- Nói rất đúng, chúng ta là đánh trận cho Đại Hán, không phải đánh trận cho triều đình Nhật Bổn. Chu Phác ngươi quả nhiên là kẻ hiểu được lợi hại! Hoàng thượng mười phần tán thưởng câu này của Chu Phác, sau đó cố ý nhìn Triệu Tùng.- Triệu Tùng, lời này ngươi cũng nhớ cho ta, như nay ngươi cũng là đại tướng thống lĩnh binh một phương, nhớ lấy không được trầm mê trong chiến trận, phải học thêm bày mưu nghĩ kế. Đánh trận rất trọng yếu, nhưng sau khi đánh thắng làm cái gì cũng càng thêm trọng yếu. Ngươi về sau phải thỉnh giáo nhiều thêm Chu Phác, y biết làm sao đối phó những kẻ kia.
- Thần đến lúc đó, nhất định thời thời khắc khắc thế nào cũng thỉnh giáo Chu đại nhân. Triệu Tùng vội vàng đáp lời, sau đó xoay người hơi chấp tay với Chu Phác.- Chu đại nhân, vẫn xin tới lúc đó vui lòng chỉ giáo. Chỉ cần ngươi và ta chân thành hợp tác, lo gì đại nghiệp không thành?
- Đây nào dám đảm đương… tướng quân có điều muốn hỏi chỉ cần hạ cố hỏi thăm, Chu Phác biết liền đáp không dám giấu! Chu Phác vội vàng khiêm tốn đáp lời.
Tuy rằng ngoài mặt khiêm tốn, nhưng trong lòng của y lại đã vui như hoa nở, bởi vì hoàng thượng đã dùng loại phương thức này xác lập y ở trong lần chinh phạt này địa vị khá là riêng biệt, cùng với quyền lực đề nghị tướng lĩnh lãnh binh… Sau khi xuất chinh, cho dù là Triệu Tùng làm hoàng thân, cũng không được xem lời của y như gió thoảng bên tai rồi, nếu không chính là kháng lại thánh ý. Loại an bài này, đối với công việc ngày sau của y khẳng định là trợ giúp cực lớn.
- Khiến cho hai phe đối lập là Mạc Phủ và triều đình Nhật Bổn kiềm chế lẫn nhau, đây đúng là một chiêu cờ hay, nhưng chỉ có quần chiến với bọn họ chỉ sợ vẫn là không đủ. Đừng quên hai hùm tranh chấp, một khi có một bên mất chân, một phía còn lại liền sẽ thế lực khuếch đại…
Hoàng thượng sau khi khen ngợi Chu Phác mấy câu, lại trở nên nghiêm túc.- Nếu như muốn khiến cho bọn chúng lớn nhỏ ép chế nhau, vậy liền phải làm tới cùng, dứt khoát không để cho bọn chúng có cơ hội xoay mình. Ngươi không phải đã nói qua sao? Nhật Bổn có rất nhiều gia tộc quyền thế không phục Mạc Phủ, lần này đã cho chúng ta lợi dụng, nhưng mà chúng ta không được chỉ lợi dụng bọn chúng mà không cho chỗ tốt phải không? Sau cuộc chiến chúng ta cũng nâng đỡ một số Đại Danh hữu lực, khiến trong tay bọn họ cũng nắm giữ thực lực không tầm thường, như vậy liền đứng riêng một mình với triều đình Nhật Bổn và Mạc Phủ. Bọn chúng nếu như không có bỏ Mạc Phủ vào trong mắt, vậy cũng chính là chưa chắc có bao nhiêu lòng trung thành với triều đình Nhật Bổn, chỉ cần bọn chúng có sức mạnh, bọn chúng liền ai cũng sẽ không nể mặt!
Trải qua một phen nhắc nhở của hoàng thượng, Chu Phác gần như cũng hồi phục thần trí.
- Lời hoàng thượng thật rất đúng! Người Nhật Bổn sợ uy mà không nhớ đức, từ trước tới nay không có lòng trung nghĩa, càng huống chi là những gia tộc quyền thế đó? Chỉ cần chúng ta dìu đỡ bọn chúng, bọn chúng khẳng định sẽ không đi theo Mạc Phủ và triều đình. Nói như vậy, sau cuộc chiến Nhật Bổn chính là Mạc Phủ, triều đình và Mạc Phủ tạo thành thế chân vạc, bọn chúng kiềm chế công kích lẫn nhau, không ỷ lại triều đình của ta điều giải không được. Triều ta cũng dùng nó bao trùm bên trên, khiến bọn họ đánh nhau sống chết…
- Chính là ý này! Hoàng thượng cười, sau đó ngẩng đầu lên.- Chỉ cần khiến mấy nhà bọn họ thế lực cân bằng, công kích lẫn nhau, trách nhiệm của ngươi cũng liền dễ làm hơn rất nhiều! Một nhà bán nước, luôn sẽ có chút nhăn nhó khó chịu. Nếu như khiến bọn họ mấy nhà bán nước, như vậy khẳng định sẽ bán tích cực thỏa đáng, bán tới cam lòng tình nguyện rồi!
Hoàng thượng vừa nói như vậy, trừ Chu Phác, đám quần thần trong sảnh cũng cùng nhau mỉm cười. Bọn họ không chỉ là vì xu nịnh hoàng thượng mà thôi, mà là cảm thấy cách này của hoàng thượng quả thật vô cùng thỏa đáng, đánh trúng yếu hại.
- Hoàng thượng bày mưu nghĩ kế, quyết thắng ngoài ngàn dặm, quả thật vi thần theo không kịp! Lúc này Thừa tướng cũng không lại tỏ ý kiến khác biệt nữa rồi.- Chu Phác, phương lược này của hoàng thượng ngươi cũng khá hiểu rõ rồi chưa? Về sau ngươi đi Nhật Bổn, nhất định phải chấp hành thật tốt!
- Hoàng thượng minh xét ngàn dặm, thần… thúc ngựa không theo kịp… Chu Phác vui lòng phục tùng khom người.- Phương lược của hoàng thượng thần nhất định nhớ kỹ ở trong lòng, nhất định khiến cho Nhật Bổn từ nay về sau trở thành phiên quốc của Đại Hán!
Còn bọn quan thư ký vẫn luôn yên lặng cũng ghi chép lại hết mọi điều sau cuộc chiến bọn trọng thành và hoàng thượng mới thảo luận, một vận mệnh mai sau của nước nhà, liền ở trong đôi câu nói như vậy định ra được. Nước nhỏ ở thời đại nào, đều chỉ đành trở thành đối tượng mặc nước lớn làm thịt, còn Nhật Bổn sau lần chiến tranh này sắp sửa phải trả giá cao, dường như đã cách con đường vong quốc một bức mành.
Nhưng, bọn họ cắt ra thịt, liền ngay cả một cơ hội thảo luận xử trí cũng không có, đủ để thảo luận xử trí như thế nào chỉ là một số người khác trong cuộc họp này mà thôi.
Nguyên soái Thạch Mãn Cường chính là một trong những người có thân phận thảo luận xử trí như thế nào, mà gã cũng đích thật tính toán thảo luận một phen.
- Hoàng thượng, thần cho rằng, thiết lập cơ cấu cai quản tới giám sát một việc khai thác mỏ của Nhật Bổn, thế phải làm. Thế nhưng… thế nhưng địa vị của những cơ cấu này lại đáng giá phải thương thảo một phen. Ngay thời điểm đám quần thần còn đang dần dần tán tụng hoàng thượng, Thạch Mãn Cường vẫn luôn trầm ngâm không nói đột nhiên lên tiếng.- Sứ đoàn trú đóng ở Nhật phải xử trí công việc can thiệp Nhật Bổn, còn phải làm người phân xử các tranh chấp thế lực của Nhật Bổn, xử trí chính sự, bản thân đã là trăm công ngàn việc, nếu như đồng thời còn phải gánh vác sự vụ mỏ quặng của Nhật Bổn, thật sự trọng trách quá mức nặng nề rồi. Vả lại khó tránh… khó tránh e ngại còn có quyền lực quá lớn…
Đề xướng này của Nguyên soái, khiến đại thần Nội các như Thừa tướng lập tức liền hơi chút sửng sốt.
Nói thật, không ai nghĩ tới, Nguyên soái lại biết lúc này đứng ra chất vấn an bài sau cuộc chiến, cảm thấy sứ đoàn phái tới trú ở Nhật Bổn sẽ quyền lực quá lớn.
Tuy rằng đề xướng của Nguyên soái nhìn qua cũng không phải hoàn toàn không có lý lẽ, nhưng những người này đều là đã ở trong triều đình đứng vững chân rất nhiều năm, dĩ nhiên hiểu rõ sự tình trên triều đường vĩnh viễn không phải chỉ nhìn vẻ bề ngoài. Nguyên soái vốn dĩ là quân nhân, đối với sự vụ Nội các cũng không có hứng thú nhún tay vào gì, gã nếu như có một số ý kiến cũng sẽ không công khai nói trong cuộc họp tại triều đường, để tránh ảnh hưởng quen biết giữa gã và Nội các. Còn gã hôm nay nói thẳng như vậy, sau lưng khẳng định còn ẩn giấu thâm ý gì khác.
- Lời này của Thạch nguyên soái thật có lý, Nhật Bổn đơn độc ngoài biển, sự tình đặc thù, cho nên cũng không nên phỏng theo tấm gương Cao Ly tới tiến hành ràng buộc điều khiển, phải một lần nữa nghiên cứu một chút cơ cấu riêng. Mặt khác, sứ đoàn trú ở Nhật tuy rằng bởi vì nắm giữ quyền uy, nhưng quả thật không nên nói rõ hết thảy xử trí nhỏ nhặt, nếu không khó tránh khỏi sẽ có sơ sót. Trước hết đệm chân một phen, sau khi khen ngợi Nguyên soái, Thừa tương lại cự tuyệt lời nói tiếp sau nữa.- Việc này quả thật vô cùng khẩn yếu, Nội các cần phải bàn bạc kỹ hơn. Mọi người sau khi trở về lại bàn bạc một chút, xem thấy quyền lực phân chia thế nào mới ổn thỏa nhất, không tới mức mất đi quyền uy sứ đoàn, cũng không mất đi thể diện đế quốc.
Theo tình hình bình thường, Thừa tướng nói tới mức này liền gần như đã đầy đủ rồi, gã cho Nguyên soái nhún tay vào chính sự mặt mũi, vả lại đáp ứng tiếp thu ý kiến của Nguyên soái, Nguyên soái cũng không nên tiếp tục chỉ trích vấn đề sự vụ Nội các, nhưng mà, hôm nay Nguyên soái cũng không tính bỏ qua như vậy, bởi vì gã đúng là có tính toán khác.
- Thừa tướng, việc này can hệ trọng đại, hay là trước hết ở trong cuộc họp quốc sự này bàn định thật tốt, tránh cho về sau lại nảy sinh phân tranh ở Nhật Bổn. Nguyên soái lắc đầu ngược lại nói tiếp.- Nếu Thừa tướng cũng hiểu được sứ đoàn trú ở Nhật không nên có quyền uy quá đáng, vậy hãy suy xét tới giao cơ cấu giám sát mỏ quặng vàng bạc cho quân trú đóng tới xử trí. Dù sao tới lúc đó các nơi Nhật Bổn nhất định sẽ có một chút quân trú đóng mà phải không! Cái này, một là vừa để tiện mọi người tự mình xử trí sự vụ, thứ hai quặng mỏ vàng bạc nảy sinh trắc trở, quân trú đóng cũng trong lúc cấp bách điều động tới trấn ép, để tránh cho sự tình mở rộng, ảnh hưởng tới lợi ích quặng mỏ…
Quả nhiên tới rồi!
Thừa tướng và Tài tướng đồng thời trong lòng cả kinh sợ hãi, trong lúc bất tri đồng thời âm thầm liếc nhìn nhau một cái.
Bọn họ trước đó đã lo lắng, người phía quân đội đồng dạng mơ tưởng tới khoáng sản vàng bạc của Nhật Bổn, không ngờ tới những người này không ngờ to gan như vậy, còn không đợi trong lúc chinh phạt ngày sau giở trò, không ngờ rõ rành rành ở ngay tại trong hội nghị quốc sự đề xuất.
Trong nháy mắt, không biết xảy ra việc thế nào, trong lòng Thừa tướng không ngờ hơi hiện ra chút ý giận.
Những năm gần đây, chế độ văn võ dựa vào Nội các và quân đội ngăn cách ra và thiên vị hoàng thượng cố ý hay không cố ý với quân đội, phía quân đội tự làm theo ý mình càng lúc càng nhiều rồi. Tuy rằng tạm thời còn chưa được gọi là ngang ngược kiêu ngạo, đuôi to khó vẫy, nhưng loại manh mún này cũng đã khiến loại quan văn xuất thân tiền Minh như gã đây cảm thấy có chút không hài lòng và cảnh giác. Loại không hài lòng và cảnh giác này, ở bên trong Nội các Đại Hán thật sự cũng không chỉ là một mình gã có, mà là một loại tâm tình chậm rãi dâng lên trở nên phổ biến.