Thần... Thần... Trịnh Sâm cúi đầu, không biết nên nói như thế nào.
Thái tử hơi hơi nhíu nhíu mày: - Ai... Thật ra chuyện các ngươi cãi nhau đánh nhau ta cũng đều biết hết, cũng đã nói qua vài lần, cuối cùng khiến cho tất cả mọi người biết kiềm chế một chút... Lần này đơn độc kêu ngươi một mình ra ngoài, bọn họ không có nhân cơ hội đi ức hiếp ngươi sao?
Trịnh Sâm đột nhiên ngẩng đầu lên, đầy mắt đều là vẻ kiêu ngạo.- Bọn họ không có ức hiếp ta, bọn họ không dám! Bọn họ nếu dám ức hiếp ta, ta sẽ đánh nhau với bọn họ, đừng nhìn ta lần này chỉ có một người, nhưng đánh nhau với vài người ta còn không sợ! Chỉ có bọn họ sợ ta thôi!
Nhìn thấy đứa nhỏ đang tức giận này, thái tử không kìm nổi bật cười.- Còn nói rất là thỏa thuê, đây không phải là ứ một bụng tức giận sao?
Nó cảm thấy này tính tình của Trịnh Sâm không khác xa mấy với em ruột nó Tề vương Triệu Hổ, đều là tính tình cương liệt, hơn nữa đều có dũng khí, tuy nhiên so với Hổ ca nhi còn hiểu được thu liễm một tí, đây đại khái là khác biệt giữa hoàng gia và đại thần.
Mang theo loại suy nghĩ này, nó tự tay kéo lấy thiếu niên mười tuổi này, hướng một chỗ bên cạnh đi tới.
- Bọn họ không chịu chơi với ngươi, còn có ta ở đây. Đi, theo ta đi đi, ta có mấy lời muốn nói với ngươi.
- Thái tử điện hạ? Động tác bất thình lình của thái tử, khiến cho Trịnh Sâm không hiểu tại sao, nhưng bởi vì là thái tử điện hạ, cho nên nó cũng không dám phản kháng, đành phải bị nó một đường kéo đi.
Những người khác đang chạy tới bên này, ngạc nhiên phát hiện thái tử lấy tay ngăn bọn họ, kêu bọn họ đừng tới đây. Bọn họ đành phải không rõ ràng cho lắm mà đứng ngay tại chỗ, chờ đợi thái tử lại lần nữa triệu tập.
Đợi sau khi đi đến một đoạn đường ngắn, thái tử buông lỏng tay ra, sau đó lững thững đi về phía trước, vừa đi một bên nhìn cảnh sắc núi sông tráng lệ bên cạnh. Phóng nhãn nhìn lại, dãy núi liên miên, cao thấp trùng điệp, khắp núi rậm rì che lấp cây cối và bầu trời xanh thẳm mở mang, cộng thêm vài đám mây mờ mịt trên bầu trời, thật giống như cấu thành một bức tranh sơn thủy nhạt mực vậy, giữa đất trời, giống như tồn tại một loại tinh thần nào đó, khiến cho người ta cả người thoải mái ra.
Quả nhiên phải ra ngoài nhiều một chút mới tốt...
- Thái tử điện hạ... ? Mang theo tâm trạng khẩn trương bất an, Trịnh Sâm bước chậm đi theo phía sau thái tử, trong ánh mắt tràn đầy tò mò, không rõ thái tử đột nhiên đang suy nghĩ về cái gì.
- Trịnh Sâm, lần này ta đơn độc mang ngươi tới đây, là có sắp xếp đặc biệt đó. Thái tử dừng suy nghĩ, sau đó còn chăm chú đi nhìn người thiếu niên còn thấp hơn nó nửa cái đầu.- Không phải là muốn ngươi bị người khác khinh bỉ, cho nên ngươi không cần phải buồn bã nữa.
- Thái tử điện hạ... ? Trịnh Sâm vẫn còn không rõ lắm, ngẩng đầu lên nhìn thái tử.
- Ngươi ở chỗ của ta được hai năm rồi... Thái tử nhích sát vào Trịnh Sâm một ít.- Có nhớ nhà không?
- Nhớ chứ, sao lại không nhớ. Trịnh Sâm một chút cũng không do dự đi trả lời, không có gì giấu diếm cả.
- Ta có rất nhiều lần mơ thấy qua cha mẹ và quê hương, hai năm qua ta chỉ gặp qua cha mẹ hai lần, đều là khi ông ta thượng kinh diện thánh mới gặp được đấy, sao lại không nhớ được...
Vừa nghĩ tới bây giờ là lễ mừng năm mới, Trịnh Sâm vẫn không gặp mặt với cha mẹ, thái tử cũng không khỏi sinh lòng trắc ẩn với thiếu niên này.
Tuy nhiên, phụ hoàng tập trung con trai của quý tộc cùng một chỗ vốn chính là có suy xét vì quốc sách, hơn nữa tân triều cũng là đặc biệt xem trọng giáo dục con cháu quý tộc, cho nên có chút đáng thương cho đối phương, nhưng thái tử cũng chỉ đành đè ở trong lòng.
Tuy nhiên, hiện tại đã không còn là cục diện Đại Hán sơ lập rất nhiều việc bị gác lại đang cần làm, bây giờ thực lực Đại Hán quốc gia hưng thịnh, không cần phải đi lo lắng nhà quyền quý tác loạn, hơn nữa mấy năm này sức mạnh quân sự trên biển cả nhà Trịnh Chi Long vốn có đa số đã bị hải quân Đại Hán tiêu hóa, cho nên phóng khoáng một ít chính sách, khiến cho Trịnh Sâm và những đứa con quý tộc khác có nhiều chút tháng ngày rải rỗi về thăm cha mẹ cũng chưa hẳn là không thực hiện được.
Thái tử nói ra quyết định của mình.- Nhà ngươi ở Phúc Kiến, rời khỏi kinh sư đường xá thật sự xa xôi, đi tới đi lui không dễ chút nào, nên khó gặp mặt, đây quả thật là không có cách nào khác. Tuy nhiên... Ngươi nếu là giúp được ta một chuyện, ta khiến cho ngươi được nghỉ phép, để về nhà thăm cha mẹ, ở trong nhà nán lại một hai tháng cũng được.
- Giúp thái tử? Trịnh Sâm vẫn còn ngây ngất trong mơ. Nó không rõ tại sao thái tử phải nói chuyện với nó như vậy, trong mắt nó, thái tử chính là hoàng đế tương lai, đại khái nói một không hai lời, tùy ý ra lệnh cho những người này bọn họ, không cần phải dùng loại giọng điệu như thương lượng.
Tuy nhiên, thái tử đồng ý nói như vậy, dĩ nhiên là thật tốt.
- Thần đồng ý giúp thái tử, thái tử cứ việc nói đi, bảo ta đánh ai ta sẽ đánh kẻ đó! Nó nhô lên bộ ngực, tràn đầy tự tin nói.
Nhìn đứa nhóc dễ thương như thế, thái tử tuổi cũng không lớn lắm không kìm nổi cười khúc khích, nụ cười này khiến hai người ở trong không khí nghiêm túc lập tức buông lỏng không tí.
- Ta không phải kêu ngươi đánh người, ta là muốn ngươi giúp đỡ cho ta, cũng vì quốc gia lập công. Sau khi cười được một lát thái tử mới trả lời.
Trịnh Sâm lại càng không rõ.- Vì quốc gia lập công? Cái tuổi như ta... Vì quốc gia lập công gì chứ...
Thái Tử cố ý nghiêm mặt nói.- Tuổi ngươi còn nhỏ, nhưng chỉ cần có lòng, đương nhiên lập được công. Ta cho ngươi biết một chuyện đại sự, nhưng ngươi không được nói cho người khác biết.
- Chuyện gì! ? Dù sao cũng là người thiếu niên, Trịnh Sâm lập tức dựng lên cái lỗ tai đi nghe.
- Không lâu sau, ta sẽ đi một chuyến Liêu Đông và Triều Tiên, thay mặt Phụ hoàng trấn an dân chúng và phiên quốc. Tuy rằng xung quanh không có ai, nhưng thái tử vẫn như cũ hạ thấp giọng nói.- Đến bên đó, ta còn phải tiếp kiến một sứ đoàn Nhật Bổn, ngươi biết nói tiếng Nhật Bổn đúng không?
Thái tử không ngờ được, sau khi nghe được lời này, nét mặt Trịnh Sâm vốn rất là hưng phấn chợt trở nên u ám không ít, môi mỏng thêm một chút.
Nó quả thật là biết tiếng Nhật Bổn, đó là bởi vì mẹ của nó chính là người Nhật Bổn.
Vào năm thứ ba Thiên Khải, khi Trịnh Chi Long đến Nhật Bổn làm mậu dịch, kết duyên vợ chồng với nữ nhân địa phương Điền Xuyên thị. Vào năm thứ bốn Thiên Khải nó được sinh ra ở Bình Hộ phiên Cửu Châu, sau đó cho đến sáu tuổi mới được phụ thân mang về Trung Quốc, lúc tám tuổi đã bị phụ thân đưa đến kinh sư rồi.
Trước đây nó còn ngây thơ không biết chuyện, nó không hiểu được tình huống cụ thể trong đó, nhưng sau khi lớn lên nó mới hiểu được, thì ra mình là phụ thân cùng với phụ nữ ngoại quốc sinh ra đấy. Tới khi đến kinh sư, bởi vì bên người đều là hoàng đế của Đại Hán và quý tộc, cho nên loại thân phận này càng trở nên mẫn cảm, vì không muốn gây thêm phiền hà cho phụ thân, cũng vì không muốn người khác có cách nhìn khác với mình, nó cũng không nói với người khác về thân thế của mẫu thân cùng với cuộc sống thơ ấu của mình, không ngờ hôm nay thái tử thẳng thừng giáp mặt đi hỏi chuyện này.