- Cái gì? Thái tử hơi hơi kinh ngạc, mở to hai mắt đi nhìn.
- Khi đó, Tây Ban Nha thông qua thuộc địa ở Châu Mỹ vận chuyển bạc trắng, sau đó thông qua trạm thương buôn Phi Luật Tân giao dịch với Đại Minh, khiến cho bạc trắng từ Phi Luật Tân chảy vào hàng đống. Triều đình Vạn Lý nghĩ lầm Phi Luật Tân có núi bạc để hái, hơn nữa còn bị một số người dẫn dụ, bèn phái quan viên đến Lã Tống điều tra, ý đồ ở đó mở rộng tài nguyên. Nhưng loại hành động này bởi vì làm việc không chu toàn chặt chẽ, thế cho nên dẫn tới người Tây Ban Nha hoảng sợ, bọn họ lo lắng đây là điềm báo Đại Minh xuất binh Phi Luật Tân. Càng nói, Vẻ mặt Thái Đức lại càng tối sầm đi.- Những người Tây Ban Nha thông qua quỷ kế của mình, trước tiên ra giá cao đi thu mua vũ khí của người Hoa, sau đó cùng đám thổ dân đồng lõa tiến vào tầm cỡ lớn đi giết hại người Hoa, tổng cộng... Tổng cộng tru diệt Hoa thương và gia quyến ta hai trăm mấy ngàn người.
Bởi vì những năm gần đây luôn luôn nhậm chức trên biển, cho nên Thái Đức biết được khá rõ sự việc xảy ra từ đầu đến cuối. Hơn nữa, ở bên trong hải quân, việc này cũng vẫn bị lấy làm việc đáng giận, mỗi lần nhắc lại đều khiến người ta phẫn hận không ngừng.
Mà thái tử, cũng giống như bọn họ nổi giận lên.
Thái tử nặng nề mà vỗ một cái bàn.- Hai trăm… Hai trăm mấy ngàn người! Những người Tây Ban Nha đó, thật sự là đáng chết, đáng chết!
- Lúc ấy hoàng đế Vạn Lịch tiền Minh cũng là tức giận dị thường, ông ta thậm chí muốn phát binh thảo phạt ngay những người Tây Ban Nha đó, vì con dân Hoa Hạ đòi lại nợ máu. Chỉ là... Chỉ là bởi vì lúc ấy thực lực quốc gia Đại Minh đã suy giảm, hơn nữa thực lực hải quân Đại Minh lại yếu ớt, cho nên đề nghị này cũng không giải quyết được gì cả, cuối cùng vẫn là không còn tăm tích luôn.
Thái Đức thở dài, hiển nhiên thật đáng giận.- Rồi sau đó đến thực lực quốc gia Đại Minh ngày càng suy yếu đi, triều đình ta long hưng, khắp nơi đều phải hưng binh đánh giặc, trong lúc nhất thời... cũng chẳng có thì giờ đi giải quyết chuyện này với người Tây Ban Nha.
Cơn giận của thái tử còn sót lại chưa tiêu tan.- Hai trăm mấy ngàn dân chúng, sao không giải quyết được gì! Vậy người Tây Ban Nha, chỉ là quốc gia biên thuỳ Tây Dương, dùng cái gì có thể chạy đến cửa nhà của Hoa Hạ, chiếm đoạt đảo nhỏ, cướp giết con dân Hoa Hạ, thật là đáng giận, thật là đáng giận! Hoàng đế Vạn Lịch tiền triều hoa mắt ù tai như thế, còn biết vì những người Hoa đã gặp nạn này mà lòng đầy căm phẫn, triều đình ta phụng thiên thừa vận, làm sao bỏ mặc được! Triều đình ta... Triều đình ta quyết không được từ bỏ mối thù này!
Có lẽ là bởi vì tức giận thái quá, cái thái độ ôn hòa ngày thường ở trên người thái tử đã hoàn toàn không thấy bóng dáng rồi, nhưng ngược lại thêm vài phần giống với bộ dạng của phụ thân đó.
Thái Đức lập tức phụ họa theo lời của thái tử.- Điện hạ nói rất là chính xác! Trên dưới hải quân, sớm đã nghiến răng nghiến lưỡi căm hận không ngừng đối với những gì người Tây Ban Nha đã làm, đều muốn có một ngày nào đó có được cơ hội, với những người Tây Ban Nha đó quyết nhất sống mái, vì con dân gặp nạn đã chết của Trung Hoa ta báo thù rửa hận.
Lồng ngực của thái tử không ngừng phập phồng, đã hết sức kích động rồi, nếu nó thật sự có năng lực làm quyết định mà nói, chỉ sợ hiện tại cũng đã quyết định phát binh Phi Luật Tân, thảo phạt người Tây Ban Nha, khiến cho bọn họ cả đám đều chết không có chỗ chôn thân.
Triệu Tùng cho tới bây giờ đều thờ ơ lạnh nhạt, nhìn thấy Thái Đức vẫn âm thầm dẫn đường cho thái tử, khiến hải quân thành công được thái tử coi trọng, gã không muốn xen vào lời Thái nguyên soái. Nhưng hiện tại, Triệu Tùng quyết định vẫn là đem đề tài giảm bớt lại —— Việc binh đao là đại sự quốc gia, chuyện chinh phạt một quốc gia chỉ có bệ hạ mới có quyền lực đi quyết định, nếu Thái Tử bị Thái Đức một kích như vậy, sau khi xuống thuyền liền thượng tấu bệ hạ đòi hỏi chinh phạt Lã Tống, đây chẳng phải là không duyên cớ gây thêm phiền phức cho mọi người sao?
- Điện hạ, thảm sự như thế, chúng ta cũng cảm nhận được. Tướng sĩ lục quân chúng ta vẫn luôn đang suy nghĩ thời điểm nào giao chiến với người Tây Ban Nha một trận, đòi lại máu nợ này. Tuy nhiên... Việc gì cùng phải đi từng bước một, triều đình ta hiện tại phải ổn định xung quanh, khiến cho quốc gia khôi phục thái bình và hưng thịnh. Đợi đến khi xung quanh đều yên định, quốc gia ta tự nhiên đi rửa sạch một chút xa hơn Lã Tống. Tây Ban Nha đơn độc ở ngoài biển, khó gấp rút tiếp viện, chỉ cần đến lúc đó quốc gia ta chuẩn bị sẵn sàng, đi phát động chinh phạt, Lã Tống chỉ là một tòa hòn đảo đơn độc mà thôi, đến lúc đó quốc gia ta dễ như trở bàn tay! Khi đó những người Tây Ban Nha đó, sẽ nếm thử chút đau khổ như con dân Hoa Hạ đã ném chịu!
Thái tử cũng chầm chậm khôi phục bình tĩnh.- Vâng, đúng đấy, đúng vậy... Chuyện gì cũng phải từng cái từng cái đi làm, hiện tại quốc gia vẫn chỉ sơ định, cần ổn định lại tài chính và dân sinh quốc nội, cho nên phải từ bên Nhật Bổn cướp đoạt vàng bạc bù đắp cho quốc nội... Phụ hoàng nhất định là đã có tính toán trước rồi, ta dựa theo phương pháp xử lý của phụ hoàng đi làm là được... Tóm lại, tóm lại những người Tây Ban Nha đó là không chạy thoát được, sớm hay muộn phải đi theo bọn họ lấy lại công đạo! Ta sau khi trở về nhất định phải thượng tấu với phụ hoàng!
- Điện hạ, sau khi đánh xong cuộc chiến tại Nhật Bổn, quan binh chúng ta nhất định mài sẵn giáo đặt nơi gối, vất vả huấn luyện, đến lúc đó nhất định sẽ vì Đại Hán giành lại Lã Tống! Mắt thấy mục đích của chính đã đạt tới thành công, Thái Đức cũng mở cờ trong bụng.
Theo cái nhìn chăm chú của ánh sáng mặt trời, hạm đội này dọc theo tuyến đường lướt thẳng về phía trước, trên mặt biển vẫn như cũ cuộn sóng phập phồng, theo vết cắt do thuyền lưu lại dần dần biến mất, cuối cùng không còn dấu vết.
Lại là một buổi sáng sáng sủa, cảng Kim Châu hôm nay trời xanh không mây, tuy nhiên so sánh với lúc trước, gần đây nơi này náo nhiệt và ồn ào náo động không ít. Ở trong ngoài cảng thành, nhiều đội binh lính qua lại không ngớt trên đường phố và vùng quê, nhưng cũng không có nhiều sát khí, ngược lại có vẻ vô cùng thư giãn thoải mái.
Cảng này lúc thời đại tiền Minh chỉ là một tòa thành trì nho nhỏ, nhưng đến mùa xuân năm thứ tám Đại Hán, nó đã trở thành một tòa thành thị đại hình rất có tầm vóc to lớn. Khởi điểm, vì phối hợp hành động quân sự Triệu Gia Quân đấu với Mãn Châu, nơi này bị đã coi như là cảng tiếp thu quân tư, chiếm được bước đầu khai thác phát triển, vả lại bọn dân phu và công binh Triệu Gia Quân còn tu sửa vài đường bộ đi vào đất liền để tiện cho vận chuyển, khiến cho đại quân Triệu Tự Doanh vẫn luôn bảo đảm vận chuyển được hoàn thành tốt đẹp, có sức mạnh đi chi viện hành động tiền tuyến, tăng tốc tiêu diệt Nữ Chân Kiến Châu.
Sau khi tân triều thành lập, Đại Hán tiếp tục khuếch trương ở Liêu Đông, tiếp tục dụng binh tầm vóc lớn tại Liêu Đông, tuy nhiên bởi vì đường bộ vận chuyển hao tổn thật lớn, và bản địa khó đi chống đỡ được tiêu hao của đại quân, cho nên tiếp tục dùng Kim Châu đã hoàn thành đi tiếp viện tiền tuyến, cho nên phồn vinh tại cảng Kim Châu cũng được kéo dài.