Nhưng sau khi mừng thầm, Lý Kha lại lập tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Từ xưa tới nay, hưng binh đánh giặc đều là phải hao phí món tiều lương vô số, triều Trung Hoa muốn mượn Cao Ly làm căn cơ, dĩ nhiên cũng sẽ từ Cao Ly gom góp lương tiền, Cao Ly vốn dĩ chính là tiểu quốc bần nhược, nào chống lại được bóc lột như vậy? Lại nói, đại quân Đại Hán nếu như tụ tập ở Cao Ly, trời biết sẽ sinh ra bao nhiêu sự tình…
Nghĩ tới đây, mừng thầm của Lý Kha liền đổi thành sầu lo. Thế nhưng y cũng không dám cự tuyệt đòi hỏi của hoàng đế, loại sự tình này vốn dĩ liền không phải y làm chủ được.
- Ý của bệ hạ, ngoại thần đã hiểu rõ rồi. Ngoại thần hôm nay sau khi trở về, nhất định sẽ lập tức dâng thư về trong nước, để quốc chủ định đoạt, xin bệ hạ yên lòng.
Trả lời của y, cũng không có khiến triều Trung Hoa hài lòng.
- Cao Ly cách kinh thành ngàn dặm, dâng thư qua lại không biết phải tiêu tốn bao nhiêu thì giờ? Binh quý thần tốc, triều ta cũng không có bao nhiêu thì giờ tiêu hao được. Bệ hạ thảm nhiên cười một cái.
- Đại sứ trước đó không phải nói Cao Ly là phiên quốc rất là trung thành sùng kính đối với triều ta sao? Như thế nào, triều ta định phát binh Nhật Bổn, vì Cao Ly rửa sạch huyết cừu năm đó, Cao Ly ngược lại sẽ không bằng lòng sao?
- Bệ hạ, thần tuyệt không có ý này! Vừa thấy hoàng đế nói nghiêm khắc như thế, Lý Kha sợ tới mức vội vàng giải thích.- Ngoại thần chỉ là nói sự việc trọng đại… không do ngoại thần làm chủ được.
Y đã hiểu được, triều đình Đại Hán vốn dĩ cũng không cho y, cho Cao Ly đường sống chọn lựa gì, bọn họ đã định xong rồi, nhất định phải làm như vậy, hiện giờ khách khí hỏi một chút, chỉ là cho phiên quốc một cái mặt mũi mà thôi, nếu như bản thân ở nơi này không đồng ý hoặc là chối từ, bọn họ chỉ sợ cũng sẽ thẳng thừng trở mặt vô tình a.
Vào thời đại Đại Minh, Cao Ly ta chưa từng chịu qua loại nhục nhã này, Đại Hán này so với Đại Minh, thật không biết đã bại hoại bao nhiêu, chỉ hận trời xanh không có mắt, không ngờ khiến người quay lưng lại với đạo thánh nhân bậc này có được thiên hạ, hành sự mạnh mẽ bá đạo như thế, không biết lễ nghĩ, không biết được mấy đời mà vong!
Nhưng mà, oán thầm về oán thầm, Lý Kha lại không dám có bất kỳ tỏ vẻ, thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng không chỉ giả bộ mười phần vui mừng.- Nước ta và Nhật Bổn huyết hải thâm thù, triều Trung Hoa chịu hưng binh Nhật Bổn, dĩ nhiên là khiến chúng thần rất vui sướng…
- Ngươi vui sướng vậy thì tốt rồi phải không? Ngươi là đại sứ Cao Ly, lại là tông thất Cao Ly, sự tình ngươi vui mừng lẽ nào quốc chủ không vui mừng? Hoàng thượng vẫn mỉm cười như cũ, sau đó phất tay.- Vậy cứ như vậy đi, hồi này ngươi sửa soạn một chút, vào tháng hai tháng ba thái tử liền sẽ khải trình về hướng Cao Ly, ngươi báo cho trong nước biết một chút thì tốt rồi. Sứ đoàn như vậy cũng sẽ phải sửa soạn, tới lúc đó, ngươi liền đi theo thái tử cùng nhau tới Cao Ly đi. Trọng trách trên vai, Lý đại sứ, làm phiền ngươi rồi, tuy nhiên triều ta đối với người có công từ trước tới nay khẳng khái, cho dù ngoại thần, chỉ cần có công, nên thưởng vẫn là sẽ thưởng đấy.
Lý Kha đã không hề nghe thấy câu kế sau, y biết, đây là ý chỉ chân thật đáng tin, cho dù tủi nhục, cũng chỉ đành nuốt xuống, dùng thái độ hèn mọn nhất, tận hết sức xoay chuyển một chút ích lợi cho tổ quốc, cho dù một điểm nhỏ ích lợi, cũng khiến cho Cao Ly theo áp bức nặng nề hơi thoải mái một chút.
- Tệ quốc tôn phụng đại quốc Trung Hoa là lý nên làm, ngoại thần sao dám xin thưởng gì… Ngoại thần chỉ muốn tận hết sức làm theo… Tận hết sức gom góp chút sản vật của Cao Ly. Dù sao tệ quốc chỉ là nước nhỏ nguời ít, thật sự không chống đỡ nổi quân nhu cần cho đại chiến a… Lý Kha nổi lên lá gan tới cầu tình với thiên tử, y biết bản thân đã có chút mạo hiểm, nhưng vẫn là làm việc nghĩ không được bước quỳ xuống.- Kính xin bệ hải thương xót phiên quốc!
Ra ngoài đoán trước của Lý Kha chính là, lời nói này của y cũng không có chọc cho thiên tử triều Trung Hoa tức giận, ngài ngược lại hơi khẽ vuốt cằm, dường như tán đồng ý kiến của Lý Kha.
- Ngươi nói không sai, Cao Ly nước nhỏ dân ít, đồ vật thiếu thốn, phải từ Cao Ly trưng tập nhiều đồ vật, đúng là quá mức cố sức khó làm được, có thương tổn tới thể diện. Cho nên lần này chính vì tránh cho Cao Ly không chịu nổi chinh phạt, cho nên ta mới phái riêng thái tử sang trấn thủ. Ngoại từ một số lương thực, Đại Hán sẽ không từ Cao Ly lấy dùng quá nhiều đồ vật, quân hỏa và quân phí, Đại Hán từ gánh vác vận chuyển. Vả lại sau cuộc chiến, đồ vật triều ta trưng tập nhất định theo giá bồi thường. Cho nên liền phải làm phiền Lý đại sứ rồi. Ngươi yên tâm, chỉ cần có thái tử ở đấy, đại quân tập kết ở Cao Ly tuyệt sẽ không tung binh làm loạn, càng sẽ không khiến Cao Ly khó xử.
Tiếp đó, bệ hạ bày ra thế tay, gọi thái tử tới trước mặt.
- Thái tử, Lý đại sứ quả thật là người tài, con ở hậu phương phải nhiều chút ý kiến của Lý đại sứ, chuyện của Cao Ly ông ta hiểu hơn so với con.
- Nhi thần hiểu rõ. Thái cung kính khom mình với phụ hoàng, sau đó cũng giống như Lý Kha cười hữu hảo.- Lý đại sứ, làm phiền rồi, kính xin về sau đại sứ tiếp tục cố gắng, tiếp tục ra sức vì triều ta vì Cao Ly.
Mặc dù đại quân qua địa phận không có khả năng hoàn toàn không mảy may tơ hào, nhưng hứa hẹn của thiên tử triều Trung Hoa vẫn khiến Lý Kha yên lòng không ít, hiện giờ y không hề mâu thuẫn theo thái tử triều Trung Hoa trở về Cao Ly rồi, y ngược lại hạ quyết tâm, nhất định phải ở bên cạnh thái tử làm nhiều chút việc, trợ giúp Cao Ly tận lực khống chế tổn thất trong phương viên chấp nhận được. Về phần bồi thường sau cuộc chiến gì y liền không dám nghĩ tới, trời mới biết tới lúc đó có hay không có.
- Hoàng thượng có lệnh, ngoại thần cúc cung tận tụy chết mới dừng! Lý Kha cúi đầu ứng lời. Y đồng thời quyết định, sau khi trở về, gấp gáp viết thư cho quốc nội, báo hết tình hình cho quốc chủ Lý Hồn, vả lại kể lể lợi hại, để cho ông ta sớm chút làm ra sửa soạn.
- Tốt lắm, nên nói cũng gần như xong cả rồi. Đại sứ trước trở về Hoàng Cực điện đi, nghỉ ngơi tốt một chút. Sau khi có được liên thủ của sứ thần Cao Ly, bệ hạ dường như tâm tình cũng vô cùng khoái trá, cho nên phất tay để cho sứ thần rời khhỏi.
- Thái tử, có trợ giúp của người này, về sau con ở Cao Ly làm việc liền tiện hơn nhiều rồi. Hoàng đế thở phào một cái.- Sứ đoàn bên phía Cao Ly, con vẫn nên lấy làm giúp đỡ, bọn họ ở Cao Ly nán lại rất lâu, quen thuộc dân tình trên dưới, nhưng bọn họ dù sao không phải người Cao Ly, rất nhiều sự tình bọn họ không không tốt cũng không biết làm thế nào, cho nên ngươi cần dùng thêm người Cao Ly.
- Phụ hoàng, nhi thần xem y vừa rồi giống như dáng vẻ có chút do dự… đại khái là không bằng lòng đại quân triều ta tụ tập ở Cao Ly a! Thái tử đột nhiên hỏi.