngoại vụ lên thành bộ, với các công sở quan trọng nhất biến thành cùng một cấp bậc, mà lão thủ trưởng, cục trưởng ty Ngoại vụ Khổng Chương, đến lúc đó dĩ nhiên đã trở thành đại thần Ngoại vụ không ai thay thế được. Cái ghế đại thần là gã không sờ vào được rồi, nhưng cái ghế phó đại thần thì còn có chút hy vọng.
Ty Ngoại vụ hiện tại có mấy quan viên treo phẩm hàm Phó vụ trưởng, nhưng phó Đại thần đến lúc đó hiển nhiên chỉ được một người lên đảm nhiệm thôi, mà Thi Cao Nghệ lại muốn trở thành một người kia. Chỉ cần trở thành phó đại thần, gã chính thức được trở thành một trong những quan liêu cấp cao nhất, cũng khỏi bị xem như một quan viên sự vụ sống nhờ vào hơi thở của người khác.
Thi Cao Nghệ quả thật xem như là một người có dã tâm bừng bừng, tuy nhiên cũng chỉ vì có dã tâm đi thúc dục, người đó mới làm ra được đại sự nghiệp mà thường nhân khó sánh bằng.
Gã biết rằng, bản thân được thăng chức, là vì lập công nên mới chiếm được bên trên khen thưởng, như vậy muốn tiếp tục thăng chức, thì phải tiếp tục lập công khiến cho phía trên càng thêm khen thưởng hơn.
Mà gã phải làm sao ở Cao Ly chiếm được khen thưởng đây?
Theo gã, hoàng thượng và Thừa tướng cùng với vụ trưởng, triều đình rất muốn tăng mạnh đi khống chế Cao Ly, bởi vậy gã tâm tâm niệm niệm, siêng năng muốn làm được như vậy, không ngừng mà lấy các loại cớ để can thiệp vào nội chính Cao Ly, bất chấp không sợ bị người ta nhìn thành là ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, cho dù mất hết thể diện. Gã cũng hoàn toàn không sợ người Cao Ly hận bản thân, dù sao bọn họ lại quyết định không được thăng chức của mình.
Trải qua mấy năm cố gắng của gã, thế lực của Đại Hán ở Cao Ly đã thẩm thấu càng lúc càng sâu vào, ích lợi kinh tế cũng càng lúc càng lớn, cho nên gã cũng tự tin triều đình hẳn khá là hài lòng đối với công trạng của gã, gã cũng rất có hi vọng sẽ đạt được ước muốn.
Tuy nhiên, tuy rằng đã lo lắng hết lòng, nhưng dù sao gã cũng ở phía xa ngoài ngàn dặm, không được giống như vài đối thủ cạnh tranh khác như vậy thường xuyên gặp được Khổng vụ trưởng và lớp đại nhân vật cấp cao, mà lần này có tin tức là thái tử muốn đích thân đến bên Cao Ly, khiến gã hết sức vui mừng.
Thái tử tuy rằng tuổi nhỏ, nhưng hoàng thượng đã phái được y ra ngoài, đó chính là có ý muốn y tham dự quốc sự rồi. Hơn nữa tin tức từ trong kinh truyền tới cũng là như thế. Một khi đã như vậy, nếu lấy được lòng thái tử liền ý nghĩa trọng đại, sau khi bên ty Ngoại vụ biến thành bộ Ngoại vụ, chỉ cần khiến thái tử vì mình nói tốt vài câu, vậy việc thăng chức khẳng định sẽ chắc như ván đã đóng thuyền rồi.
Thái tử là vì công việc chinh phạt Nhật Bổn mà đích thân tới đây trấn giữ, như vậy bọn họ hiện tại phải làm chính là cùng với triều đình Cao Ly, để cho thái tử thuận lợi đi hoàn thành sứ mạng của mình.
- Xin đại nhân hãy yên tâm. Sau khi gã lên tiếng, phó sứ đoàn Trương Đạo Ngạn lập tức tiếp lời.
- Trong lòng mọi người đều là một tấm lòng thành cháy bổng muốn đền đáp đất nước, vừa nghe được thái tử sẽ đến đây, mỗi người đều phấn chấn vô cùng, xắn tay áo lên sẵn sàng làm hài lòng thái tử.
Thi Cao Nghệ khẽ vuốt cằm, sau đó tầm mắt lại chuyển đến trên người thủ lĩnh đóng quân, doanh trưởng Mạnh Chí Cao.
Mạnh Chí Cao này là một quân Hán có dáng người hào phóng, vẻ mặt ngăm đen, y là người Từ Hoài, khi Đại Hán mới lập nghiệp rất sớm đã đầu nhập vào trong Triệu Tự Doanh, bởi vì đánh trận dũng cảm rất nhanh được thăng cao, từ một người lính nhỏ từng bước một bò lên trên cái ghế doanh trưởng.
Lúc trước y là ở Liêu Đông tham dự đánh trận đối với Mãn Châu, sau khi Đại Hán bình định Mãn Châu xong, y lại tham dự vào xâm lấn bên Cao Ly, trợ giúp trong hành động đoạt lại ngai vàng cho Lý Hồn, sau khi Lý Hồn đoạt lại ngai vàng, Đại Hán lấy lý do "vì bảo hộ an toàn cho chủ nhân đất nước" này, mà ở Hán Thành thủ đô Cao Ly để lại hai doanh đóng quân, y thì được lên làm doanh trưởng của một cái doanh trong đó nên được lưu lại nơi đây. Hai cái doanh này ngày thường trú đóng ở trong khu sứ quán, cho nên y và một người doanh chính khác ngày thường cũng thường xuyên tham dự vào hội nghị sứ đoàn. Trong hai cái doanh chính này, tư lịch của y sâu nhất, hơn nữa chiến công cũng rất nhiều, cho nên người doanh trưởng khác là Vương Vận kia rất phục lời nói của y, y cũng đã thành hạng người số một trong quân trú đóng.