Ít ra ở trong chuyện này, lập trường của hai người là vô cùng nhất trí.
- Bệ hạ, chúng thần nhất định sẽ ủng hộ bệ hạ, quyết không để cho bọn đạo chích thừa sơ hở sinh loạn. Kim Tẫn Quốc lại một lần nữa làm ra cam đoan.- Nếu tính tình của thái tử triều Trung Hoa rất tốt, như vậy khẳng định cũng không phải là hạng người chỉ nghe và tin theo một phía thôi, chúng thần chỉ cần cẩn thận đi phụng dưỡng tốt thái tử, thỏa mãn mọi đòi hỏi của y, nghĩ rằng y cũng sẽ nhìn thấy được một mảnh thành ý của trên dưới Cao Ly, sẽ không bị hạng người như bọn đạo chích mê hoặc được.
- Chỉ sợ rằng người muốn mê hoặc y không chỉ là bọn đạo chích Cao Ly bên này thôi... ! Lý Hồn chỉ thở dài.
Kim Tẫn Quốc ngưng bặt rồi, bởi vì gã nhạy bén phát hiện vấn đề này không phải tầm thường.
Gã dùng ngón tay chỉ vào hư không.- Bệ hạ chẳng lẽ là nói... Bọn họ sẽ gây bất lợi với bệ hạ và Cao Ly?
Lý Hồn nói trong đau buồn.
- Đúng vậy, trẫm chính là sợ bọn họ nương cơ hội thái tử đi vào Cao Ly, nhiều lần tiến lời gièm pha, cuối cùng bịt mắt che tai, thế cho nên cáo mượn oai hùm, làm việc càn rỡ thêm một bước, cuối cùng... Cuối cùng can thiệp đến cả chuyện nhà của trẫm!
Trong chữ bọn họ này, dĩ nhiên là chỉ sứ đoàn Đại Hán trú đóng ở Cao Ly rồi. Sau khi can thiệp vào chuyện đoạt lại ngôi vị cho Lý Hồn, ty Ngoại vụ để lại một sứ đoàn ngay tại Hán Thành, gánh vác xử lý tất cả sự vụ của Đại Hán ở Cao Ly, còn tại Hán Thành tìm một nơi riêng biệt làm như khu sứ quán, nghiễm nhiên giống như là một vương quốc độc lập vậy.
Không chỉ có như thế, sứ đoàn Đại Hán do đại sứ Thi Cao Nghệ cầm đầu, ỷ vào thực lực triều Trung Hoa và ân tình ủng lập, xưa nay làm việc ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, nhiều lần can thiệp vào quốc chính của Cao Ly. Bọn họ còn bức ép quốc chủ Cao Ly đi thừa nhận, bất kể tranh cãi của người Trung Quốc và người Cao Ly đều thuộc quyền xử lý của sứ đoàn, cho nên bọn họ mỗi khi cân nhắc quyết định tranh chấp giữa thương nhân Trung Quốc và thương nhân Cao Ly, vẫn luôn thiên về phía thương nhân Trung Quốc, thậm chí còn bắt buộc các công sở tương quan bên Cao Ly, lấy giá tiền khá thấp đem một mảng lớn trại sâm bao cho thương nhân Trung Quốc đi hái sâm, không cho phép người Cao Ly tự ý đi vào, đủ loại việc làm như thế dĩ nhiên sẽ khiến cho tiếng oán than dậy đất trên dưới Cao Ly.
Lúc đầu, bởi vì vừa mới đoạt lại ngôi vị cần phải trợ giúp, cho nên Lý Hồn chỉ đành nén giận, tuy nhiên qua vài năm sau, căn cơ của ông ta từ từ một lần nữa ổn định lại, mà sứ đoàn làm việc lại không biết kiềm chế, cho nên ông ta bắt đầu có hạn mức đi tiến hành chống đối sứ đoàn, tuy rằng bởi vì ném chuột sợ vỡ đồ chống cự của ông ta cũng không phải đặc biệt kiên quyết, nhưng vẫn chọc giận trên dưới sứ đoàn, đại sứ Thi Cao Nghệ có lần khi giáp mặt yết kiến Lý Hồn, còn nói qua những câu uy hiếp như "người vì quân không được vong ân phụ nghĩa", "đôi mắt Bệ hạ có bệnh tật, không nên làm việc quá mức vất vả".
Thái tử triều Trung Hoa còn nhỏ tuổi, còn không biết chừng mực, nếu chẳng may bị sứ đoàn che mắt, nói mấy câu để cho sứ đoàn làm Thượng Phương bảo kiếm, sau đó sứ đoàn làm ra việc gì bất trắc, vậy làm sao được? Chẳng lẽ còn có người truy trách đến trên người của thái tử sao?
Loại tình huống này, dĩ nhiên không khiến cho Lý Hồn không đi lo âu không được.
- Cuối cùng sứ đoàn là người dân, chuyện của Cao Ly, thái tử triều Trung Hoa vẫn phải dựa vào người của Cao Ly đi xử lý, sẽ không đến mức để cho sứ đoàn đi xử lý. So với việc lo âu của Lý Hồn, Kim Tẫn Quốc hiện tại tin tưởng nhiều thêm vài phần.
- Chỉ cần chúng thần tận tâm tận lực, vậy...
Lý Hồn đột nhiên lạnh lùng bật cười.- Ái khanh tận tâm tận lực, chẳng lẽ những người khác không tận tâm tận lực sao? Sợ là có không ít người muốn ngồi trên cái ghế của ái khanh tận tâm tận lực với trẫm đó...
Lời nói lạnh lùng như thế, khiến cho Kim Tẫn Quốc lập tức như rơi vào hầm băng.- Ý của nệ hạ là... Sứ đoàn... Và một số đại thần có cấu kết với nhau?
Lý Hồn gật gật đầu, sau đó lại dài thở.- Chỉ sợ là như thế đấy. Thù hận năm xưa, cũng có không ít người còn chưa quên đi, công lao ủng lập, cũng là rất nhiều người muốn lập được đó...
Lý Hồn hiện giờ đã là một thân tàn phế, hơn nữa tuổi tác đã cao, con cái nối dòng là không cách nào thêm được nữa rồi, lúc trước con trai độc nhất cũng đã bị ban cái chết, cho nên sau khi ông ta mất đi vương vị của ông ta để lại cho ai đi kế thừa, đây đã biến thành một đại sự mà trên dưới quốc nội Cao Ly đều vô cùng chú trọng.
Lý Hồn thông qua một số con đường, biết được Cao Ly có một đại thần đang âm mưu qua lại với sứ đoàn, cấu kết muốn đi ủng lập một con cháu tôn thất đi làm người thừa kế, mà trong tôn thất có một số người cũng rục rịch, vô cùng muốn khiến cho mình, hoặc là con mình có được vương vị này.
******
Thi Cao Nghệ là người trung niên có vóc người gầy cao, làn da trắng nõn, nhìn như là một văn sĩ. Gã là người Bắc Trực Lệ, lúc trước gã đúng là một văn sĩ, còn từng khảo thí năm cuối Vạn Lịch đạt được cử nhân. Tuy nhiên người này tuy rằng đầy bụng kinh luân, nhưng gã cũng không phải là một người không biết động não.
Trong năm Thiên Khải, mắt thấy tập đoàn Từ Châu ngày càng quật khởi, hơn nữa thế lớn không khống chế nổi, gã cắn răng một cái là tìm thẳng đến nương tựa bên Từ Châu, sau đó bởi vì chính mình hiểu biết chữ nghĩa, đã trở thành một văn lại Từ Châu, nhưng dã tâm của gã đương nhiên không chỉ có một chút như vậy thôi, gã ở đây công tác cố gắng rất nhiều, vẫn luôn ở khắp nơi tìm kiếm cơ hội dựa dẫm, một lòng muốn trèo lên trên.
Cuối cùng ở mấy năm trước gã đã tìm được một cái cơ hội, khi đó Đại Hán vừa mới thành lập, các hạng chế độ và công sở cũng còn đang trong hỗn loạn, gã lúc ấy đi theo đại quân tới kinh thành, sau đó không ngừng dựa dẫm, cuối cùng tiến vào ty Ngoại vụ.
Bởi vì làm việc cần cù cộng thêm giỏi về xu nịnh thượng ty, cho nên gã rất được tán thưởng của ty trưởng Khổng Chương, Khổng Chương vài lần đề bạt gã, khiến gã trở thành trợ thủ đắc lực của mình.
Nhưng mà gã đương nhiên sẽ không chỉ có một tí dã tâm như vậy thôi. Sau khi lăn lộn ở đây hai năm, gã lại chờ được một cái cơ hội nữa. Khi đó, tân triều về đại thể đã bình định xong loạn sự Liêu Đông, Kiến Châu Nữ Chân đa số cũng đã tiêu diệt, chỉ có một bộ phân còn sót lại cũng chỉ đành trốn vào trong núi rừng mà kéo dài hơi tàn, vì thế tân triều lại đem ánh mắt tràn đầy dã tâm vùi đầu vào trên thân Cao Ly.
Sau khi trải qua mấy lần thương nghị, phía trên triều đình quyết định lấy lý do cho rằng Cao Ly chỉ là thân phận đại thần lại dám tự tiện phát động chính biến, và lý do tự ý phế lập quân thượng, nên tiến hành can thiệp vào Cao Ly, đồng thời lấy mức độ lớn nhất tiêu diệt ý chí chống cự của Cao Ly, triều đình cũng muốn che giấu ý đồ của mình, muốn ủng lập Lý Hồn đã bị lưu đày phế bỏ ngôi vu còn bị mù mắt làm con rối.