- Thúc thúc... Trong lòng thái tử trở nên cảm động.
Kỷ Quốc Công và những vị thúc thúc khác vì nước mà lập ra công lao không kể xiết, bây giờ lại còn chinh chiến gian khổ nơi biên cương ác liệt vì đất nước, lại còn tử tế như vậy, một chút suy nghĩ đòi triều đình ban ân cũng không có, nếu nói quốc sĩ vô song, thì gần như cũng chính là như vậy.
Cũng chính là vì có những văn thần võ tướng như thế mà bổn triều mới từ tay trắng lập nghiệp, cuối cùng tranh đoạt được thiên hạ.
- Nhưng sau này sẽ không vất vả như thế nữa, hiện giờ Liêu Đông lập tức sẽ lập tỉnh rồi, đợi sau khi lập tỉnh, những việc dồn lên người thần cũng giảm đi hơn nửa, về sau sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều rồi, coi như là trông coi việc đóng quân các nơi mà thôi. Lúc này, Trần Thăng đột nhiên bật cười lớn.- Nói thật, thần hiện giờ vẫn đang nhớ các huynh đệ trong kinh thành, đợi việc lập tỉnh hoàn thành, sẽ xin nghỉ phép dài hạn, trở về cùng các huynh đệ uống một bữa thoải mái mới được!
- Bình Nguyên hầu cũng rất nhớ Quốc công đấy.
Thái tử cười cười.- Lần này lúc ta xuất kinh, y vẫn muốn ta hỏi thăm Quốc công, còn nói y hiện giờ đã là trọng thần nước, hết lòng vì nước, đã... đã có tiền đồ rồi, không hổ thẹn với đại ca.
- Ôi, khó mà tiểu tử này dụng tâm được thế! Trần Thăng cười phá lên.- Đúng vậy, có tiền đồ rồi!
Sau khi cùng Kỷ Quốc Công cười nói một lúc, thái tử chậm rãi khôi phục nghiêm túc.- Kỳ thực, lần này ta đến, phụ hoàng còn muốn ta mang theo một lời nhắn cho Quốc công.
- Lời nhắn? Vừa nghe điều này, Kỷ Quốc công lập tức nghiêm túc.- Xin hỏi bệ hạ có việc gì sai khiến thần?
- Kỳ thật chính là muốn trưng cầu một chút ý kiến của Kỷ Quốc Công về việc lập tỉnh Liêu Đông. Để tránh người ngoài nghe được, thái tử cố ý hạ thấp giọng.- Phụ hoàng nói sở dĩ Liêu Đông có ngày hôm nay chính là nhờ Quốc công, cùng chỉ có Quốc công vừa trị quân vừa trị chính, biến Liêu Đông trở thành nơi thái bình. Cho nên, bây giờ dù sao có Quốc công, cũng chưa chắc đã cần người khác nhúng tay cản việc. Việc lập tỉnh... Nội các tuy vô cùng ham thích, nhưng đây dù sao cũng là quốc gia đại sự, không được có nửa điểm sơ sót, vẫn là muốn hỏi ý kiến Quốc công một chút. Quốc công nếu cảm thấy bây giờ lập tỉnh còn quá sớm quá vội, phụ hoàng sẽ để triều đình hoãn lại một chút, Quốc công cảm thấy cần hoãn mấy năm, thì sẽ hoãn từng ấy năm...
- Hoàng thượng... Sau khi nghe được những lời thái tử truyền đạt, Trần Trăng cảm thấy chấn động.
Lập tỉnh Liêu Đông, Nội các bề ngoài nói là để việc dân chính thống trị Liêu Đông càng thêm thuận lợi, nhưng sau lưng ý tứ làm suy yếu đại quyền quân trấn biên cương lại là ai cũng nhìn thấy.
Trần Thăng đối với việc này không hề tức giận, y có đại quân Liêu Đông, quân chính vẫn nắm nhiều năm, nói khó nghe một chút chính là chúa đất chư hầu một phương, đặt ở triều đại nào cũng là sẽ gây ra hiềm khích, cũng may mà hoàng thượng và Thừa tướng đều là người nhớ ân tình cũ, cho nên mới động tác chậm như thế, đủ cho y thể diện. Cho nên gã cũng vô cùng phối hợp, một chút cũng không định kháng cự.
Gã không ngờ, hoàng thượng rõ ràng còn ngại để cho mình có được quá ít, cho nên dứt khoát để gã định đoạt việc lập tỉnh. Lời thái tử truyền đạt, nói trắng ra chính là niệm trên đại công lao lớn của gã, để gã tự mình định đoạt, muốn làm chúa đất mấy năm thì làm.
Nhưng mà, ân huệ hoàng gia to lớn như vậy, nhưng Trần Thăng đã không muốn nữa rồi.
Gã đã là vì thiên hạ, vì hoàng gia bình định Liêu Đông, lập sự nghiệp như vậy rồi, công danh cũng đã đủ đầy rồi, ở nơi lạnh giá nhiều năm thế này rồi, gã đã có chút mệt.
- Tạ ân điển hoàng thượng, nhưng thần cảm thấy, lập tỉnh Liêu Đông lợi nước lợi dân, thậm chí là cấp bách!
Gã nói ra ý kiến của mình như đinh đóng cột.- Xin triều đình nhanh chóng bố trí Liêu Đông, thần nhất định trói buộc bộ hạ, toàn lực phối hợp chính vụ địa phương!
- Kỷ Quốc Công... Thái tử đầu tiên là có chút kinh ngạc, nhưng lập tức gật gật đầu.- Được, ý của Kỷ Quốc Công ta sẽ chuyển tới phụ hoàng. Ngoài ra, còn có một việc... Phụ hoàng muốn để ta trưng cầu ý kiến của ngài một chút.
- Mời điện hạ cứ nói!
- Phụ hoàng muốn để ta hỏi Quốc công xem, mấy năm gần đây, có phải Quốc công cảm thấy mâu thuẫn và tranh chấp giữa quân Liêu Đông và Nội các nhiều lên không ít phải không? Có xảy ra chuyện hai bên cản trở lẫn nhau không?
- Việc này... Trần Thăng giật mình kinh hãi.
Nói thật là những loại chuyện như này là có, từ sau khi Đại Hán lập quốc, tranh cãi giữa quân đội và Nội các thỉnh thoảng xảy ra, ở nhiều vấn đề đều không có ý kiến chung. Lúc mới bắt đầu mọi người còn đồng tâm hiệp lực, có khó khăn gì mọi người cùng nhau nhẫn nhịn, nhưng hiên giờ, bất luận bên nào đều đã là tập đoàn lợi ích khổng lồ, trên trên dưới dưới không biết liên lụy đến bao nhiêu người, cho dù có tình cảm huynh đệ trong quá khứ thì việc tranh cãi và oán giận vẫn là không tránh khỏi.
Lấy việc quân phí mà nói, gần như hàng năm Nội các đều phải tranh cãi với quân đội một lần, càng không nói đến những việc khác.
Nhưng vấn đề này quả thực không phải là nhỏ. Hoàng thượng thông qua thái tử đến hỏi mình, thế thì mình rốt cuộc là nên trả lời như thế nào đây?
Nhưng nếu mình theo sự thực mà nói, chẳng phải chính là ngấm ngầm tố cáo Nội các, dẫn đến xung đột mới giữa quân đội và Nội các sao? Đến lúc đó nếu tranh chấp, không biết nên xử trí thế nào thu dọn cục điện.
Do dự hiếm thấy của Nguyên soái, gã hiện giờ không hề muốn xảy ra xung đột với Nội các, cũng không nên làm như thế.
- Mấy năm gần đây... Nội các quả thực là có qua lại với quân Liêu Đông chúng thần một chút, nhưng đều là những việc nhỏ, không có gây ra đại loạn gì. Nội các cũng là vì quốc gia, mà không phải là cố ý nhằm vào chúng thần, dù sao mỗi năm quân tư và quân lương cho chúng thần đều chưa từng có cắt giảm, quan địa phương cũng không có gây sự với chúng thần.
Gã vừa hàm xúc thừa nhận xung đột, nhưng mặt khác lại làm nhạt đi mức độ xung đột, trả lời như này cũng coi như là uyển chuyển rồi.
- Qủa nhiên là có à... Thái tử gật gật đầu có chút sáng tỏ.
Lúc đi học nó tưởng rằng đám đại thần văn võ trong triều đình đều là một tấm lòng trung, chỉ muốn cống hiến sức lực vì đất nước. Nhưng lần đầu tiên tham gia hội nghi quốc vụ, nó liền phát hiện hiện thực còn phức tạp hơn nó tưởng tượng rất nhiều, Nội các và quân đội âm thầm đối lập, cho dù là nó không có chút kinh nghiệm nào cũng nhìn ra được, cho nên hiện giờ nghe thấy câu trả lời của Nguyên soái cũng không phải là quá kinh ngạc.
- Vậy Nguyên soái có muốn hợp từ bên trong, hóa giải xung đột giữa hai bên không? Nó lại hỏi.
- Nếu hóa giải thì là quá tốt... Nguyên soái vẫn là nghĩ không ra thái tử và bệ hạ rốt cuộc muốn làm gì.
- Phụ hoàng cũng có cảm giác gần đây quân đội và Nội các thường xuyên tranh chấp không thôi, gây tổn thương thể diện triều thần không nói làm gì, đối với quốc gia cũng không có bao nhiêu lợi lộc, cho nên người muốn dùng một vài cách để hai bên thêm hòa hợp. Chẳng hạn như... sắp xếp một số cơ quan thay mặt của quân đội vào trong Nội các...