Thiên hạ thái bình… đây là chí nguyện to lớn phát ra từ nội tâm mỗi con dân Hoa Hạ, trời mới biết bên trong bốn chữ này, đến tột cùng bao hàm tang thương và đau đớn thê thảm như thế nào? Bên trong tươi cười hàm chứa cảm xúc của dân tộc này lại bao hàm bao nhiêu nước mắt?
Thái bình là cầu không được, cũng là không nhận được, chỉ đành nhằm trời cướp lấy, nhằm người cướp lấy. Thế thời đại tranh, nếu như giậm chân tại chỗ, sa vào bên trong thành tích và vinh quang đã có khó bề kiềm chế được, như vậy rất nhanh sẽ rơi lại đằng sau người khác, chỉ đành nhẫn nhục, trở thành cá thịt trong mâm.
- Nguyện vì Hoa Hạ, giành được thái bình! Mang theo tiếng trầm thấp tự nói như vậy, hoàng đế lại rót thêm cho mình một ly rượu.
Năm nay từ sau khi hết Tết, khí trời vẫn vô cùng tốt, thường xuyên là ngày nắng đẹp. Phía tây ngoài kinh sư, bầu trời xanh lam ngàn dặm không mây treo ngược ở trên đại địa mênh mông, không khí ở trong rét lạnh còn lưu lại vẫn lộ ra một cỗ tươi mát.
Bởi vì vừa mới từ trong tiết trời rét đậm trôi qua, cho nên ngọn núi khắp nơi đều là cảnh sắc khô vàng, chỉ có bên trong khe núi nước suối nhỏ giọt rơi xuống, mới từ bên trong nhận ra một chút sinh cơ của xuân mới. Đây là một ngọn núi liên miên không dứt, phóng tầm mắt trông lại, đỉnh núi nguy nga sừng sững ngạo nghễ, giống như có khí thế của rồng cuộn hổ ngồi, mạch Thái Hành Sơn cũng bắt đầu từ nơi này, cuối cùng chia cắt đại địa phương bắc thành hai bên.
Cảnh sắc tráng lệ như thế, từ xưa đã được bọn văn sĩ nho nhã phương bắc xưng tụng, được cho rằng là nơi phong cảnh tốt nhất xung quanh Yến Kinh. Bắt đầu từ thời xưa, vùng đất phía tây Yến Kinh, vẫn luôn là thắng địa du ngoạn, hơn nữa ở nơi chốn non nước tốt tươi còn trải rộng khắp trang viên nhà riêng của hoàng thân quốc thích.
Tuy nhiên, ở trong yếu đạo giữa đỉnh núi thông với kinh thành và hẻm núi, lúc này lại đã nhô lên một toà kiến trúc do người làm khổng lồ.
Tòa kiến trúc này chiếm đất rất rộng, tường bên ngoài đại khái cao chừng hai trượng, hơi nghiêng, vả lại cả tường ngoài bày hiện ra hình dáng ngôi sao sáu cánh kỳ quái, giống như biển sao chiếm cứ cả mặt đất rộng lớn. Còn trên đài cao trong tường ngoài, còn dựng một đường tường trong khác, đồng dạng cũng cao hai ba trượng.
Chính giữa hai đạo tường đều phối thêm tường cao ngăn ngang ngực, còn tường cao ngang ngực thì có chỗ đặt đại pháo, tuy rằng bởi vì mới dựng lên chỗ đặt pháo dự định còn chưa có chất đầy hết đại pháo, nhưng đại pháo đã đặt lên cũng có không ít, lửa đạn tối tăm mù mịt ở sau tường cao ngang ngực nhắm chuẩn từng phương hướng ngoài lăng bảo, cho người ta một loại cảm giác phòng bị nghiêm ngặt.
Mặc kệ là tường trong hay là tường ngoài, đều là hình dáng thẳng tắp, vả lại tầng ngoài dường như chất đống đất thật dày, cho nên thoạt nhìn hồng đỏ xen lẫn, quái dị nói không ra lời.
Loại đồ vật khí thế thô lệ con người làm ra này, phá hư không còn lại gì thắng địa non nước vốn có, nếu như có văn nhân nho nhã ở nơi này, chỉ sợ sẽ có cảm thán phá hư phong cảnh a.
Nhưng mà, thời này khắc này, trong lòng bọn người đang quan sát tòa lăng bảo này lại cũng không có cảm thán như vậy.
Trên đỉnh ngọn núi cách lăng bảo không xa, có một toà đình nhỏ, cái đình này thoạt nhìn là rất lâu trước đây đã dựng lên, gạch đá đã loang lổ, còn đồ gỗ cũng sớm đã nghiêng ngả. Lúc này, đang có một đám người đứng ở bên trong cái đình nhỏ này, từ trên cao nhìn xuống theo dõi lăng bảo nơi xa, không ít người trong tay còn nắm kính nhòm xa, để tiện quan sát càng thêm cẩn thận.
- Hoàng thái tử điện hạ, tòa lăng bảo này là gần đây dựng xong, nó vô cùng cứng chắc, vả lại chiếu theo tư tưởng và quan niệm thiết kế mới nhất của chúng tôi dựng lên đấy.
Chính ngay lúc đám người này quan sát, một vị người Tây Dương trung niên mũi cao mắt sâu, tóc xám tro đứng ở chính giữa, lấy tiếng Hán vô cùng lưu loát mở miệng nói.- Theo trú đóng của bộ đội đang trải qua huấn luyện nghiêm khắc vả lại có được quyết tâm, nó chống chịu được kẻ địch kéo dài tới một hai năm, thậm chí vây công càng lâu hơn nữa. Vả lại nó trấn giữ con đường phải đi qua của kinh thành thông tới phía tây, chỉ cần nó chống đỡ được vây công của quân địch, như vậy kẻ địch từ phía tây tới khó mà uy hiếp kinh thành. Nó và lăng bảo khác chúng tôi dựng lên, ở trong vòng một hai thế kỷ, khiến kinh thành của ngài kê cao gối ngủ.
Người nói chuyện gọi là Phật Lang Tác Ngõa-Mễ Tô Tặc, là một công trình sư người Tây Dương, y rất sớm đã chịu làm thuê cho triều đình Đại Hán, vả lại tham dự vào bên trong xây dựng công trình phòng ngự lăng bảo kinh thành.
Tuy rằng lời của y có chút khoa trương, nhưng cũng không phải nói bốc phét không có căn cứ.
Tây Dương vào lúc này, bởi vì giữa các nước chiến loạn liên miên, cho nên chiến thuật và khoa học quân sự tiến triển đột nhiên tăng vọt. Thời đại trước đó, Châu Âu là thời đại lãnh chúa phong kiến cát cứ, khắp nơi đều nhô lên lâu đài của bọn lãnh chúa quý tộc. Mà từ sau khi dẫn vào đại pháo, công năng phòng ngự của những lâu đài này liền trở nên vô cùng mỏng manh rồi. Bởi vì đại pháo chỉ cần mạnh mẽ oanh phá, liền chung quy đủ phá mở những lâu đài gạch đá đó.
Mà trong giao chiến hằng năm, lăng bảo kiểu mới thì theo thời mà sinh ra, loại lăng bảo này trải qua khảo nghiệm thực chiến, có được thiết kế vô cùng hoàn mỹ, đủ để làm chỗ dựa cho một cánh quân đội, vả lại chống cự được vây công một thời gian của đại quân kẻ địch.
Theo vị công trình sư này trông thấy, bên trong kẻ địch phía tây bắc Đại Hán cũng không có thủ đoạn phá được tòa lăng bảo này, còn bên trong tòa lăng bảo này có kho lương, theo tình hình đầy ắp lương thảo, đủ để thỏa mãn đòi hỏi hai năm của quân trú đóng. Mà cho dù đội quân tinh nhuệ nhất Tây Âu hiện giờ tới cũng phải trả giá cực lớn mới có khả năng công phá được một tòa lăng bảo… Mà bên trong một hai thế kỷ đoán trước được, quốc gia Tây Âu khẳng định không có khả năng phái ra đại quân tới Trung Quốc.
Ở bên trong chiến tranh Tây Âu hiện giờ, một phía cho dù ở trong dã chiến thất bại, chỉ cần còn có lăng bảo nguyên vẹn bảo vệ cứ địa, như vậy liền còn có đầy đủ thì giờ và vốn liếng ngóc đầu lên trở lại. Bởi vậy chiến tranh thường xuyên xuất hiện công thành chiến kéo dài lâu ngày. Tuy rằng tiêu phí xây dựng cải tạo lăng bảo khá là hao tốn tinh lực và của cải, có đôi khi một trận vây công thường thường liên tục mấy tháng thậm chí nhiều năm. Trong mùa thích hợp cho chiến tranh có hạng hàng năm, quan chỉ huy nếu phá được một hai cái liền coi như có được may mắn.
Chẳng hạn như lúc trước, đế quốc Tây Ban Nha và người Nê Đức Lan tiến hành cuộc chiến bình loạn kéo dài tới tám mươi năm, cuộc chiến tranh này bởi vì lục quân Tây Ban Nha vô cùng tinh nhuệ, dã chiến không ngăn cản được, cho nên người Nê Đức Lan trải rộng khắp nơi dùng lăng bảo làm thủ đoạn phòng ngự, kết cuộc khiến người Tây Ban Nha ở Nê Đức Lan tiến từng bước gian truân, người Tây Ban Nha bởi vì tiêu hao rất nhiều tài lực và nhân lực, thực lực quốc gia cũng từ từ suy sụp, cuối cùng bất đắc dĩ thừa nhận độc lập của Nê Đức Lan.