Chương: Mượn sức diệt hải tặc
Mặt khác, nguyên nhân quan trọng hơn là, bọn họ e ngại phản ứng của Đại Hán, không muốn phái hạm đội đi khiêu khích triều đình Đại Hán.
Có lẽ là do lập nước bằng con đường thương mại, từ sau khi Đại Hán thành lập, luôn coi trọng buôn bán trên biển với nước ngoài, vẫn không ngừng mở rộng xuất khẩu ra hải ngoại. Ngoại trừ việc luôn nỗ lực hết sức tăng số lượng xuất khẩu các mặt hàng truyền thống như tơ lụa, đồ sứ, lá trà, hiện tại còn mở ra xuất khẩu vũ khí đạn dược, mà đòi hỏi của Trung Quốc với gỗ, than đá, máy móc cũng càng ngày càng lớn.
Vì bảo vệ buôn bán, gần như ngay sau khi lập quốc, Đại Hán liền thành lập hải quân, hơn nữa theo giám sát và nâng đỡ của chính hoàng đế, tốc độ phát triển của hải quân vô cùng nhanh, thực lực của hạm đội ngày mạnh, rất nhanh trở thành uy hiếp trên Thái Bình Dương.
Cùng với thực lực hải quân tăng mạnh, phạm vi đảm trách của hải quân Đại Hán cũng ngày càng mở rộng, phạm vi tuần tra ngày càng xa, thậm chí biến vùng biển xung quanh Trung Quốc và Cao Ly trở thành độc quyền của Đại Hán, không cho phép tàu chiến nước ngoài tùy tiện tiến vào.
Lúc đầu, người Hà Lan đương nhiên không chấp nhận chuyện này, vì thế giữa hạm đội Hà Lan và hạm đội Đại Hán đã xảy ra vài cuộc xung đột không lớn không nhỏ, ban đầu dựa vào kinh nghiệm đi biển phong phú, người Hà Lan hơi chiếm ưu thế trước Đại Hán, nhưng rất nhanh hải quân Đại Hán trải qua huấn luyện khắc nghiệt và diễn tập thực chiến, cùng với tầm vóc hạm đội ngày càng lớn, từng bước chiếm thượng phong trong đối đầu với người Hà Lan.
Rất nhanh, người Hà Lan phát hiện, nếu bọn họ tiếp tục cùng hải quân Đại Hán tranh giành, buôn bán ở châu Á chắc chắn sẽ lâm vào hoàn cảnh tuyệt vọng nhất, bởi vì Trung Quốc có tài nguyên vô cùng lớn, chỉ cần có quyết tâm khống chế vùng biển xung quanh mình, thì sẽ không quan tâm tới tổn thất, mà người Hà Lan không có điều kiện đánh tiêu hao chiến với Trung Quốc.
Nếu tiếp tục tiêu hao thì càng không có hy vọng, dựa theo bản tính của người buôn bán, người Hà Lan chấp nhận sự thật Đại Hán thống trị vùng biển xung quanh mình, đồng thời tăng cường giao thiệp với triều đình Trung Quốc, phát triển thương mại với Trung Quốc, trải qua vài năm cố gắng, theo tác động của lợi nhuận từ thương mại song phương, hai bên cũng quên đi xung đột trước đó, ngược lại tiến hành hợp tác buôn bán, kinh thương ngày càng lớn.
Giống như Nhật Bổn, người Hà Lan cũng xây dựng thương quán ở cảng Thiên Tân, còn phái đại diện gánh vác ngoại giao và thương mại giữa hai nước. Mà hải quân Đại Hán luôn tích cực tiêu diệt hải tặc, bảo vệ an toàn tàu thuyền buôn bán qua lại, làm cho đội thuyền chịu tổn thất vô cùng nhỏ, do đó ngược lại khiến người Hà Lan cảm thấy tồn tại của hải quân Đại Hán có lợi với họ.
Nếu giao thiệp thương mại với Trung Quốc vô cùng quan trọng với người Hà Lan, hơn nữa hải quân Đại Hán lại là người thống trị thực tế ở vùng biển này, khó trách lãnh đạo công ty đông Ấn Độ do dự phái hạm đội tới tiêu diệt hải tặc ở đây, bọn họ không dám đắc tội Đại Hán, cũng không muốn đắc tội Đại Hán.
Sau vài lần thảo luận, bọn họ cuối cùng quyết định, lợi dụng con đường đưa tin giữa Hà Lan và Trung Quốc, thỉnh cầu triều đình Trung Quốc phái hạm đội hải quân một lần nữa quét sạch vùng biển này, bọn họ đã báo cho đại diện thương mại của Hà Lan ở Thiên Tân đề xuất với triều đình Trung Quốc, đồng thời đòi hỏi nhân viên tại Nhật Bổn cũng đề xuất với đại diện của Đại Hán ở Trường Khi, giúp bọn họ đưa tin với triều đình Đại Hán.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của tổng công ty, Qua Trạch Đặc cũng không dám chậm trễ, hôm nay liền chạy tới cầu xin Lưu Tĩnh giúp đỡ.
Đương nhiên, Lưu Tĩnh không lẽ nào nói sự thực cho ông ta, ngược lại còn phải làm bộ dạng kinh ngạc.
- Cái gì? Phía tiên sinh Qua Trạch Đặc gần đây cũng nhận được tin xuất hiện rất nhiều hải tặc sao?
- Nói như vậy, đội thuyền nước ngài cũng bị tấn công rồi hả? Nhìn thấy biểu hiện chân thật của Lưu Tĩnh, Uy Liêm Qua Trạch Đặc liền tin là thật, trong lòng cảm thấy trọng trách của mình có hy vọng thành công.- Tuyến đường biển tới Nhật Bổn rất quan trọng với hai nước chúng ta, Lưu tiên sinh, tôi cho rằng chuyện này chúng ta tuyệt đối không được xem nhẹ, phải nhanh chóng giải quyết.
- Đương nhiên, đương nhiên!
Lưu Tĩnh liên tục gật đầu.- Gần nhất bên tôi nhận được rất nhiều tàu buôn báo cáo, bọn họ bị hải tặc tập kích, tôi đã sửa soạn đem tin tức này báo cáo trong nước, đòi bọn họ giải quyết.
- Lưu tiên sinh, ngài hiểu được tầm quan trọng của sự việc như vậy thì tốt quá, chỉ cần có giúp đỡ của ngài, chính phủ nước ngài nhất định sẽ nhanh chóng có phán đoán hợp lý. Mừng thầm trong bụng, Qua Trạch Đặc dùng lễ tiết Phương Tây chào vị quan Trung Quốc này.- Hải quân nước ngài hết sức ưu tú, tôi hy vọng theo cố gắng của bọn họ, mặt biển sẽ nhanh chóng khôi phục bình yên, Liên Hợp Tỉnh cũng sẽ vô cùng cảm kích giúp đỡ khẳng khái của nước ngài.
Lúc trước ông ta từng nhiều năm đi lính trên biển, thậm chí còn tham gia xung đột trên biển giữa Hà Lan và Trung Quốc mấy năm trước, nhưng giờ đây, trải qua mấy năm buôn bán qua lại, ông ta cũng hiểu được nước khác mạnh hơn mình, cũng không hy vọng lại đối đầu với Trung Quốc, giống với lãnh đạo công ty Đông Ấn Độ chấp nhận sự thật vùng biển phía bắc bị người Trung Quốc độc chiếm.
- Đâu có gì, chuyện nhỏ. Khuôn mặt Lưu Tĩnh vẫn đầy nụ cười, liên tục xua tay. Tuy y biết người Tây Dương này ra vẻ lễ phép, nội tâm xảo quyệt, tuyệt đối không được tùy tiện tin, nhưng vẫn cảm thấy có chút buồn cười khi một người Tây Dương đô con lúc trước thì ngạo mạn sau lại cung kính với mình.
Đương nhiên, y chắc chắn sẽ không trợ giúp đối phương, những "hải tặc" này sẽ tiếp tục hoành hành cho đến tận khi hải quân Đại Hán hoàn thành công việc chuẩn bị chinh phạt Nhật Bổn mới thôi.
Lưu Tĩnh vốn tưởng rằng sau khi mình đáp ứng đòi hỏi của người Hà Lan, vị tiên sinh Qua Trạch Đặc này sẽ lựa thời cơ cáo biệt rời đi, nhưng y và Qua Trạch Đặc tâm sự một lúc lâu, vị thương nhân Hà Lan vẫn không có ý ra về, Lưu Tĩnh liền hiểu được đối phương còn có việc khác nhờ y giúp đỡ.
- Tiên sinh Qua Trạch Đặc, có phải còn có chuyện khác muốn nói với tôi? Nếu như có, xin hãy nói rõ ra đi. Bởi vì bản thân còn nhiều việc phải làm, cho nên Lưu Tĩnh cũng không có ý định vòng vo với ông ta, liền nói toạc ra.
Nụ cười trên mặt Qua Trạch Đặc đột nhiên biến mất, vẻ mặt trở nên âm tình bất định, rõ ràng đang do dự điều gì đó.
Xem ra là có chuyện quan trọng gì rồi. Lưu Tĩnh trong lòng dần dần hiểu ra, sau đó dứt khoát nhìn thẳng đối phương, buộc đối phương nói rõ.
- Thật sự ra, Lưu tiên sinh, ngài nói đúng. Sau một lúc do dự, Qua Trạch Đặc rốt cục hạ quyết tâm, sau đó chợt hạ thấp giọng nói.- Ngoài việc hải tặc, tổng công ty còn báo cho tôi một chuyện khác, vì lý do vô cùng quan trọng, cho nên tôi xin ngài bảo đảm việc này không để người khác biết.
Nhìn đối phương nghiêm trọng như thế, nụ cười trên mặt Lưu Tĩnh cũng chầm chậm biến mất, theo thói quen y liền nhìn xung quanh, sau đó cam đoan với đối phương.
- Xin yên tâm đi, nơi đây là thương quán của Đại Hán chúng tôi, không có người nào nghe trộm. Mặt khác, người của chúng tôi cũng là người trong triều đình, bọn họ biết thế nào là tốt xấu, sẽ không hỏi nhiều.
- Tốt, vậy xin Lưu tiên sinh giữ bí mật cho chúng tôi. Qua Trạch Đặc hạ quyết tâm.- Công ty nói cho tôi, muốn thông qua ngài cầu viện Đại Hán, đề nghị hoàng đế nhân từ của Đại Hán phái hải quân giúp chúng tôi sớm đánh bại người Tây Ban Ban, tiêu diệt toàn bộ bọn hải tặc ở khu vực Châu Á, để chúng ta cùng nhau lũng đoạn toàn bộ buôn bán trên biển Châu Á.
- Cái gì? Tuy đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi nghe được thông tin này, Lưu Tĩnh vẫn hết sức chấn động, khó khăn lắm mới hiểu rõ lời đối phương.- Nước ngài Nước ngài muốn mượn hải quân triều đình nước tôi đi đánh người Tây Ban Nha?
Y làm kinh thương buôn bán nhiều năm, đương nhiên biết tình hình đại khái người Tây Ban Nha, giữa năm ngoái người Tây Ban Nha đã đi tới nơi này, sau đó dễ dàng đánh chiếm Lã Tống và ở tại nơi đó, đồng thời nỗ lực xây dựng Lã Tống nhiều năm, nghe nói ở đó đã có rất nhiều đồn điền của người Tây Ban Nha.
Xung đột của người Hà Lan và người Tây Ban ở Phương Tây y không rõ lắm, nhưng y biết rằng những năm gần đây người Tây Ban Nha và người Hà Lan ở đây liên tục tranh chấp, đánh nhau đã nhiều năm.
Tuy nhiên, trước đây bọn họ thường xuyên tranh chấp, nhưng cũng chưa từng xâm phạm tới phía Trung Quốc, không ngờ lần này bọn họ chạy thẳng tới trước mặt mình đề nghị Đại Hán cử quân hỗ trợ, thật sự làm Lưu Tĩnh hơi bất ngờ.
Trời ạ, triều đình đang toàn tâm toàn ý chuẩn bị xuất binh đánh Nhật Bổn, đột nhiên người Hà Lan lại làm ra chuyện như thế này?
- Việc, việc này, chỉ sợ không ổn đâu? Lưu Tĩnh liền hạ thấp giọng lẩm bẩm, nhưng cũng không biết rốt cuộc mình đang nói gì.- Vì sao Vì sao nước ngài lại có đề nghị như vậy?
- Nước tôi đang đối diện với trận chiến sinh tử với người Tây Ban Nha, chúng tôi cần đem hết toàn lực, thậm chí là cần nhờ đến ngoại lực. Qua Trạch Đặc phán đoán được phản ứng của y, vì thế lập tức giải thích tiếp.- Thực lực của nước ngài trên biển vô cùng hùng hậu, chỉ cần ra tay giúp đỡ chúng tôi, như vậy trận chiến này gần như chắc chắn chiến thắng ở khu vực Châu Á.
Khi nghe ông ta giải thích, đồng thời hít sâu vài lần, Lưu Tĩnh cuối cùng tạm thời khôi phục bình tĩnh.
- ĐâyĐây là việc lớn, nước ngàiNước ngài tại sao lại muốn nói cho tôi? Y lập tức nhận ra có điều gì không đúng.- Nếu nước ngài thật sự có đề nghị như vậy, thì thông thẳng qua đặc phái viên ở Thiên Tân thay mặt đề xuất với triều đình có phải là tốt nhất không?
- Trong tình hình bình thường, ngài nói rất đúng, chúng tôi sẽ thông qua người ở Thiên Tân để thương lượng với triều đình nước ngài. Nhưng có lúc tình huống có chút đặc biệt Sắc mặt Qua Trạch Đặc trở nên vô cùng quái lạ.- Tình huống bây giờ cũng rất đặc biệt, chúng tôi tạm thời không thông qua được bên kia đưa tin với triều đình nước ngài.
- Đây là tại sao? Lưu Tĩnh đương nhiên phải hỏi.
- Bởi vì giữa Tổng đốc và lãnh đạo công ty tạm thời có chút khác biệt, người ở Thiên Tân tạm thời không dùng được.
Tiếp đó, sắc mặt Qua Trạch Đặc có chút khó xử giải thích vấn đề cho Lưu Tĩnh.
Hóa ra, gần đây ở trong nội bộ công ty Đông Ấn Độ ở Ba Đạt Duy Á không chỉ có vấn đề hải tặc mà thôi. Bởi vì chiến tranh với người Tây Ban Nha kéo dài, hơn nữa tình hình vẫn rất căng thẳng, tiêu hao quá nhiều nhân lực vật lực, do đó trong lãnh đạo công ty bắt đầu nảy sinh ý tưởng mượn hải quân triều đình Trung Quốc để tấn công người Tây Ban Nha.