- Tốt lắm, đề nghị thảo luận này để về sau nói tiếp đi, còn có đề nghị gì khác muốn nói nữa không? Tiếp đó hoàng thượng lại hỏi Thừa tướng.
- Hồi hoàng thượng, đã không còn nữa! Sau khi do dự chốc lát, Thừa tướng trả lời.
Tuy rằng gã vẫn là hy vọng hoàng thượng đủ làm ra được một thánh xét có lợi với Nội các, nhưng nhìn biểu hiện hoàng thượng, Thừa tướng cũng biết hôm nay là khả năng không lớn rồi, vả lại hoàng thượng rõ ràng đã không muốn nói tới vấn đề Nhật Bổn nữa rồi.
Nếu như hoàng thượng nghĩ như vậy, vậy hôm nay cũng không có cần phải thảo luận tiếp nữa, dù sao điều nên nói đều đã nói xong, còn lại chỉ là bọn đại thần văn võ nghị sự chiếu theo thảo luận đám đông của hội nghị tới từng điều chấp hành mà thôi. Thừa tướng ngoại trừ sự tình Nhật Bổn, đại sự thiên hạ khác vẫn còn không biết bao nhiêu việc đang chờ gã đi làm, gã cũng không muốn tiêu phí hết tất cả thì giờ trên vấn đề này.
- Tuân khẩu dụ của hoàng thượng, hội nghị hôm nay liền dừng ở đây thôi! Tâm tình hơi có chút không cam tâm tình nguyện, Thừa tướng nói khẽ với đám quần thần.
Theo câu nói này của gã, bọn quan thư ký ngồi ở các góc cũng tụ lại với nhau, sau đó đối chiếu ghi chép của từng người… Mỗi hội nghị trọng đại, vì để tránh cho bản ghi chép hội nghị có điều sơ sót, cho nên trước khi tan hội đều sẽ để bọn quan thư ký tới thẩm tra đối chiếu bản ghi chép. Còn các đại thần thì đều tự uống trà bàn chuyện, kẻ tán gẫu thì tán gẫu, đợi chờ thời điểm tan hội tới.
Sau một lát, bọn quan ghi chép đều tự xác nhận của nhau ghi chép không có lầm, sau đó một quan thư ký bên trong đó bẩm báo hoàng thượng, hoàng thượng cũng liền gật đầu.
- Chư vị cần ghi nhớ kỹ tinh thần hội nghị lần này, nhất thiết chớ nên tiết lộ việc khẩn yếu của nước nhà ra bên ngoài! Thừa tướng ngần hiểu, sau khi trước tiên dặn dò quần thần một phen, lại hướng đám quần thần hô lớn một tiếng.- Tan họp!
- Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Quần thần sớm đã ở bên trong hội nghị có chút mỏi mệt, đợi chờ, sau khi nghe thấy lời Thừa tướng đều lần lượt đứng lên, lại lần nữa hướng hoàng thượng quỳ lễ, sau đó bọn họ theo thứ tự lần lượt rời khỏi đại sảnh hội nghị. Những đại thần văn võ này sẽ đem điều nghe thấy bên trong hội nghị lần này của bọn họ chỉ lệnh đối với các bộ của mình, lại hướng đồng liêu hoặc là thuộc hạ của mình tiến hành truyền đạt mệnh lệnh, vận chuyển quan liêu cả Đại Hán và thể thống quân sự hướng phía hoàng thượng chỉ định.
Đây chính là hình thức vận hành chính trị trong quá trình khởi nghiệp nhiều năm của hoàng thượng xác lập cho triều đình Đại Hán. Mặc dù so với các vương triều trước đây, bộ hình thức vận hành này rất nhiều chỗ đều có vẻ chẳng ra gì cả… Chẳng hạn như số lần hội nghị ngự tiền liền vượt quá nghị triều hội triều của tiền Minh trước kia, nhưng lại vẫn luôn vận hành có hiệu quả, cũng đã trở thành bảo đảm lớn nhất vì Đại Hán trong mấy năm ngắn ngủi liền sáng tạo ra công lao sự nghiệp to lớn như thế.
Hoàng thượng tự ra ý kiến, xác lập cho triều đình Đại Hán các loại thể chế vả lại vẫn luôn đủ thao tác nó vận hành có hiệu quả, quả thật khiến cho bọn võ tướng, văn thần đều vui lòng phục tùng.
Nhưng mà, bọn đại thần văn võ này cũng không có toàn bộ đi hết, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh, Tài tướng Trần Hồng, Nguyên soái Thạch Mãn Cường và chủ tướng chinh Nhật Triệu Tùng đều vào lúc rời khỏi đại sảnh nghị sự, bị võ quan hầu cận không nói trước mà tới ngăn lại. Những võ quan hầu cận đó âm thầm nói cho bọn họ biết, hoàng thượng muốn lưu lại gặp bọn họ.
Vào lúc tham dự hội nghị quốc sự trước đây, đám người này đều có trải qua chuyện bị hoàng thượng sau hội nghị lưu lại tiếp tục nói chuyện, nhưng không có bất kỳ một lần nào đủ mang tới chấn động lớn cho bọn họ như lần này. Bởi vì bọn trọng thần lõi đời đã lâu, âm thầm đều đã đoán được hoàng thượng là bởi vì nguyên nhân gì lưu bọn họ lại gặp mặt.
Bọn họ rất nhanh liền theo bước chân của bọn võ quan hầu cận, đều tự đi tới bên trong phòng nhỏ gặp mặt lúc trước, mà khiến cho bọn họ hơi có chút kinh ngạc chính là, hoàng thượng và thái tử không ngờ đã đợi ở nơi này rồi.
Bọn họ theo đó muốn thi lễ, nhưng lập tức bị hoàng thượng ngăn lại.
- Tốt lắm, hiện giờ người ngoài đều đã đi rồi, ở nơi này đều là người cũ, còn phải nhiều lễ tiết như vậy làm gì? Ngồi, ngồi, ngồi!
- Thần tham kiến hoàng thượng. Mấy vị trọng thần chỉ đành gật khẽ đầu với hoàng thượng, sau đó liền đều tự mình ngồi vào chỗ.
Chờ sau khi bọn họ ngồi xuống, hoàng thượng vẫn là vẻ mặt tươi cười, dường như tâm tình không tệ.
- Hắc, các ngươi hôm nay làm thật sự lợi hại a, làm thái tử sợ hãi rồi! Nói lần đàu tiên tới hội nghị dự thính liền chạm phải trường diện lớn như vậy, thật sự đi được đại vận rồi! Ha ha ha!
Tuy rằng hoàng thượng cười dường như vô cùng vui vẻ, nhưng đám quần thần vẫn trong lòng vô cùng thấp thỏm như cũ, bọn họ không rõ ràng hoàng thượng đây là thật vui vẻ hay là âm thầm châm chọc mình, thế nhưng, từ góc độ hoàng thượng tới xem, ngài hẳn là cũng sẽ không bằng lòng trên triều đình ầm ĩ thành như vậy rồi a…
- Mấy vị thúc thúc… Mắt thấy hoàng thượng nói như vậy, thái tử lớn gan chen lời vào, khuyên mấy vị trọng thần.- Nếu như mọi người đều lòng ôm nước nhà, đều là một mảnh lòng dạ chân thành cống hiến sức lực vì nước, vậy cần gì phải vì một chút việc nhỏ đi tranh chấp, tổn thương hòa khí của mọi người, cũng tổn thương thể diện nước nhà…
Thái tử là sinh ra ở Từ Châu, cũng là những lão huynh đệ Từ Châu này nhìn nó lớn lên, nó đối với bọn thúc thúc này cũng tràn đầy cảm tình, cho nên không ai không bằng lòng nhìn thấy những thúc thúc này ở triều đình này công nhiên tranh chấp hơn so với nó, càng không bằng lòng nhìn thấy dáng vẻ bọn họ giằng co lẫn nhau.
Lời này của thái tử, khiến các trọng thần trong lòng càng thêm xấu hổ, thậm chí có chút sợ hãi.
- Bọn thần có lỗi, kính xin thái tử thứ tội. Bọn họ liên tục hướng thái tử cáo tội.
- Các thúc thúc lòng mang nước nhà, vì quốc sự lao nhọc bận rộn như vậy, nào có tội gì? Cô chỉ là không muốn các thúc thúc tranh chấp như vậy mà thôi. Thái tử liên tục lắc đầu, tỏ vẻ trong lòng của nó không hề khúc mắc với các thúc thúc.- Thiên hạ này chính là dựa vào phụ hoàng và các thúc thúc chân thành một lòng đánh hạ, cũng phải mọi người chân thành một lòng mới giữ gìn được, có đại sự gì không thương lượng thật tốt được sao? Cô cảm thấy các thúc thúc không cần tranh luận, mọi người ai nấy nhường một bước, cũng là đủ rồi…
Ai nấy nhường một bước, nói rất dễ dàng, nhưng đây làm sao dễ dàng nhượng bộ như vậy a… Bốn vị trọng thần đồng thời cười khổ trong lòng, bất quá bọn họ ngoài miệng vẫn là liên tục bảo có tội, hướng thái tử bảo đảm không tranh chấp nữa.
- Thái tử nói đúng, thiên hạ này còn phải dựa vào mọi người chân thành đoàn kết giữ gìn, có tranh chấp gì vẫn là ai nấy nhường một bước cho thỏa đáng. Đúng lúc này, hoàng thượng cũng đột nhiên mở miệng.- Đều là lão huynh đệ, về quốc sự ý kiến bất đồng, khởi lên chút tranh chấp, đây rất bình thường, ai cũng không tránh được, nhưng ầm ĩ thành như vậy thì không cần nữa…