Hạ đại nhân trước giờ vẫn luôn không có nói chuyện, mà là chờ thư ký của y rót trà xong, đợi cho sau khi thư ký đi ra ngoài, y mới chậm rãi từ từ bưng trà lên dùng, nhẹ nhàng thổi mấy hơi.
- Quý sứ là vì sự tình đồng xuất khẩu tới giao thiệp với ta phải không?
- Đúng vậy, đại nhân. Liễu Sinh Nguyên Trai vội vàng gật đầu.- Tình hình tệ quốc, trước đây tại hạ đã viết thư trần tình qua rồi, kính xin đại nhân cảm thông khổ cực của tệ quốc…
- Ài, quý quốc gần đây chính là tìm cho chúng ta đại rắc rối a… Hạ Cảnh Khôn nở nụ cười khổ.- Các ngươi trước không thông tri sau không giải thích, đột nhiên liền dừng bỏ đồng xuất khẩu đối với nước ta. Kết quả từ trên xuống dưới đều đang hỏi chúng ta rốt cuộc xảy ra việc gì, không chỉ là người bản thân nha môn chính chúng ta đang hỏi, chính ngay cả bộ bên ngoài đều đang hỏi a… Quý sứ cũng biết, đồng là đồ vật trọng yếu, khắp nơi đều cần dùng, liên lụy tới rất nhiều đại nha môn. Bọn họ ai nấy đều là kẻ mắt cao hơn trán, kết quả còn phải chúng ta từng người giả khuôn mặt tươi cười hầu hạ. Ài… Chúng ta thật sự là khó a…
Tuy rằng giọng điệu của Hạ đại nhân vô cùng hòa hoãn, chỉ là oán trách một chút mà thôi, nhưng Liễu Sinh Nguyên Trai lại nghe được có chút kinh hồn táng đảm, sau lưng đều có chút lạnh cả người.
Bởi vì vấn đề đột nhiên đình chỉ xuất khẩu đồng, hiện giờ Mạc Phủ đã dẫn phát hết oán giận bên trong rất nhiều nha môn triều đình Đại Hán rồi, vậy e rằng không cần bao lâu nữa, quan cảm cả triều đình đối với Mạc Phủ chỉ e cũng phải trở nên hư hại rất nhiều, đây chính là việc xấu rất lớn.
- Việc tệ quốc, khiến đại nhân chịu vất vả rồi, thật sự là có lỗi! Gã đứng lên, lại lần nữa vái chào thật sâu với Hạ Cảnh Khôn.- chỉ là hữu bang nước tôi hiện giờ chiến sự báo nguy cấp, cho nên bất đắc dĩ chỉ đành cho ra hạ sách, kính xin quý quốc bao dung.
- Quý sứ an lòng chớ vội, an lòng chớ vội. Hạ Cảnh Khôn vẫn là đầy mặt tươi cười, khoát tay áo ra hiệu Liễu Sinh Nguyên Trai ngồi xuống trở lại.- Bên này chúng tôi cũng là cai quản hải mậu, cho nên chúng tôi cũng đại khái biết một chút duyên cớ. Gần đây Hà Lan đích thật đang khai chiến với người Tây Ban Nha, vả lại chiến sự căng thẳng, bây giờ còn phải mua đại pháo ở chỗ chúng ta a. Cho nên lý do của Mạc Phủ quý quốc, chúng tôi cũng không phải không lý giải được… Nhưng, trước đó không báo trước một từ, vả lại làm tới quyết tuyệt như vậy, thật sự khiến mọi người đều rất khó xử a!
Bởi vì gánh vác sự tình ngoại thương, cho nên Hạ Cảnh Khôn cũng đích xác biết một số sự tình nước ngoài, thậm chí so với Liễu Sinh biết còn nhiều hơn. Hà Lan vốn dĩ chính là phản kháng người Tây Ban Nha thu được độc lập, từ sau khi độc lập, nó vì thù hận cũ và lợi ích thương nghiệp, vẫn luôn thường xuyên nảy sinh xung đột với Tây Ban Nha. Vương triều Cấp Bố Tư Bảo (Habsburg) Tây Ban Nha lúc này, chíng đang rơi sâu vào bên trong nội loại của Đức Ý Chí (Đức) không tự khống chế được. Còn người Hà Lan thừa cơ hội này cũng tham dự vào bên trong hàng ngũ kẻ địch của Tây Ban Nha, tiến hành chiến tranh liên tục nhiều năm.
Mà chiến trường Á Châu, thì chủ yếu lấy thuộc địa của Tây Ban Nha là Mã Ni Lạp (Manila) làm cốt lõi và lấy thuộc địa Hà Lan là Ba Đạt Duy Á triển khai, còn song phương sau khi giao phong trên bộ dưới nước nhiều năm, gần đây bất kể là Âu Châu hay là Á Châu, người Hà Lan đều dần dần rơi vào thế hạ phong, cho nên về vấn đề quân sự liền trở nên cực kỳ bức bách, vì bổ khuyết tổn thất bên trong chiến sự, người Hà Lan sửa soạn tụ tập tài của và vật lực của cả nước mở rộng quân bị và hạm đội, mà đại pháo liền thành nặng nề càng nặng nề hơn.
Bọn họ không chỉ có từ Nhật Bổn nhập vào hàng loạt đồng, vả lại còn thông qua thương nhân trung gian đặt hàng rất nhiều đại pháo của Đại Hán, sửa soạn dùng trên hạm đội và Âu Châu.
Đại Hán từ trước khi khởi nghiệp đã vô cùng chú trọng quân bị, chế tạo đại pháo tuy rằng từng tiến cử qua kỹ thuật Tây Dương, nhưng trải qua gần mười năm không tiếc giá thành cải tiến, kỹ thuật chế tạo đại pháo đã có tiến bộ tăng vọt, so với đại pháo tốt nhất của Tây Dương cũng có được địa vị ngang nhau. Vì thế đại pháo Đại Hán từ đời Đại Minh nhập khẩu vào trong nước, xẩy ra thành nước xuất khẩu đại pháo. Thế nhưng nơi chốn xuất khẩu trước đây đều là Việt Nam, Xiêm La, Miến Điện và những nơi khác vận chuyển khá là dễ dàng, quốc gia Tây Dương đặt hàng hàng loạt còn là lần đầu tiên, lúc ấy chính ngay cả bản thân Thương tướng cũng kinh ngạc…. Thế nhưng, nguyên tắc bảo mật kỹ thuật bản thân, đại pháo tốt nhất, hoàn mỹ nhất Đại Hán là sẽ không xuất khẩu, chỉ sẽ xuất khẩu những đại pháo gắng gượng thỏa mãn được đòi hỏi kia.
Cho nên, Hạ Cảnh Khôn tin tức linh thông cũng biết khổ cực trong đó là có nguyên nhân. Thế nhưng có nguyên nhân thì có nguyên nhân, y cũng không bởi vậy liền hiểu bỏ quá cho hành vi ác liệt chưa từng nói rõ liền tự tiện đình chỉ xuất khẩu đồng đối với Trung Quốc của Nhật Bổn.
- Chỗ khó xử của đại nhân, tại hạ cũng thể hội được. Giọng nói của Liễu Sinh Trai Giới vẫn là mười phần cung kính.- Tôi đã hồi thư cho Mạc Phủ, bảo thượng ty của tại hạ trần tình với tướng quân, nghiêm trị người xử trí việc này, vả lại mở rộng sản lượng đồng, tranh thủ sớm ngày thỏa mãn chỗ thiếu hụt của quý quốc.
- Ngươi nói mở rộng, vậy cho dù là mở rộng cũng là sự tình về sau. Hiện giờ làm sau đây, nước xa cũng không cứu được lửa gần a? Hạ Cảnh Khôn lắc lắc đầu, rõ ràng vẫn không tiếp nhận được giải thích của phía Nhật.- Quý sứ thật không có cách nào khác sao? Hãy xem thử phát ra một món đồng tới được hay không, ít nhất thỏa mãn đầy đủ đơn hàng trước đó của chúng tôi được không?
- Hổ thẹn… Hổ thẹn… Liễu Sinh Nguyên Trai vẫn vẻ mặt khó xử và xấu hổ.- Tại hạ đã biên thư về nước hỏi thăm rồi, nhưng bọn họ nói thật sự đã chuyển hết toàn bộ đồng tồn kho cho người Hà Lan rồi. Hiện giờ chỉ đành vội vàng điều động từ bên trong mỏ đồng… Thế nhưng xin đại nhân yên tâm, Mạc Phủ chúng tôi nhất định sẽ chiếu theo con số hiệp nghị bồi thường tổn thất cho thương nhân quý quốc.
- Hài, ngươi thường tiền thì có bao nhiêu đại dụng chứ? Hạ Cảnh Khôn vẫn là lắc đầu.- Thứ chúng tôi muốn không phải tiền mà là đồng, cũng không lẽ nào dùng vàng, bạc đúc pháo được? Hiện giờ bên kia thúc giục hỏi tới, ta nói đồng không đưa cho được, các ngươi lấy tiền đi thôi. Quý sứ cảm thấy ta dùng cách nói này đủ khiến cho đồng liêu hài lòng không?
- Tại hạ hổ thẹn…
Liễu Sinh Nguyên Trai càng cúi thấp hơn, từ trên mình gã lại không nhìn ra bao nhiêu hào khí kiếm sĩ năm đó.- Vẫn kính xin đại nhân từ trong đó nói đỡ thêm một chút nữa.
- Ta nói đỡ thì nói đỡ, nhưng chỉ nói có ích gì? Bọn họ muốn đồng ta cũng không chỉ nói vài lời liền hàm hồ cho qua được sao? Hạ Cảnh Khôn không kìm nổi bật cười.- Quý sứ đường xa mà tới, đích thật là khó nhọc rồi. Ta cũng không giấu ngươi. Người ty Ngoại thương chúng tôi, đều biết buôn bán ngoài biển là việc rắc rối, bất cứ lúc nào cũng có trời giáng tai họa bất ngờ, cho nên rất nhiều thứ đều sửa soạn sẵn, đưa ra ứng đối bất kỳ lúc nào. Nếu như đồng chúng tôi trước kia không làm chút tồn kho, chất đống ở trong kho hàng, hiện giờ các nha môn đòi chúng tôi, chúng tôi là đang lấy tồn kho tới chống đỡ. Nhưng tồn kho này lại không chống đỡ được cả đời a. Ta xem thấy chiếu theo cách dùng hiện giờ, chỉ sợ chống đỡ không được hai tháng liền sẽ khô kiệt rồi. Nếu như lúc đó còn không có đồng mới bù vào, ta bên này cũng không biết nên làm thế nào mới tốt được. Cho nên quý sứ hãy hiểu rõ nói cho ta biết đi, trong vòng hai tháng có khôi phục được xuất khẩu mỏ đồng với nước ta hay không? Nếu như được, đại khái là bao nhiêu?