- Ý của phụ hoàng là bộ lục quân ưu tiên, dù sao có thực quyền đại thần. Thái tử lập tức trả lời: - Bộ lục quân gánh vác việc quân chính, cư thủ, phủ quân nghị gánh vác việc chiến trận cụ thể, vì khen ngợi thăng thưởng bày ra cơ cấu phụ tá. Cũng chính là để phân rõ chủ yếu và thứ yếu cho nên mới để Kỷ Quốc Công đảm nhận đại thần đứng đầu, để phủ quân nghị cùng cả trên dưới lục quân tâm phục khẩu phục.
- Hóa ra là thế... Hóa ra là thế... Trần Thăng giật mình.
- Thúc thúc, ta cảm thấy thiên hạ này, chỉ có ngài mới xứng với cái ghế này, kính mong Quốc công đừng do dự nữa, để tránh đến lúc đó triều dã dị động! Thái tử thành khẩn thúc giục lần nữa.
Thiết lập đại thần lục hải quân đã là miêu tả sinh động rồi, mà không chỉ hoàng gia, người trong thiên hạ xem ra Kỷ Quốc Công e xứng là lựa chọn tốt nhất, nếu đến lúc đó chức vị đứng đầu lục quân này bị người khác chiếm mất, thì người trong thiên hạ e là sẽ sinh ra liên tưởng bất lợi rất nhiều, đối với hai bên đều là không sáng sủa gì.
Ẩn ý của thái tử, Trần Thăng cũng hiểu được.
Gã rốt cuộc hạ quyết tâm.
Đây là kết quả thực chí danh quy, cũng là khẳng định đối với công lao của mình, bản thân mình tại sao phải đùn đẩy chứ?
Ta mặc kệ hắn là ai!
- Xin thái tử bẩm báo hoàng thượng, thần... tạ thánh ân! Thần nguyện vì nước cống hiến, muôn chết không từ!
*************************
Lại một buổi sáng nắng ráo, trong đồng quê bên ngoài thành Kim Châu, theo gió xuân là một trận ồn ào náo động.
Trong tiếng gió rít của gió xuân, Liêu Đông đã rực rỡ từ trong ra ngoài. Tuyết đọng đã từ từ tan ra, hội tụ thành dòng suối, sau đó chạy về phía bờ biển, mà dãy núi ở phía xa liên miên chập chùng, do tuyết trắng trở nên xanh ngắt rồi. Trên sườn núi ở gần đó, cỏ non cũng lặng lẽ chui ra khỏi mặt đất, một mảnh đất này, một sàng đó, khoác cho sườn núi cao và dốc một màu xanh tươi mới.
Vốn dĩ vùng quê này là vô cùng yên tĩnh, nhưng hôm nay lại có thêm không ít ồn ào náo động, từng đội quân trang sắc đỏ của bộ binh Đại Hán tập trung thành đám, sau đó từng đám trên cỏ phủ qua, màu sắc như lửa này khiến cho màu xanh vốn có của thảm cỏ ảm đạm thất sắc.
Mấy ngàn bàn chân cùng cờ xí tung bay đón gió thong thả đi về phía trước, nghe theo khẩu lệnh nhỏ giọng của quân quan hoặc là dừng lại, hoặc là chuyển biến, bọn họ vẫn duy trì trận hình cố định, sau đó duy trì khoảng cách với các binh lính khác xếp thành đội ngũ, theo phương trận bộ binh của đội ngũ đã được bố trí sẵn xếp hàng lần lượt.
Có lẽ là kết quả sau nhiều năm huấn luyện nghiêm khắc mang lại, ngoài quân phục đồng nhất ra, trên mặt bọn họ cũng trở nên chỉnh tề, trên mặt vừa có vẻ lãnh đạm và điềm tĩnh của chinh chiến nhiều năm, cũng có cảm giác hưng phấn mà hoàng thái tử điện hạ Đại Hán cùng quan Tổng tư lệnh cùng kiểm duyệt mang lại.
Đám binh lính là bộ binh của lữ thứ ba quân Liêu Đông Đại Hán, bọn họ phần lớn tham dự quân đội nhiều năm, tham gia đại đa số chiến dịch bình định Liêu Đông, nói được là chiến công lẫy lừng, là quân tinh nhuệ của Đại Hán. Lữ trưởng trước đây của bọn họ chính là Triệu Tùng lúc trước vừa bị điều về kinh thành, mà trong lữ này có một đoàn, sau khi thái tử tuần duyệt xong xuôi sẽ theo Thái tử và Triệu Tùng cùng lên thuyền vận chuyển, chạy đến Cao Ly, sau đó tham gia công phạt Nhật Bổn, lại đoạt lấy thắng lợi vì Đại Hán.
Mà ở nơi không xa với những bộ binh này, chỗ nào cũng nghe thấy tiết tấu vó ngựa vô cùng đều đặn và tiếng va chạm của mã thích, những kỵ binh thân hình cao lớn mặc đồng phục và khôi giáp này, cưỡi trên những con ngựa cũng cao to, hỗn loạn trong phương trận bộ binh, ai ai cũng tỏ vẻ tràn đầy anh khí và kiêu dũng, mà lại sát khí đằng đằng. Mà giữa phương trận bộ binh và kị binh, có một vài tay quân nhạc mặc đồng phục bắt mắt đứng giữa hàng ngũ, theo tiếng hô quát của quan quân không ngừng thay đổi nhịp trống, dùng cách này trong biển người và khói bụi để chỉ huy mỗi một phương trận.
Trong khe hở giữa mỗi phương trận bộ binh, đội pháo cũng đẩy đại pháo lên, từng khẩu đại pháo lau đến sáng bóng ở trên giá pháo rung động, nghe được tiếng rung động của linh kiện giá pháo, thậm chí dường như ngửi thấy mùi hỏa dược bay ra từ bên trên. Đám pháo binh bò lên trước giữa bộ binh và kỵ binh, sau đó tuần hoàn an bài trước, ở nơi chốn chỉ định kép giãn khoảng cách rồi dừng lại.
Quân đội Đại Hán coi trọng nhất pháo đạn, trước kia quân Liêu Đông lại là quân đoàn chủ lực nhất của Đại Hán, bởi vì trong các bộ đội pháo binh được trang bị đều là đại pháo tốt nhất, pháo binh cũng trải qua huấn luyện nghiêm khắc nhất, tiếp theo đó có một bộ đội pháo binh tăng cường rồi sẽ được điều đến phía Cao Ly và tham dự đại chiến chinh phạt Nhật, bọn họ tin tưởng mình dùng pháo thuật đã tinh thục bằng thao luyện vất vả của mình để quân đội Mạc Phủ Nhật Bổn nếm đủ đau khổ mà quân địch thường nếm trải trước đây từ quân Liêu Đông.
Trước hàng ngũ của đám bộ binh, đều đứng quân quan dẫn đầu, mà những quân quan này đều toàn thân mặc đồng phục mới tinh kiểm duyệt, ai cũng đều đứng thẳng người, trước ngực họ đều mang các loại huân chương, những huân chương bằng đồng sắt hoặc là bạc này chứng minh lịch trình một mạch nam chinh bắc chiến của họ, cũng chứng minh công lao dũng cảm của mình.
Trong mỗi một trận địa sẵn sàng đón địch, những binh lính thân chinh bách chiến này, hơn nữa bọn binh sĩ chiến chỉ biết thắng đều dựng thẳng súng kíp và trường thương của mình, từng mũi thương sáng chói dưới ánh nắng phản xạ tia sáng chói mắt, ánh sáng của mười mấy phương trận gần như khiến người ta không mở được mắt ra. Mà mỗi kỵ binh cũng đều lau sáng bóng yên ngựa, khôi giáp và khí tài quân sự của mình, mỗi một con chiến mã cũng đều nhận được lương thực kỹ càng, màu lông tỏa sáng, giống như tơ lụa óng ánh sáng rọi. Bởi vì động tác tiến lên và xếp hàng của binh lính, bởi vì huấn luyện nhiều năm nay mà chỉnh tề đều nhịp cho nên trong hàng ngũ của bọn họ, dường như cá nhân đã mất đi, mấy nghìn người bị ghép lại thành một chỉnh thể, quân uy của Đại Hán, cũng lộ ra không sót trong hàng ngũ.
Vì nghi thức duyệt binh nghênh đón thái tử điện hạ đích thân kiểm duyệt hiếm thấy, quân quan đều ăn mặc cực kỳ cầu kỳ, hận không lau chùi sáng bóng mỗi một cái cúc áo trên y phục, mà mỗi một binh lính đều là tinh thần chấn hưng, rất sợ trước mặt thái tử điện hạ đánh mất danh dự của bộ đội mình. Bọn họ bởi vì tính tổ chức kỷ luật cực kỳ cao độ, tiến hành đội ngũ theo như thao luyện hàng ngày, đồng thời không tốn quá nhiều thì giờ liền sắp xếp như bên trên, xếp xong hàng ngũ trong trận hình dự định. Mỗi người đều đứng ở trên chỗ của mình nên đứng, căng thẳng chờ đợi. Nếu hôm nay không phải là kiểm duyệt mà là chiến đấu thực sự, bọn họ đã tập kết hoàn tất, gần như lập tức tham gia vào cuộc chiến luôn, mà ở Liêu Đông, không có kẻ địch nào ngăn cản được tiến công của bọn họ.
Hiện giờ bọn họ đã chuẩn bị xong rồi, chỉ đợi người kiểm duyệt nhanh chóng đến, nhìn ngắm quang vinh của bọn họ.