Mà ngay cả Thừa tướng, cũng bị lời nói hùng tâm bừng bừng này của hoàng thượng làm cho tinh thần có chút bồn chồn.
Nói thật, từ tận trong lòng mà nói, gã cũng không phản đối tận hết sức ép ra nhiều thêm một chút tiền từ Nhật Bổn… Nếu như thật ép được ra nhiều từ Nhật Bổn.
Nhưng mà, gã đồng dạng cũng vô cùng rõ ràng, cũng không phải mong muốn đoạt ra bao nhiêu tiền từ nước khác liền vơ vét ra hết, vì thế, gã quyết định tận chức trách của đại thần, khuyên can hoàng thượng một chút.
- Khí phách của hoàng thượng, bản thân chúng thần lấy làm khâm phục. Thế nhưng... thế nhưng… ba ngàn vạn lượng bạc trắng, phải chẳng đòi hỏi đối với người Nhật Bổn quá mức khắc nghiệt một chút rồi hay không? Chúng thần tuy rằng nghe nói Nhật Bổn lắm vàng bạc, lúc đó nước này dù sao cũng là nước nhỏ dân nghèo, tiền lấy ra được cũng không phải quá lắm, trong vòng hai mươi năm chưa chắc gom góp ra được khoảng thiền lớn như thế. Nếu như điều kiện chúng ta nhắc ra quá mức khắc nghiệt, Mạc Phủ ngược lại khả năng sẽ bởi vì không cách nào tiếp nhận điều kiện mà ý đồ kéo dài cầu hòa, cuối cùng ngược lại sẽ kéo dài chiến sự, tạo thành tổn thất không cần thiết…
Nghi ngờ của Thừa tướng không phải sợ áp bức quá mức lợi hại với Nhật Bổn, mà là sợ điều kiện quá mức hà khắc Nhật Bổn không người nào chịu đáp ứng, như vậy sẽ tạo thành chiến sự do con người làm ra kéo dài rất lâu, không không tiêu hao của cải nước nhà. Loại băn khoăn này quả thật rất có lý lẽ, nhưng hoàng thượng cũng không tính vì thế thay đổi chủ ý của mình.
- Các ngươi a, rõ ràng là đại thần của Đại Hán, lo lắng vì Nhật Bổn là tại làm sao? Hoàng thượng trước tiên là cười đùa sau đó phá lên cười.- Khoảng tiền này người Nhật Bổn lấy ra được! Lại nói nữa, Mạc Phủ chỉ cần bị chúng ta đánh bại, kẻ địch bốn phương đều sẽ chạy ra đối nghịch với bọn chúng. Theo tình thế tràn ngập nguy cơ, nào sợ uống rượu độc giải khát bọn họ cũng sẽ theo chúng ta cầu hòa, dù điều kiện hà khắc hơn nữa bọn họ cũng sẽ đáp ứng!
Hoàng thượng nói, tuy rằng nghe vào có chút lý lẽ, nhưng Thừa tướng vẫn là nửa tin nửa ngờ, hiển nhiên vẫn có điều giữ lại.
- Nhưng... Mạc Phủ cho dù tin tưởng, một năm xuất ra một trăm năm mươi vạn lượng bạc trắng, liên tục hai mươi năm, bọn họ thật sự làm tới được sao? Nếu như làm không được, chẳng lẽ chúng ta còn phải hưng binh thảo phạt sao? Nếu như không thảo phạt, vậy bản thân chúng ta tự giảm giá xuống sao? Há không phải ngược lại cho người Nhật Bổn lòng dạ may mắn, khiến bọn họ cố ý ỷ lại càng bồi thường nhiều hơn nữa sao? Lại nói... triều ta dù sao là vì giúp đỡ chính nghĩa mà khởi binh thảo phạt, nếu bóc lột quá nhiều, chỉ sợ có tổn hại tiếng tăm...
- Đại Hán hùng cứ Trung Quốc, tiểu quốc bốn phương địa vị vốn thấp hơn Đại Hán, đánh cướp liền đánh cướp. Thế nào? Phải dùng tới nhiều thanh danh như vậy màn tới ý niệm của bọn họ sao? Hoàng thượng nhíu mày, thuận miệng nói một câu. Nhưng có lẽ là duyên cớ cảm thấy lời này quá mức trắng trợn, hắn rất nhanh đã sửa lại lời.- Thế nhưng, Thừa tướng sự tình khanh lo lắng cũng không phải vô lý, Mạc Phủ Nhật Bổn trị chính thô lậu, chỉ sợ ứng đối bồi thường cũng không nhất định cho ra được. Cho nên sau khi đánh bại bọn họ, vì bảo đảm bọn chúng đưa ra đủ tiền bồi thường, Đại Hán phải phái phái viên ở lại, giám sát quặng giám và thương quan, theo dõi dòng chảy của cải Nhật Bổn, nắm hết thuế quặng và thuế thương hải quan ở trong tay. Mặt khác, vì đảm bảo chấp hành hiệp ước, đại quân cũng phải lưu lại một phần lưu trú Nhật Bổn.... Đương nhiên, tiêu phí đóng quân cũng là phải Nhật Bổn gánh vác.
Nói cách khác, hoàng thượng tín toán sau cuộc chiến, lưu lại ở Nhật Bổn một cơ cấu dân sự và quân sự, tiến hành thống trị gián tiếp... Thừa tướng trong nháy mắt liền ngộ ra.
Gã kỳ thật cũng không phản đối cách nghĩ này của hoàng thượng.
- Hoàng thượng lời nói rất đúng, để đảm bảo người Nhật Bổn trả giá bồi thường, cùng với đảm bảo sau cuộc chiến nước Nhật Bổn đối với nước ta chỉ nghe theo sai khiến, lưu lại một chút cơ quan trú lại là cử chỉ tất nhiên, thần cũng hiểu được hẳn nên thừa dịp một trận chiến này, nhét Nhật Bổn vào trong cai quản phiên quốc của triều ta, hết thảy phỏng theo tấm gương của Cao Ly. Thế nhưng... nếu như triều đình muốn khống chế ràng buộc Nhật Bổn ở trong tay, vậy nếu như là áp bức quá mức, khó tránh khỏi khiến người Nhật Bổn nảy sinh lòng oán giận, ngược lại khó mà ngoan ngoãn dựa theo ý chí của triều ta làm việc, ảnh hưởng khống chế của nước ta ngày sau đối với bọn chúng.
Ý nghĩ của Thừa tướng là dù sau cuộc chiến thế nào cũng phải xem Nhật Bổn thành phiên quốc bên ngoài bị triều đình Đại Hán khống chế, bởi vậy không vội trong vòng mười mấy năm này áp bức bọn họ, ngược lại muốn làm ra một bộ cờ hiệu vì người Nhật Bổn phù trợ chính nghĩa giữ gìn hòa bình.
Với lối nghĩ như vậy mà nói, cách nghĩ của gã là không sai, bởi vì gã xuất thân là sĩ đại phu Trung Quốc tràn đầy tự tin. Văn minh Hoa Hạ vào niên đại này vẫn có ưu thế áp đảo đối với tiểu quốc xung quanh. Gã bị loại tự tin này hung đúc lâu dài, vốn dĩ là không cách nào lý giải. Người từ thế kỷ hai mươi mốt xuyên qua thời không tới đây ở trong lòng sẽ lưu lại cách nhìn và dục vọng trả thù đối với Nhật Bổn như thế nào, cũng không cách nào lý giải vì sao trong lòng hoàng thượng cũng không phải cùng một loại cách nhìn đối với Nhật Bổn xem như tiểu quốc, mà là tồn tại lòng dạ đề phòng vô cùng nặng nề.
- Ngươi tại sao phải sợ bọn chúng hận chúng ta? Thích hận thì hận, tùy bọn chúng đi! Thứ đồ ta muốn, bọn chúng không được đưa thiếu một phân cho ta. Hoàng thượng khoát tay, ra hiệu gã về vấn đề này vốn dĩ không cần can thiệp.- Nói tóm lại, ba ngàn vạn lượng bạc là ranh giới cuối cùng, nhất định phải từ nơi đó của bọn chúng ép ra. Ngươi nói đây sẽ khiến bọn chúng vẫn mãi khó khăn rất lâu. Vậy thì tốt, vậy thì khiến bọn chúng khốn đốn tiếp đi. Nhật Bổn là một nước nghèo có can hệ gì với ta? Ta là hoàng đế Đại Hán, không phải hoàng đế Nhật Bổn!
Mắt thấy hoàng thượng nói như thế, Thừa tướng âm thầm thở dài, không hề muốn tiếp tục khuyên can nữa. Tuy rằng gã vẫn là không hiểu rõ động cơ hoàng thượng cứng rắn như vậy, nhưng gã biết, hoàng thượng xem ra đã hạ quyết tâm, gã nói nhiều nữa không chỉ sẽ không có hữu dụng, ngược lại sẽ khiến bọn quần thần hiểu lầm giữa hoàng thượng và Thừa tướng có hiềm khích.
Nếu không được nghi ngờ thêm nữa, vậy hiện giờ điều nên suy tính chính là làm thế nào mới tận hết khả năng lớn nhất thực hiện đòi hỏi thoạt nhìn bức ép làm khó người này của hoàng thượng.
Gã lấy lại bình tĩnh, sau đó xoay chuyển tầm mắt, nhìn xem Chu Phác. Gã đối với tình hình Nhật Bổn không phải quá mức quen thuộc, vẫn là để cho thuộc hạ hiểu biết tình hình Nhật Bổn này hiến chút kế sách vì triều đình.
Ngay khi bị Thừa tướng nhìn như vậy, trong lòng Chu Phác đã hiểu được, gã vừa rồi mới một phen trần tình trên đại đường đó, đã ở trong lòng Thừa tướng tạo dựng lên hình tượng một quan viên chuyên biệt xử trí sự vụ Nhật Bổn khó thay thế được, còn Thừa tướng muốn y làm cái gì, y đã ở bên trong triều đình Đại Hán lịch luyện vài năm đương nhiên hiểu được.