Nếu như nói Đại Minh đột nhiên bị diệt là khiến cho quân thần Cao Ly trong lòng run sợ mà nói..., như vậy sau khi Đại Hán bình định xong Mãn Châu tiến binh cưỡng ép Cao Ly, và lấy lý do phế lập soán vị không hợp phép này, tuyên bố phải một lần nữa ủng lập Lý Hồn khôi phục ngai vàng, khiến cho quân thần Cao Ly cảm nhận được rét lạnh thấu xương.
Quốc chủ Lý Tông lúc ấy sợ tới mức trong lòng lạnh run, lúc ấy đã muốn xử tử ngay Lý Hồn trên đảo Giang Hoa, nhưng lúc ấy Lý Hồn đã được Đại Hán phái người qua đó bảo vệ rồi, chụp một cái khoảng trống, mà y muốn tập kết binh lực chống cự, cũng rất nhanh rơi vào khoảng trống —— đối với quân đội Đại Hán đã diệt Đại Minh và Nữ Chân, quân đội của Cao Ly cũng chưa nổi lên suy nghĩ đánh giặc đối chọi trong đầu, còn chưa có giao chiến là thất bại ngay trước trận, vì thế Lý Tông như vậy mất đi vương vị.
Sau khi trở lại ngôi vị cũ, Lý Hồn đương nhiên không có tha thứ cho mối thù những người lúc trước đã đuổi ông ta xuống đài và làm mù cặp mắt của ông ta, ông ta vừa lên đài đã toàn bộ xử tử Lý Tông và con cái của gã cùng với bọn thân tộc, sau đó đem những triều thần phát động cuộc chính biến năm đó, bất kể là đã bị chết hay là còn sống, toàn bộ diệt tộc. Sau khi trải qua một phen khủng bố tàn sát như vậy, đảng Tây Nhân đột nhiên một lần nữa đi lên đài, lại chợt một cái lại biến mất, cũng không lưu lại tàn tích trong lịch sử.
Nhưng cho dù tiến hành trả thù đến mãnh liệt thảm hại như vậy, các trọng thần của phái Đại Bắc năm đó đã ủng hộ Lý Hồn cũng không sống lại được, rơi vào đường cùng Lý Hồn chỉ đành chọn lựa đại thần còn sót lại trong phái Tiểu Bắc lên làm đại thần giúp đỡ mình, mà thân là một trong các thủ lĩnh phái Tiểu Bắc, Kim Tẫn Quốc cũng bởi vậy mà một bước lên mây, đã trở thành đại thần nghị chính của Cao Ly, quyền nghiêng nhất thời.
Đương nhiên, Lý Hồn và phái Tiểu Bắc hai bên mặc dù là quyền vị tạm thời qua lại với nhau, nhưng ngăn cách trong nội tâm nhiều năm trước dù sao khó tiêu tan được, chỉ là bởi vì sức ép bên Đại Hán thật sự quá lợi hại, các đại thần không cách nào phế bỏ đi Lý Hồn lần nữa, Lý Hồn cũng bởi vì bản thân mình tàn phế lại tuổi già cũng tìm không thấy đại thần mới chủ chốt, cho nên mọi người vẫn miễn cưỡng ghép lại với nhau, hợp tác trong công sự.
Hiện giờ Lý Hồn nói rõ cái suy nghĩ này, thật sự khiến cho Kim Tẫn Quốc hơi giật mình lại có chút cảm thán.
Nhớ năm xưa, vị quốc chủ này sau khi đăng vị hăng hái bực nào, giết huynh giết đệ, tàn sát đại thần, là hào khí ngất trời đến bực nào, lại sát phạt quyết đoán, nhưng trải qua mất vị và đoạt lại ngôi vị, sau khi biến loạn biến thành tàn phế lại cũng không khỏi không hướng sự thật cúi đầu.
Ông ta đối với cả đời này đã không có khí phách gì đi trông cậy vào rồi, mà ngay cả đứa con độc nhất cũng đã bị chết ở trong biến loạn, hiện tại đăm chiêu suy nghĩ, đơn giản chính là ở trên vương vị an hưởng lúc tuổi già, lấy vinh hoa phú quý đến già chết rồi thôi —— hơn nữa với tuổi tác của ông ta để xem, quả thật cũng hưởng không nổi mấy năm.
Nhưng, triều đình Đại Hán và đại sứ ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, làm việc quái đản, mà ngay cả một chút nguyện vọng hèn mọn như vậy cũng mọc lan tràn khúc chiết, nghĩ đến thật đúng là làm cho lòng người chua xót.
Kim Tẫn Quốc biết được mặc dù từ trước đến nay gã và quốc chủ không phải một phái, hơn nữa lúc trước từng có qua rất nhiều thù hận, nhưng bây giờ là buộc cùng một chỗ —— phái Tiểu Bắc lúc trước bị chèn ép nhiều năm, sớm đã tự suy thoái rồi, hiện giờ chợt trọng được quyền vị, căn cơ vẫn còn chưa mạnh mẽ, vẫn phải ỷ vào uy quyền quốc chủ, dù sao cho dù cắt xén, quốc chủ vẫn là quốc chủ.
Cho nên, gã quyết định an ủi một chút lão nhân này.
- Bệ hạ từ khi đoạt lại ngôi vị, vẫn vì nước làm lụng vất vả, nỗ lực chống đỡ quốc gia, đợi khi dân nghỉ ngơi lấy lại sức, vừa không xây dựng rầm rộ cũng không giết chóc thêm đại thần, đủ loại chuyện này bọn thần đều nhìn trong mắt, vạn dân cũng là nhìn trong mắt. Gã nghiêm túc đứng lên, sau đó lại hướng quốc chủ quỳ xuống.- Bệ hạ thân thể can hệ thịnh suy của nước ta, càng không được chán ngán thất vọng, thế cho nên làm hỏng đại kế đất nước! Thần khẩn cầu bệ hạ lấy quốc sự dòng họ làm trọng!
Sau biến cố nhiều như vậy, Lý Hồn sớm đã là tâm như tro tàn, đả động được ông ta, cũng chẳng qua là bảo vệ giang sơn Lý gia này —— cũng không có người quốc quân nào sẽ hy vọng mất đi thiên hạ của y.
Sau khi vừa nghe được thủ lĩnh văn thần đã tỏ thái độ ủng hộ, trong lòng Lý Hồn cũng định ra không ít rồi.
Ít nhất hiện tại đám triều thần còn chưa có muốn phế bỏ mình, cũng không có ý định sau khi thái tử triều Trung Hoa đến đây, nương theo địa vị của thái tử triều Trung Hoa đi làm như vậy.
- Ái khanh nói như thế, quả thật làm cho trẫm rất cảm động. Ái khanh nói đúng, tuy rằng thực lực đất nước như thế, nhưng nếu từ trên xuống dưới triều đình đồng tâm đồng sức, ý chí của dân đáng dùng, vậy nhất định vẫn có cách xoay chuyển được.
Vào giờ này khắc này, bởi vì áp lực triều Trung Hòa cùng với hiện trạng khốn quẫn của mỗi người, bọn quân thần trong lòng vốn có hiềm khích rất sâu rốt cục tạm thời vứt bỏ thù hận lúc trước, tạm thời chặt chẽ đi liên hiệp lại, vì bảo hộ quốc tộ nước Cao Ly —— chính là ích lợi thống trị của mỗi người mà cố gắng.
- Tiếp đãi quan viên phụng dưỡng tốt thái tử triều Trung Hoa, thế nên phải làm đấy. Đã im lặng một lát sau, Lý Hồn quả quyết phất phất tay.- Thái tử triều Trung Hoa thân gánh vác hi vọng của thiên hạ, quả quyết là khinh thường không được, một khi có biến cố, triều Trung Hoa nhất định giận dữ nổi cơn lôi đình, đến lúc đó Cao Ly tuyệt đối chịu không nổi hậu quả này.
Kim Tẫn Quốc Đồng ý cách nhìn của ông ta.- Bệ hạ nói đúng, thần cũng là nghĩ như thế. Cho nên thần xin tự mình đi gánh vác tiếp đãi thái tử triều Trung Hoa. Tất cả những người từ trên xuống dưới có thần đến giám sát, nghĩ đến cũng không ai dám khinh thường chuyện này.
- Ừ, ái khanh làm việc xưa nay kín đáo chu đáo, có ái khanh đến gánh vác công việc, trẫm cũng yên lòng hơn. Mặt khác, lần này Lý Kha cũng sẽ đi theo bên người thái tử triều Trung Hoa cùng nhau đến đây, có gã ở bên cạnh chiếu ứng, truyền lại tin tức, ái khanh phải chăm chỉ làm việc, nghĩ rằng sẽ không chọc giận thái tử triều Trung Hoa. Lý hồn vẫn là vẻ mặt bình tĩnh, tuy nhiên đột nhiên lại nói đến những chuyện lo âu khác.- Tuy nhiên, phụng dưỡng tốt thái tử triều Trung Hoa chỉ là điều thứ nhất, ái khanh còn phải giữ vững tinh thần, đề phòng một số thần dân Cao Ly lòng dạ ác độc, chạy đến bên cạnh thái tử triều Trung Hoa bịa đặt sinh sự, làm y nảy sinh hiểu lầm trẫm và ái khanh...
Triều đình Cao Ly nội đấu đến nhiều năm như vậy, từng trận trận đẫm máu không biết đã giằng co bao lâu rồi, sớm đã tích lũy mâu thuẫn và thù hận với nhau vô cùng khắc sâu. Mà ngay cả hai người đang ngồi tại đây, trên bàn tay của bọn họ cũng lây dính không ít máu tươi của đối thủ, nhưng mà đối thủ là giết không hết, chắc chắn sẽ có một số người mang bất mãn ẩn núp trong bóng tối. Những người này thường ngày là không cần phải đi lo lắng đề phòng, dù sao đã thất thế, nhưng nếu những người ẩn núp đó thừa dịp thái tử triều Trung Hoa đến đây, chạy đến trước mặt y đi bịa đặt sinh sự, mê hoặc thái tử, vậy đối với hai người bọn họ mà nói đều là chuyện rất là không ổn rồi.