- Sứ thần phiên quốc Lý Kha triều kiến hoàng đế nước Trung Hoa, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!
Mượn thừa thãi lúc thi lễ, gã dùng khóe mắt bàng quang quét một chút thiếu niên đứng ở bên cạnh hoàng đế.
Thiếu niên này dáng người cao gầy, gương mặt đoan chính, mặc dù không tính vô cùng nho nhã tuấn tú nhưng lại vô cùng trầm ổn đoan chính, nhìn ra được có tính khí chính chắn.
Nếu như có được ưu ái của thái tử triều đình Trung Hoa, nước nhà của mình sơ lược liền từ trong nước sôi lửa bỏng thoát khốn mà đi ra rồi a...
- Lý đại sứ, hôm nay làm phiền ngươi rồi, mới sáng sớm đã phải chạy tới trong cung rồi. Hoàng đế trước tiên nói câu khách sáo, ra hiệu trấn an sứ thần.- Thiết nghĩ ngươi vừa tảng sáng đã chạy sang đây, cũng chưa ăn gì, nhất định đói rồi phải không? Cũng đành vậy, hôm nay ta liền mặc kệ nhiều lễ nghi phiền phức như vậy rồi, việc mau nói mau, cho ngươi cũng nghỉ ngơi sớm một chút.
- Được tham dự đại yến tân niên với triều đình Trung Hoa, là vinh hạnh vạn phần của thần, tuyệt không nửa phần mệt nhọc, kính xin bệ hạ minh xét. Lý Kha nghiêm túc nói lời cảm tạ với hoàng đế.
Trong mấy lần triều kiến hoàng đế Trung Hoa trước đây, trong lòng y đối với hoàng đế tự xưng “ta” có chút oán thầm, cảm thấy quá mức thô bỉ không kiến văn, quả nhiên là xuất thân bỉ lậu Từ Châu, nhưng sau vài lần triều kiến, y cũng không cảm thấy có gì không hợp nữa rồi.
- Kỳ thật việc này cũng đơn giản... Vẻ mặt hoàng đế vô cùng thoải mái, sau đo chỉ vào thái tử.- Thái tử không lâu sau nữa phải cầu cạnh các ngươi rồi, cho nên ta trước tiên vì nó xin các ngươi giúp đỡ.
Chẳng lẽ… chẳng lẽ thật muốn để cho thái tử nạp tôn nữ Cao Ly thành thị nữ sao? Lý Kha trong lòng một hồi kích động.
Thái tử phi y biết rằng là không có khả năng, nhưng chỉ cần bên cạnh thái tử có thị thiếp Cao Ly, vả lại các nàng lấy được niềm vui của thái tử, như vậy địa vị Cao Ly trong mai sau tất sẽ khác biệt rất lớn so với trước kia, hơn nữa Lý Kha gã cũng nhất định sẽ bởi vì trải qua làm việc này mà có được tưởng thưởng.
- Thượng quốc nếu có chút việc cần tệ bang, cứ việc mở lời thì tốt, tệ bang cảm mộ ơn tái sinh, tuyệt sẽ không có mảy may chậm trễ. Gã cúi thấp đầu xuống, sau đó lớn tiếng hồi bẩm bệ hạ.
- Lòng trung thành của Cao Ly, ta là hiểu rõ. Phiên quốc thiên hạ, thân cận Trung Hoa nhất cũng chính là Cao Ly rồi. Hoàng đế có chút hài lòng gật đầu.- Các ngươi nếu như đều nói như vậy rồi, vậy tốt, ta liền nói thẳng a…
Đang lúc Lý Kha cho rằng bệ hạ muốn nói ra “Vậy thì chiếu theo ý của quốc chủ quý quốc”, y lại nghe thấy một câu khiến y khó bề tin nổi.
- Lý Kha, ngươi là kể rất tuệ nhãn, đối với dân tình trên dưới Cao Ly cũng mười phần quen thuộc. Xin ngươi sau khi qua Tết xong, theo thái tử cùng nhau đi Cao Ly, giúp nó xử trí một chút sự vụ can hệ tới Cao Ly.
- Bệ… Bệ hạ? Sau khi nghe thấy câu nói này, cho dù với trầm ổn sĩ đại phu Lý Kha tự xưng ngày thường, thân thể vẫn là nhịn không được lắc lư thoáng chốc.- Đây… đây là vì sao?
Trong lòng của y thật sự sợ hãi rồi.
Vào thời khắc này, quần thần Cao Ly, nhất là trên trên dưới dưới tôn thất sợ nhất, chính là Đại Hán lòng tham không đáy, cướp lấy ích lợi hiện giờ còn không đủ, còn muốn tiến thêm một bước khống chế Cao Ly ở trong tay, thậm chí phế bỏ thẳng vương thất Cao Ly, biến Cao Ly thành biên địa của Đại Hán.
Sau khi trải qua dậy chữ nhiều năm khai trí, Cao Ly lúc này con nhiều văn dĩ đọc đủ thứ thi thư, thiếu chính là tướng lĩnh thiện chinh chiến, bọn họ lại cũng không có như năm đó tự phong triều đình, chống đỡ khí thế Trung Nguyên. Trước kia thời điểm giặc Oa cướp biên cương, liền dễ dàng bị giặc Oa trong vòng mấy tháng đã chiếm lĩnh toàn địa phận, về sau lại mượn được uy binh Đại Minh mới cuối cùng gắng gượng đuổi chạy giặc Oa, hiện giờ tới thời điểm này, Đại Hán không biết mạnh hơn giặc Oa nhiều ít, Cao Ly nào còn có bản lĩnh chống đỡ? Sợ là chỉ để mặc người làm thịt rồi.
Chính là bởi vì xuất phát từ loại lòng dạ sợ hãi này, cho nên quốc chủ Cao Ly liều mạng muốn lấy lòng Đại Hán, không riêng gì đối với sứ đoàn Đại Hán tất cung tất kính, thậm chí còn nghĩ ra chủ ý dâng lên tôn nữ tới lấy lòng triều đình Đại Hán, trọn vẹn không cần mặt mũi rồi.
Đây chính là tiểu quốc Cao Ly này, bao nhiêu năm bi ai đối mặt đại quốc Trung Nguyên.
Nhưng mà, cho dù đã ăn nói khép nép tới mức ấy, Đại Hán như cũ không có ý định bỏ qua cho chúng ta a… Trong lòng Lý Kha đột nhiên lóe lên một tia bi thương, xem ra quốc tộ triều Lý ba trăm năm, chính là phải bại hoại ở trong tay một đời này rồi.
Tuy nhiên, bất kể như thế nào, bản thân sẽ không vẽ đường cho hươu chạy, tuyệt đối sẽ không quỳ gối dẫn đường Đại Hán vào Cao Ly, nếu vọng tộc Lý gia nhất định vượt qua được trắc trở liền bắt đầu từ mình a! Trong lòng y đột nhiên lóe lên ý nghĩ như vậy trong đầu.
Trong nháy mắt trong đầu của y các loại ý niệm ùn ùn kéo đến, thậm chí có chút thất thần.
Nhưng hoàng đế triều Trung Hoa vẫn không có nhận ra dị thường của y, mà là tiếp tục nói.- Ta nói cho ngươi biết một kiện cơ mật, ngươi phải nhớ kỹ giữ bí mật không cho phép nhắc tới với bất kỳ kẻ nào khác. Triều đình ta sau khi trải qua triều nghị, đã quyết định triều ta sắp phải chinh phạt Nhật Bổn, vả lại muốn mượn Cao Ly làm căn cơ.
Sau im lặng chốc lát, Lý Kha rốt cuộc phục hồi tinh thần lại rồi, nghe hiểu ý của triều Trung Hoa.
Hóa ra… hóa ra là như vậy… cũng không phải muốn tiêu diệt quốc tộ Cao Ly a…
Vốn dĩ lòng dạ thấp thỏm, chậm rãi một lần nữa rơi xuống, trong lòng của y hơi chút thoáng rộng rãi, sau đó nhận ra sau lưng toàn là mồ hôi lạnh, gần như đã ướt đẫm rồi.
- Lý đại sứ, ý của ngươi như thế nào? Mắt thấy y vẫn không có trả lời, hoàng đế thúc giục hỏi.
Sau khi trải qua kinh hãi mới rồi, Lý Kha cảm thấy tinh thần của mình còn có chút hỗn loạn, khó tập trung vào suy xét vấn đề. Tuy nhiên về đại thể y vẫn là hiểu triều Trung Hoa muốn phát đại binh với Nhật Bổn, mượn đất đai Cao Ly làm căn cơ tấn công.
Nói thật, sau khi y kịp tỉnh táo, ngay từ đầu chính là đã có chút mừng thầm giặc Oa năm đó đổ bộ Cao Ly, cướp bóc toàn địa phận Cao Ly, không biết sát sát hại gây họa bao nhiêu sinh mạng dân chúng Cao Ly, phạm vào bao nhiêu nợ máu, vừa nghĩ tới khiến cho người Cao Ly ai cũng nghiến răng căm hận.
Tuy nhiên trước đó căm hận thì căm hận, người Cao Ly cũng không có cách nào tổ chức đại quân đánh trở về báo thù rửa hận, mà ngay cả phục quốc cũng dựa vào Đại Minh, bởi vậy mấy chục năm nay, trái tim phục thù trên dưới Cao Ly cũng chỉ kiềm nén ở trong lòng.
Nhưng mà, hiện giờ hoàng đế triều Trung Hoa nói ngài phải sửa soạn đi phát binh chinh phạt Nhật Bổn, đây như thế nào không khiến người ta mừng thầm? Chỉ cần triều Trung Hoa khởi đại binh xâm chiếm Nhật Bổn, mặc kệ thắng hay không thắng được, ít nhất đủ gây hại một phen ở Nhật Bổn, khiến người Oa cũng chịu khổ đau người Cao Ly năm đó gánh chịu.