Ở trong quá trình lập nghiệp, vì ứng phó chiến sự ở các nơi mà Triệu Gia Quân năm đó đã thiết lập rất nhiều xưởng làm thuốc nổ tại khắp Từ Châu, những công nhân ở những nhà máy đó đã vất vả cần cù lao động, làm ra rất nhiều thuốc nổ, cung ứng quá trình tác chiến của Triệu Gia Quân, cũng trợ giúp Triệu gia cướp lấy thiên hạ.
Mà hiện tại, thiên hạ đã bình định hết chung quanh rồi, chiến sự càng ngày càng ít, tầm vóc cũng càng ngày càng nhỏ. Hơn nữa để cho tiện việc cung ứng vật tư, những tỉnh nơi biên cương cũng đã xây dựng những nhà máy chế tạo thuốc nổ mới, vì thế đòi hỏi thuốc nổ của triều đình cùng quân đội đối với những nhà máy ở nơi bản địa cũng càng ngày càng giảm dần.
Nhưng, đòi hỏi mặc dù đã giảm nhưng rất nhiều công nhân và kỹ sư ở những nhà máy chế tạo thuốc nổ ấy cũng không được cứ vậy mà thất nghiệp, máy móc cũng không để đó không dùng rỉ sắt, vì thế phải nghĩ một cách khác để tìm kiếm đường ra.
Trải qua một phen suy nghĩ cặn kẽ, hoàng gia quyết định nâng cao tiêu phí thuốc nổ ở trong dân chúng, cũng từ đó duy trì hoạt động và cuộc sống của đại đa số công nhân ở xưởng chế tạo thuốc nổ nơi đây.
Vào thời tiền Minh, pháo hoa trong dân chúng đã có trình độ chế tác tương đối cao, dường như có hơn mấy trăm loại, biểu hiện ra được những đồ án nhân vật hoa cỏ trông rất sống động. Mà sau khi xưởng làm ra thuốc nổ bắt đầu chuyển hình, những kĩ sư bên trong đó cũng theo các chuyên gia học tập phương pháp như thế nào để chế tạo pháo hoa, đầu nhập vào đại lượng tinh lực tiến hành cải tiến và cải tạo, khiến cho pháo hoa càng trở nên xinh đẹp và phong phú về chủng loại hơn.
Năm đó một ít gia đình giàu có quyền quý, hàng năm đều có mời thợ giỏi khéo tay chế tạo pháo hoa các màu, châm đốt suốt cả đêm giao thừa. Phóng pháo hoa suốt đêm giao thừa tiêu tốn cũng đến cả trăm lượng bạc, tương đương với thu nhập tài chính một năm của một huyện. Mà dưới cố ý dẫn đường của hoàng gia thì việc phóng pháo hoa lại đã trở thành phong trào của mọi tầng lớp, từ bình dân cho tới phú hào, bất kể là ngày tết hay là những ngày hội hay ngày mừng, ngày lễ khác đều phải tiêu hao một lượng pháo hoa thật lớn, bởi vậy đòi hỏi trong chợ cũng tăng lớn theo, rốt cục khiến cho những nhà máy sản xuất thuốc nổ ở Từ Châu lại một lần nữa toả sáng sức sống, duy trì được sản lượng hơn nữa những xưởng thuốc nổ của chính quyền cũng kiếm được một số tiền thu vào không ít, không hề cần quan gia trợ cấp.
Nhà máy còn đó, công nhân cùng khả năng sản xuất vẫn còn đó, hôm nay sản xuất pháo hoa, lúc cần thì lại chế tác thuốc nổ. Chỉ cần duy trì tồn tại của nhà máy, sau này có cần tới nó thì lại chế tác hỏa dược với tầm vóc thật lớn một lần nữa, dùng sản lượng thật lớn nhanh chóng cắn nuốt kẻ thù. Đây là kết quả được hoàng thượng và bộ công nghiệp, bộ dân chính cùng với quân đội cùng đưa ra sau khi cùng nhau thương thảo.
Lần công phạt Nhật Bổn này, cần tiêu hao một lượng thuốc nổ cực kì lớn, dự tính sẽ khiến cho một phần các xưởng chế tác thuốc nổ quay về sản xuất đạn pháo và thuốc nổ một lần nữa. Bộ công nghiệp đã triển khai công tác xuống bên dưới rồi. Cho nên pháo hoa cung ứng cho dân cúng năm nay khá hút hàng, giá cả so với năm vừa rồi đắt hơn không ít. Tuy nhiên gần nhất hoàng gia cho tới bây giờ không cần lo lắng giá cả, thứ hai là người Nhật Bổn cũng không có khả năng phát hiện được chuyện gì từ trong việc ấy cả cho nên can hệ không lớn.
Tại sau khi chiếm được đồng ý của hoàng thượng, Tề vương Triệu Hổ và mấy vị hoàng tử nhỏ tuổi đều vẻ mặt hưng phấn mà vọt tới bên cạnh pháo hoa mà các cung nhân đã chuẩn bị sẵn.
Pháo hoa cung cấp cho hoàng gia đều do xưởng thuốc nổ đã được chỉ định riêng biệt đẻ chế tác ra, xưởng dĩ nhiên cũng tìm vị sư phụ cao minh nhất đến làm việc này. Loại pháo hoa này chú trọng an toàn, thuốc nổ cũng được cách ly thật tốt hơn nữa còn làm xử lí tương ứng, sẽ không bởi vì lay động hoặc là bãi phóng mà đột nhiên nổ mạnh. Mặt khác hiệu quả khi nổ tung cũng là hoa mỹ nhất, những vị sư phụ lành nghề nhất sẽ đảm bảo đồ án của mỗi cái pháo hoa đều chắc chắn sẽ không giống nhau, hơn nữa đều có chứa ngụ ý vui mừng cát tường như ý.
Tề vương lấy một cây hương đã được đốt cháy sẵn từ trong tay một cung nhân bên cạnh mình lại, sau đó run run rẩy rẩy đưa về phía pháo hoa. Dây dẫn lửa rất nhanh liền bị đốt cháy, sau đó chậm rãi đốt hướng về một chỗ khác, thẳng đến cuối cùng, đốm lửa ẩn nấp ở tại giữa ống trúc, biến mất không thấy gì nữa.
Hết thảy quay về yên tĩnh, thật giống như không hề xảy ra chuyện gì vậy.
Mãi đến một lát sau, chỉ nghe được "Phanh!" Một tiếng, một con rồng lửa từ giữa ống trúc chui ra, sau đó nhanh chóng chạy về phía giữa không trung, dưới tầm mắt của mọi người, nương theo một tiếng rít bén nhọn, con rồng lửa ấy càng đi càng cao, sau đó lơ lửng ở giữa không tung, tiếp đó chợt nổ tung.
- Phanh!
Lại là một tiếng vang thật lớn, đốm lửa màu đỏ, màu tím màu xanh từ chỗ nổ tung bùng lên, bay tán ra chung quanh, trên bầu trời chợt xuất hiện một vòng tròn màu sắc rực rỡ, tựa như một đóa hoa bảy màu.
- Oa! Đẹp quá đi!
Tề vương dù sao cũng còn là đứa bé, nó hưng phấn dị thường, chỉ vào không trung la to.
- Phụ hoàng, ca ca, mọi ngời xem, đẹp quá đi!
Theo lôi kéo của ca ca, những hoàng tử khác cũng cầm hương lên, điểm hướng về phía pháo hoa đặt trước mặt.
Từng bó một pháo hoa tựa như tiếng rít khi xé vải, nương theo thanh âm xi xiii cũng không hùng tráng, thẳng về hướng không trung, vẽ ra một đường bằng lửa trên bầu trời tối đen như mực này, sau đó bùng nổ tại chỗ sâu trong không trung. Tiếp đó là mấy trăm tia lửa rơi trút xuống, muôn hồng nghìn tía, rực rỡ loá mắt.
Như thể là chiếm được một hiệu lệnh gì đó, tại sau khi pháo hoa của hoàng cung được bắn lên trời, giữa những dinh thự chung quanh hoàng cung cũng chầm chậm điểm đốt pháo hoa, tiếp theo là chỗ xa hơn, chỗ xa hơn... Không lâu sau, toàn bộ kinh thành đều bị màu sắc hoa mỹ rực rỡ bao vây, tiếng pháo nổ, tiếng pháo hoa vang lên khắp nơi, bừng lên trong bầu trời đêm tối đen, những đóa pháo hoa sáng lạn xinh đẹp vẽ trên khắp nền trời.
Trên bầu trời thường thường truyền đến tiếng nổ vang, sau đó dệt ra các loại tranh cảnh hoa mỹ.
Giữa tiếng cười nói vui vẻ không dứt bên tai, các hoàng tử tuổi còn nhỏ chơi đùa với nhau, đồng thời đều tự đốt pháo hoa, thật giống như là muốn dùng phương thức này để so đấu với nhau vậy. Thái Tử bởi vì tuổi và thân phận, cho nên nó cũng không có tham gia vào trong trò chơi này của bọn đệ đệ, bản thân nó cũng không muốn tham dự vào trong đó.
Nó đứng ở trên bậc thang trước đại môn của cung Càn Thanh, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy những đóa pháo hoa kia nháy mắt chói mắt, nháy mắt tro tàn, tại sau khi bùng nổ sáng lạn trong một phút ngắn ngủi, sắc thái ấy chậm rãi trở thành nhạt, cho đến khi biến mất không thấy gì nữa... Cuối cùng rốt cuộc thấy không rõ dấu vết chúng nó từng xinh đẹp sáng lạn như thế nữa.
Thế sự vô thường.
Trong lòng của thái tử bỗng nhiên đã hiện lên ý nghĩ này.
Giữa những thầy giáo dạy nó, dĩ nhiên có người đọc đủ thứ thi thư, ngoại trừ nho học ra còn tinh thông đạo Phật, trong thời gian nhàn nhã sau khi học xong, lúc nói chuyện phiếm bọn họ cũng từng nói qua một chút về lí luận của đạo Phật, nhất là tư tưởng vô pháp vô thường của đạo Phật, thường thường bị nhắc lại liên tiếp rất nhiều lần.
Điều này cũng rất bình thường, những người này nếu đọc đủ thứ thi thư, sơ qua là có chút xuất thân, cho nên trí nhớ về chuyện thay đổi triều đại cũng nhớ sâu sắc nhất. Trong bọn họ có một số người trưởng thành từ trong thời Vạn Lịch thịnh thế cuối cùng của Đại Minh, thấy tận mắt chứng kiến cảnh thiên hạ từ phồn hoa đột nhiên biến thành một mảnh quỷ khóc như thế nào, sau đó chứng kiến việc Triệu gia quật khởi nhanh chóng và rồi đột nhiên cướp lấy thiên hạ, nhìn thấy thiên hạ theo cai quản của tân triều một lần nữa dần dần quy về thái bình.
Thế sự này thay đổi nhanh chóng, thật sự làm cho người ta khắc cốt ghi tâm, mặc kệ những người này vì đó mà được lợi vẫn là thất thế, trong lòng bọn họ cũng không khỏi có chút cảm thán "Thế sự vô thường"
Bọn họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, thái tử qua đó cũng được mưa dầm thấm đất, có không ít cảm xúc.
Tuy nhiên, bởi vì phụ hoàng chú trọng thực tiễn, không thích đạo Phật, ngay cả Nho gia cũng bất kính rất nhiều, cho nên các sư phụ cũng không giải thích cặn kẽ giáo lí bản chất của đạo Phật cho thái tử nghe, mà bản thân thái tử cũng sẽ không biểu lộ ra loại suy nghĩ ấy trước mặt phụ hoàng.
Nhưng mà không nghĩ tới, cho dù là phụ hoàng vô cùng kiên cường trong ấn tượng của cậu tại mấy ngày hôm trước cũng sẽ nói với cậu những câu như “Thiên hạ đều là một buổi tiệc cuối cùng cũng có lúc tàn, từ xưa nào có triều đại nào bất diệt ?... Có một số việc cho dù sức người có níu kéo thế nào cũng không thay đổi được, chúng ta chỉ đành làm những chuyện đang ở trước mắt, ai biết hậu thế sẽ làm như thế nào...” được, đây chẳng phải đang chứng minh cho đạo lí "Thế sự vô thường" sao?
Nếu hết thảy đều là vô thường, vậy thiên hạ, ngôi vị hoàng đế kia, tất cả lại còn có ý nghĩa gì nữa đâu? Dù sao cuối cùng đơn giản một mảnh đất chôn vùi, cũng không cần biết đời sau... Trong đầu nó đột nhiên hiện lên suy nghĩ như thế.
- Phanh!
Đúng lúc này, có một đóa pháo hoa nổ tung ở giữa không trung.
Vòng tròn màu vàng sặc sỡ nở rộ ra giữa không trung, những tia sáng màu vàng lan rộng về phía chân trời, hào quang màu vàng càng không ngừng lóng lánh, mãnh liệt và quật cường. Tuy rằng không tránh khỏi việc dần dần ảm đạm đi nhưng ánh sáng ấy lại làm cho ánh mắt của thái tử dần sáng lên.
Đúng vậy a, thế sự vô thường, ai cũng không biết được ngày sau sẽ thế nào.
Nhưng, ít nhất hiện tại, lúc ta còn ở đây, ta còn đem những việc ta nên làm đều làm thật tốt, cũng giống như phụ hoàng vậy.