Nếu là như vậy, vấn đề đó liền càng thêm phức tạp, Quốc công rốt cuộc muốn từ nơi này của ông ta biết sự tình gì?
Văn võ tân triều phân chia, tôn sùng địa vị quân nhân, mà ở Liêu Đông, tình hình này càng thêm nghiêm trọng, thậm chí nói được là võ quan hoàn toàn đè ép quan văn, cho dù sau khi lập tỉnh, Lý Tĩnh Tư cũng không trông cậy vào mình hoàn toàn cùng ngồi cùng ăn với Thẩm Dương. Bên trong Nội các có người đối với thế lực quân đội bành trướng có điều chê trách, tình hình này ông ta cũng biết, nhưng ông ta hoàn toàn không dám tham dự vào bên trong loạn tranh cãi này.
Nội các lúc trưng cầu ý kiến với ông ta, ông ta cũng chỉ là thành thật ngoan ngoãn trả lời đúng thật, trước nay sẽ không viết lên lời lẽ oán giận hoặc là công kích quân nhân, e sợ cho bị liên lụy tới trong tranh đấu của phía quân đội và Nội các, trở thành cái đinh trong mắt quân đội.
Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, ngay lúc Ninh Trạch Quang khởi đầu hỏi tới, trong lòng của ông ta bỗng dưng liền có chút bối rối.
Chẳng lẽ trong triều đình có gì thay đổi, Kỷ Quốc Công sẽ được triệu hồi về triều đình sao? Nhưng mình một chút cũng không thu được phong thanh sao?
- Kỷ Quốc Công là trụ cột của nước, cũng là lương đống của quân đội Đại Hán. Đây người người đều ngưỡng mộ tôn kính, mặc kệ ngài ấy có ở đây hay không, thiết nghĩ ai cũng không làm cho Kỷ Quốc Công khó xử. Sau khi do dự một lúc lâu, ông ta cho ra một câu trả lời lập lờ nước đôi.- … Dĩ nhiên, cũng sẽ không cùng quân đội triều đình khó xử…
- Khó nói, khó nói a… Lúc này Liêu Đông cũng là ở dưới tay Kỷ Quốc Công, nói thật cũng là tay nắm đại quyền. Về sau nếu như lập tỉnh xong rồi, loại tình hình này khẳng định là không dễ kéo dài mãi. Bằng không Tuần phủ các tỉnh không phải là việc khẩn yếu xin chỉ thị Quốc công, lập tỉnh và không lập tỉnh còn có bao nhiêu khác biệt sao? Bởi vậy, cho dù Nội các không nói rõ với đại nhân, ta xem Quốc công đại nhân chỉ sợ cũng chưa chắc vẫn luôn nán lại ở Liêu Đông. Trên mặt Ninh Trạch Quang hơi lộ ra nét cười, nhưng lại đột nhiên thở dài.- Mang binh có khó xử của mang binh, Lý đại nhân tuy rằng là người thông minh, nhưng dù sao cũng là văn thần, chỉ sợ cũng sẽ không thể hội khó xử của chúng ta…
- Lời này nói thế nào đây? Lý Tĩnh Tư thật dè dặt hỏi.
Ông ta đã xác định rồi, đây nhất định là bản thân Kỷ Quốc Công đang nói chuyện với ông ta, chỉ là bởi vì câu chuyện này có chút không quá tiện. Cho nên bày mưu đặt kế Ninh Trạch Quang nói với ông ta… Bằng không, Ninh Trạch Quang tuyệt sẽ không nói rõ ràng như vậy. Nói thật, Kỷ Quốc Công cho dù có lo lắng như thế cũng rất bình thường, dù sao cho dù ông ta là lão huynh đệ tâm phúc của hoàng thượng, triều đình cũng sẽ không thích khiến cho một đại thướng cầm binh vẫn luôn lưu lại ở một nơi tay nắm đại quân.
- Quân nhân chúng tôi đánh giặc, coi trọng chính là trên làm dưới theo, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng. Thời chiến như thế, lúc không đánh trận cũng vẫn là như thế, cho nên mọi người bình thường cũng là ôm đồm một đoàn, cùng chung tiến thoái. Kỷ Quốc Công ngươi là biết rõ, ngài sớm đã công toàn danh toại, hoàng thượng nên có cũng đều cho ông ta rồi. Mặc kệ tới lúc đó là lưu hay là đi, dù sao cũng là không tiếc nuối… Cho dù là tại hạ, lọt vào mắt xanh của hoàng thượng và Quốc công, đã có được hoa lan bạc, còn được phong tước. Đời này tôi cũng đáng rồi, còn cần cầu thêm gì nữa? Nét cười trên mặt Ninh Trạch Quang chậm rãi biến mất, sau đó lại là một tiếng thở dài.- Mọi người chính là không bỏ xuống được những binh sĩ thuộc hạ a…
Một tiếng thở dài này, khiến Lý Tĩnh Tư càng thêm cảm giác được kỳ quái, nhưng ông ta hiểu, kế tiếp đối phương phải nói sự tình với mình, khẳng định càng thêm trọng yếu.
- Ninh tham nghị, có chuyện gì cần tôi làm, mặc kệ nói đi. Chỉ cần ta giúp được việc, tuyệt đối sẽ không không giúp. Mặt khác, đại quân dưới tay Tham nghị, đó là người với nước với bệ hạ đều có công lao tuyệt đại, tuyệt sẽ không có người này dám bất lợi với bọn họ. Tôi sẽ không, người khác nghĩ rằng cũng sẽ không.
Lời này của ông ta nói được như đinh đóng cột, biểu lộ thành khẩn không bỏ sót, Ninh Trạch Quang cười vuốt cằm, còn Lý Tĩnh Tư dùng ánh mắt nhìn xem, nhận ra bản thân Kỷ Quốc Công cũng khẽ mỉm cười.
Mặc kệ Ninh Trạch Quang hay là bản thân Kỷ Quốc Công, bọn họ đều hẳn nên biết, đều nhét Liêu Đông lập tỉnh vào bên trong thể thống dân chính Đại Hán là thế tất phải có, cũng là ý chí của bản thân hoàng thượng, bọn họ sẽ không đề ra ý kiến phản đối công khai gì, cũng sẽ không công khai làm khó đối với Tuần phủ hoặc là quan viên khắp nơi, nhưng ngấm ngầm sau lưng làm chuyện quỷ, cách cũng nhiều rất nhiều.
Lý Tĩnh Tư biết, bản thân mặc kệ là bây giờ hay là chân chính lập tỉnh về sau, đều có không ít đòi hỏi hợp tác phía quân đội, ông ta dùng tới hết thảy nỗ lực đi đút lót lấy lòng Kỷ Quốc Công… Mặc kệ Kỷ Quốc Công và Ninh Trạch Quang về sau có ở nơi này hay không, chỉ cần bọn họ lưu lại mấy câu, là mang tới không ít chỗ tốt cho Lý Tĩnh Tư.
- Phần lòng dạ này của Lý tuần phủ, thật sự khiến cho bọn ta rất là cảm động a. Bọn ta liều mình chém giết, bảo gia vệ quốc, mưu đồ là gì? Mưu đồ còn không phải khiến cho thiên hạ an định, khiến cho vạn dân an cư lạc nghiệp hay sao? Ninh Trạch Quang mặt đầy cảm thán.- Chỉ có điều, có một số người không rõ phần lòng dạ chân thành này của chúng ta, chẳng cảm giác được phải đi theo người luyện võ mới là trung với nước nhà. Hai đời Tống Minh, bời vì văn võ tranh giành, gây ra nhiều mối họa lớn? Tấm gương nhà Ân không xa, vạn vạn lần không được giẫm lên vết xe đổ a.
- Dĩ nhiên như thế, dĩ nhiên như thế.
Lý Tĩnh Tư một mặt không ngừng đồng ý, một mặt thì âm thầm nghiền ngẫm thâm ý của đối phương.
- Liêu Đông, là đất đai bọn tướng sĩ đẫm máu chém giết mới có được. Hiện giờ bọn tướng sĩ có không ít cũng lưu lại ở nơi đây, an cư lạc nghiệp. Nhiều nhiều ít ít cũng có sản nghiệp và ruộng đất của bản thân. Quân nhân, nói tới cùng cũng là một trong vạn dân, bọn họ an khang rồi, nước nhà liền không phải cũng an khang rồi sao? Vẫn xin Lý tuần phủ ngày sau chiếu cố nhiều hơn, đừng khiến cho mọi người khó xử a… Ninh Trạch Quang lúc này đột nhiên vươn người vái chào.- Tuy nhiên Lý tuần phủ cũng yên lòng, đại quân Liêu Đông, hiện giờ liền đã có người rời quân ngũ rồi, về sau chỉ sợ còn sẽ có càng nhiều người hơn rời quân ngũ. Rời quân ngũ thì là dân, nên phục cũng nhất định phải phục, ai nếu như dựa vào bản thân có quen biết cũng không bỏ quan phủ vào trong mắt, bọn ta là người đầu tiên không tha cho bọn chúng!
Lý Tĩnh Tư sắc mặt hơi biến sắc, hiển nhiên rốt cuộc hiểu rõ thâm ý của đối phương.
Nên như lời đối phương nói, Liêu Đông chính là đại quân dưới trướng Kỷ Quốc Công vừa mới đánh ra được, hiện giờ cũng là dựa vào cánh đại quân này thủ vệ. Tuy nhiên, trải qua diễn biến nhiều năm như vậy, cánh đại quân này trừ kẻ chinh phục và người thủ vệ, cũng đã trở thành người kiến thiết một mảnh đất đai rộng lớn Liêu Đông này, thậm chí nói được, đã vượt qua tầng bậc kiến thiết.