Y tuy chỉ miêu tả sơ lược, nhưng thật sự cũng không có thoải mái dễ dàng như thế, thật sự quân Liêu Đông vẫn phòng bị với những người này, ngoại trừ giám thị, còn không cho phép bọn họ tụ tập đông người, dự định dùng cả một thế hệ để dung hợp bọn họ, tuyệt không dám xem thường.
- Thì ra là thế. Thái tử cũng không nghe ra được đạo lý ẩn sau lời nói của hắn, cho nên rất nhanh tiếp nhận cách nói này, trong lòng cũng yên tâm không ít.- Các vị tướng sĩ, mong muốn mọi người không ngừng cố gắng.
Là thái tử của Đại Hán, chứ không phải thái tử của Mông Cổ, cũng không có ý định quan tâm đến cùng. Lúc nó ở trên lớp, nó cũng nghe qua người Tây Ban Nha chinh phục Châu Mỹ như thế nào, tụ tập di dân, bất giác cảm thấy Đại Hán mở mang bờ cõi mềm mỏng hơn người Tây Ban Nha rất nhiều, không tổn hại uy danh.
Tất Túc thở phào nhẹ nhõm, nhìn theo bước chân của thái tử.
Theo quan sát của tướng sĩ, thái tử lần lượt cấp từng người phong thưởng, mỗi khi đi qua một người, đội quân nhạc đều dùng nhịp trống để gõ lên một hồi, mà tâm trạng của đám tướng lĩnh cũng càng ngày càng hưng phấn, người nào cũng vô cùng hâm mộ lại nóng lòng muốn thử, muốn kiếm được một tấm huân chương cho bản thân.
Những tấm huân chương này, không chỉ có tác dụng nâng cao sĩ khí, mà còn là bằng chứng ghi công, mỗi tấm huân chương phát ra, đều có người riêng biệt ghi chép lại vinh dự của người nhận huân chương, vinh dự này đến khi binh sĩ và quan quân về quê hương, cho bọn họ nhận thêm càng nhiều đất đai, cho nên mọi người đều ham muốn, theo đuổi.
Khi trong hàng chỉ còn người cuối cùng, thái tử chậm rãi đi về phía trước, cuối cùng đi đến trước mặt Triệu Tùng, người vẫn hiên ngang đứng nghiêm. Y cũng mặc một bộ quân phục mới tinh, gương mặt trầm tĩnh như nước.
Thái tử nghiêm túc đứng ở trước mặt y, sau đó từ trên khay cạnh người, lấy ra một tấm huân chương bằng bạc rất to, theo quan sát của toàn quân, chậm rãi đeo tấm huân chương ngân Lan này lên trước ngực Triệu Tùng.
- Triệu lữ trưởng, mong ngài tiếp tục nỗ lực. Thái tử bên trong lễ kính giọng điệu mang theo một chút cảm giác khoảng cách nói với y.
Tuy rằng, theo bối phận Triệu Tùng được xem như bậc trưởng bối, nhưng với rhái tử mà nói, cũng không có cảm giác như với Trần Thăng, không xem y như thúc thúc đáng kính, bậc bề trên, hơn nữa thời gian tới Triệu Tùng còn phải làm đại tướng cầm quân đi chinh phạt Nhật Bổn, Nói lý ra cùng người trấn thủ hậu phương như thái tử là quan hệ "đồng liêu", cho nên nó phải dùng loại thái độ khách khí và giữ khoảng cách này với Triệu Tùng.
- Đa tạ thái tử điện hạ! Đa tạ hồng ân của bệ hạ. Trái ngược với giọng điệu khách khí của thái tử, Triệu Tùng lại hết sức kích động, ngẩng đầu ưỡn ngực, cao giọng cảm ơn hoàng thượng và thái tử.
Sau khi thái tử trao huân chương cho Triệu Tùng, toàn bộ đám quan binh trong hàng liền đồng loạt hoan hô, Triệu Tùng là lữ trưởng lâu năm của bọn họ, lúc đánh giặc vẫn luôn làm gương cho binh sĩ, đối xử với thủ hạ cũng tốt, cho nên uy tín trong binh lính vẫn rất tốt, ai cũng vui mừng hoan hô nhảy nhót trước việc ông ta nhận được huân chương như vậy, mà ngay cả binh lính ở bộ đội khác cũng lớn tiếng hoan hô.
Ở trong tiếng hoan hô như thủy triều, cho dù là người vốn điềm tĩnh, trong lòng Triệu Tùng cũng không khỏi có chút lâng lâng.
Lúc trước, nhờ công huân lập trong nhiều năm, y đã được nhận một huân chương ngân lan bậc hai, lúc được điều trở về kinh thành, trong quân đội vẫn tuyên truyền rằng y sẽ được thăng chức, chính bản thân y cũng đoán rằng mình sẽ được trọng dụng hơn nữa, không nghĩ đến lại được giao chức vụ như vậy, mà lại không ngờ ở Liêu Đông nhận được huân chương ngân lan bậc một, việc này quả thực là không ngờ tới.
Huân chương ngân lan bậc một rất hiếm được trao tặng trong quân đội Đại Hán, vốn dĩ người nào nhận được huân chương này không khác gì trở thành đại tướng một phương, cách cái ghế Nguyên soái chỉ một bước, mà trở thành Nguyên soái chính là ước mơ lớn nhất của Triệu Tùng.
Y nhẹ nhàng vuốt tấm huân chương trước ngược, bề mặt trơn nhẵn của bạc mang lại cảm giác khác thường cho tay y cũng khơi gợi lại ký ức, y nhớ lại những khó khăn năm xưa thời niên thiếu.
Tên tiểu tử năm đó, làm sao nghĩ được mười mấy năm sau đạt được địa vị cực cao, trở thành một trong vài vị tướng soái đứng đầu mấy chục vạn quân? Nếu trước khi cáo lão về quê nhận được chức vị Nguyên soái, cuộc đời này còn gì hối tiếc!
Sau khi nghi thức trao tặng huân chương kết thúc, tâm tình tướng sĩ cũng được động viên lên mức cao nhất.
Bọn họ cũng không giải tán, theo hiệu lệnh của quan quân, đội ngũ tản mát được tổ chức lại, rất nhanh dựa theo biên chế của từng đoàn biến thành mấy cái đám đông lớn, mà kỵ binh và pháo binh thì theo chỉ huy một lần nữa tập kết ở các nơi khác nhau.
Trong lúc nhất thời, đại quân từ chỗ mình đứng tự mình di chuyển, trong hỗn loạn lại lộ ra trật tự, tư thế hào hùng lộ ra đằng đằng sát khí.
Triệu Tùng vốn ban đầu muốn từ trong lữ của mình chọn một đoàn để tham gia chinh phạt, nhưng trải qua thương lượng với lãnh đạo quân Liêu Đông, y quyết định trong diễn tập cho ba đoàn trực thuộc lữ của mình tiến hành cạnh tranh, từ biểu hiện của từng đoàn mà chọn ra đoàn ưu tú nhất làm đoàn trực quản của mình.
Quan quân đứng phía dưới đương nhiên không được biết rõ, chỉ biết là hôm nay đích thân thái tử tới đây duyệt binh diễn tập, bọn họ phải biểu hiện thật tốt, lý do này cũng đầy đủ thuyết phục tất cả mọi người, vì làm tốt trước mặt thái tử điện hạ, đám binh lính đều xoa tay khét lẹt, một lòng một dạ muốn cưỡi lên đầu bộ đội khác, được chính thái tử khích lệ.
Lúc này thái tử và Trần Thăng cùng lãnh đạo cấp cao khác của quân Liêu Đông, cùng nhau cưỡi ngựa chạy xung quanh thao trường đã được xây dựng trước, duyệt binh xem diễn tập, mà Triệu Tùng thì mang theo vài quan quân tham mưu thân tín của mình tiến hành chỉ huy binh lính, nhân tiện đánh giá ưu khuyết điểm của các đoàn.
Lúc bình thường đọc sách, để rèn luyện sức khỏe, bồi dưỡng kiến thức quân sự cơ bản nhất, thái tử ngoại trừ cần học binh thư còn cần luyện tập cưỡi ngựa và thương pháp, cho nên kỵ thuật của nó tuy rằng không so được với kỵ binh chuyên nghiệp, nhưng để đối phó với loại việc như này thì thoải mái.
Lúc này đã gần giữa trưa, theo quan sát của thái tử, từng cánh bộ đội dựa theo hiệu lệnh di chuyển tiến lui, theo dẫn đường của binh lính phất cờ, thiên quân vạn mã di chuyển qua lại dưới ánh mặt trời chói chang, quân phục màu lửa đỏ dường như thiêu đốt cả đất trời, quả thực là kỳ quan khiến cho người ta cảm thấy hãi hùng khiếp vía.
Từng vị quan chỉ huy đều gào khản cả giọng hô hét, mà thanh âm của họ hội tụ vào cùng một chỗ rơi vào tai thái tử giống như đàn ve kêu, vô cùng phức tạp, không hiểu nổi. Bọn họ đều tự vung kiếm trong tay điều khiển binh lính, mà đám binh lính trong đội ngũ theo hô hét của bọn họ mà không ngừng biến ảo, quân phục màu đỏ, màu xanh của cây cỏ cùng màu nâu của đất giao hòa với nhau, dường như trở thành một bức tranh nhiều màu trước mắt thái tử.
Rất nhanh, kích động trong lòng quan binh rất nhanh liền mất đi rồi, bọn họ giống như lâm vào trận địa của địch nhân hoàn toàn chìm đắm vào trong trận diễn tập này, dường như coi đây là một trận chiến chân chính, mà Triệu Tùng cũng khuyến khích cách nghĩ của bọn họ. Y cưỡi ngựa chạy xung quanh, lớn tiếng hô hét binh lính trong tầm mắt mình, truyền đạt các mệnh lệnh khác nhau, đòi hỏi bọn họ hoặc tiến hoặc lùi, chỗ nào tới được y không ngừng hò hét, mà huân chương Ngân Lan bậc một y vừa được nhận, trên nền quân phục màu đỏ sáng lấp lánh treo ở trước ngực, dường như đủ trấn áp tâm hồn người khác.
Sau khi đội hình nhanh chóng điều chỉnh, biến thành trận hình nghênh chiến lẫn nhau, theo mệnh lệnh của Triệu Tùng, các đội hình hình vuông bắt đầu nổ súng vào nhau, đương nhiên đây chỉ là đạn rỗng, không sử dụng đạn thật, tuy nhiên từ đây cũng nhìn thấy binh lính chỗ nào giữ được bình tĩnh, đồng thời bảo dưỡng súng kíp và các loại vũ khí khác có đúng hay không.
Sau đó, đại pháo cũng bắt đầu rền vang, không giống pháo mừng trước đó, lần này pháo bắn vào trận địa xây dựng trước cũng tập trung hơn nhiều lắm, toàn bộ mặt đất đều rung lên, mà sau khi đại pháo bắn dữ đội, trận địa kỵ binh mặc khôi giáp cũng từ bìa rừng xuất hiện, sau đó giống như dòng nước lũ cuồn cuộn quét qua chiến trường, xuất phát từ phía bên cạnh càn quét toàn bộ trận địa của đại quân.
Khói bụi từ bước chân của đại quân, cùng với khói từ những phát đạn pháo, nhanh chóng khiến cho toàn bộ trận địa diễn tập bị bao phủ bởi một màn sương khói, giống như bị bịt kín bởi một tấm vải màu vàng mỏng, bên trong cái gì cũng mơ hồ, màu sắc giống như trộn lại với nhau.
Tuy nhiên, nhờ hàng ngày thao luyện vất vả cần cù, các binh chủng của toàn bộ đại quân tới lui đều rất có kết cấu, nhìn qua không chỉ sát khí đặc thù của quân đội, mà còn cho người xem một cảm giác như đang thưởng thức một cảnh đẹp.
- Thật là lợi hại. Thái tử không kìm được khen ngợi một câu.- Cường quân sai khiến tới lui như thường như vậy, khó trách quét ngang bắc địa!
- Tuy nhìn đẹp mắt, nhưng khi chân chính đánh giặc, cũng không đơn giản như vậy, tàn khốc hơn như thế này hàng trăm lần, cũng không duy trì được đội hình hoa mỹ như vậy. Nguyên soái Trần Thăng ngồi cạnh bình tĩnh trả lời.- Thao luyện ngày thường chỉ tạo ra thói quen, khiến binh sĩ biết nghe quân lệnh, cũng biết duy trì trận hình như thế nào, đợi đến khi lên chiến trường, vẫn là phải dựa vào dũng khí, một binh sĩ không dám hy sinh thì dù luyện đẹp mắt thế nào thì cũng không được.