Chu Phác ngượng ngùng cười.- Thừa tướng quá khen rồi... Hạ quan chẳng qua là cảm thấy hành động này rất có lợi cho đại kế của hoàng thượng, cũng không có ý muốn chơi trội một mình...
Tài tướng Trần Hồng khoát khoát tay áo.- Ai, không cần phải khiêm nhường như vậy, nói những lời khách sáo này có ý nghĩa gì chứ? Người trẻ tuổi, chính là phải có chút khí phách, chơi trội một chút thì có sao chứ? Nên làm thế! Không có khí phách này, làm sao đi làm ra đại sự đây?
Được Thừa tướng và Tài tướng đi khích lệ, Chu Phác ngượng ngùng cúi đầu xuống, tuy nhiên trong lòng lại tràn đầy kích động, đối với mình đã nhanh trí bày tỏ ra ngoài vừa rồi cảm thấy rất may mắn.
Y thành công rồi, y nói ra phương án bổ sung này, không chỉ hợp ý với hoàng thượng, cũng hợp với Thừa tướng, có hai người kia tán thành, kế tiếp chỉ cần y hoàn thành sứ mạng của mình, như vậy tương lai của y thật sự giống như trăm hoa đua nở đấy.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết cũng là y nhất định phải đem sứ mạng của mình hoàn thành.
- Phương án của ngươi to gan thiệt, đây là một ưu điểm, nhưng cũng là khuyết điểm. Quả nhiên, Thừa tướng sau khi khen xong rồi, gã lại đột nhiên chuyển hướng.- Muốn hoàn thành đại sự, chỉ là to gan thôi cũng chưa đủ, còn phải biết kiên nhẫn và cẩn thận, còn phải có đầu óc biết gặp thời ứng biến, mấy thứ này cũng không phải là dễ dàng là có được, ngươi sau khi ra kinh, nhất định không được kiêu ngạo, không được nóng vội, mọi chuyện không được quên bình tĩnh!
Chu Phác vội vàng trả lời.- Tạ ơn Thừa tướng dạy bảo, hạ quan hiểu rồi!
Thừa tướng lại một lần nữa nhắn nhủ Khổng Chương.- Khổng ti trưởng, kế tiếp ngươi phải an bài cho hắn nhiều một tí trợ thủ đắc lực, Tri Hòa tuy rằng có dũng có mưu, nhưng dù sao cũng là đơn độc một mình, vẫn phải có người đi giúp đỡ...
Khổng Chương lập tức làm ra đảm bảo.- Thừa tướng cứ yên tâm, hạ quan đã nói với Chu Phác rồi, trong chuyến công tác Nhật Bổn này, công việc rất quan trọng, ti Ngoại vụ chúng ta sẽ cố gắng hết sức đi phối hợp, hắn thiếu cái gì, chỉ cần nói với chúng ta, sẽ bổ sung toàn bộ cho hắn! Hắn thiếu người, cứ việc từ trong ti chọn người là được!
Tài tướng Trần Hồng cười nói.- Ngươi thật ra có lòng đó, Khổng ti trưởng.lần này ta đối vơi chinh phạt Nhật Bổn vốn còn có chút nghi ngờ, nhưng hôm nay trong hội nghị dự thính thấy được. Ha, hiện tại ta tràn đầy lòng tin rồi! Trong triều đình chúng ta có nhiều văn thần võ gia tài nghệ cao cường lại dũng cảm như vậy, từ trên xuống dưới lại một lòng một ý với nhau, còn sợ có chuyện gì là làm không được nữa sao?
Tiếp theo, gã lại cười nói.- Nếu vấn đề tác chiến của Nhật Bổn là giải quyết xong rồi. Vậy... Sau chiến tranh làm sao giải quyết Nhật Bổn đây, cũng nên bàn đến rồi, hoàng thượng hiện tại kêu mọi người tạm ngưng cuộc họp, chỉ sợ một lát cũng sẽ nói đến vấn đề sau chiến tranh làm sao giải quyết đó?
Theo câu nói có thâm ý của gã, vẻ mặt của mấy người trong phòng trà đều trở nên có chút ngưng trọng. Nhất là Chu Phác và Khổng Chương, bởi vì trong lòng không có bao nhiêu tự tin, cho nên đều ra vẻ có chút khẩn trương.
Nhìn thấy vẻ mặt của hai người, trong lòng Thừa tướng đã đại khái nắm chắc rồi.- Ồ, xem ra Tài tướng cũng đã nói chuyện với hai người các ngươi rồi? Đúng vậy, đợi lát nữa chúng ta sẽ đàm phán về điều kiện hoà đàm của Mạc Phủ Nhật Bổn. Sau chiến tranh sắp xếp của Nhật Bản, cùng với sau chiến tranh xử trí những vấn đề làm sao giải quyết quặng mỏ vàng bạc của Nhật Bổn.
Sau khi uống một ngụm trà, gã lại nói tiếp.- Điều kiện hoà đàm đối với Mạc Phủ Nhật Bổn và an bài sau chiến tranh của Nhật Bổn, vấn đề này trên hội đường mọi người từ từ đi thảo luận, dù sao chẳng qua chính là cái kiểu đền tiền và giữ cân bằng kia, nhưng đối với vấn đề làm sao đi giải quyết quặng mỏ vàng bạc của Nhật Bổn thì vô cùng trọng đại, bởi vì quặng mỏ vàng bạc là một con số của cải thật lớn, bất kể là giải quyết xong giao cho bên nào, đều phải hết sức thận trọng khi thảo luận... Vừa rồi Tài tướng đã nói với các ngươi rồi đúng không? Ý của y các ngươi hiểu rõ chưa?
Khổng Chương vội vàng trả lời.- Đã hiểu hết rồi, ý của Tài tướng là phải khiến cho những quặng mỏ vàng bạc này giao cho triều đình đến gánh vác cai quản khống chế, để cho triều đình đi nắm giữ khoản tài nguyên thật lớn này.
Thừa tướng liên tục gật đầu nói.- Đúng vậy, đây không chỉ là ý kiến của một mình Tài tướng, cũng là ý kiến của ta. Nói tiếp, đây thật ra cũng là chuyện đương nhiên? Nội các tức là triều đình, bản thân gánh vác quốc kế dân sinh thiên hạ, phải nói là trọng trách trên vai. Thiên hạ bây giờ mặc dù đã bình định rồi, nhưng nói thật vẫn còn rất nhiều việc bị gác lại đang cần phải đi làm, cách thịnh thế phồn hoa còn rất xa, trong đó tiền bạc càng thêm là khốn quẫn không chịu nổi, không biết có bao nhiêu chỗ cần phải tiêu tiền! Một khi đã như vậy, sau khi đánh bại Nhật Bổn, tại sao không đem của cải này giao cho Nội các đi dùng, để giải thiên hạ khốn đốn? Chỉ có điều... Tân triều thể chế đặc thù, chuyện đương nhiên vốn theo lý thường, hiện tại đã không phải đương nhiên như vậy rồi!
Ở trước mặt ba vị đại thần cùng trong Nội các, Thừa tướng cũng không có quá nhiều e dè như vậy, cười gượng một cái đã nói ra suy nghĩ trong lòng của mình.- Thế nhân đều nói ta là thần tử thân tín đứng đầu của thiên tử, lại là người đứng đầu trong triều, phải nói phong quang vô hạn, thật ra trong đó khốn đốn phiền toái, lại có bao nhiêu người lý giải đây!
Cách nói kể khổ này, khiến trong lòng hai người Khổng Chương và Chu Phác hơi hơi chột dạ, ai cũng không dám tiếp lời. Nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu được, Thừa tướng thật sự ra chính là đang cảm thán văn võ Đại Hán chia lìa làm đến quá lợi hại, thế cho nên gã Nội các phụ thần chủ tọa này không có bao nhiêu quyền lực đi khống chế quân đội, ngược lại còn sợ bọn họ cướp đi nguồn lợi mà theo gã cho rằng đây là của triều đình nên đáng được.
Than thở ngắn ngủi một lúc sau, gã dường như phục hồi lại tinh thần rồi, lại mỉm cười.- Các ngươi đừng hiểu lầm, ta đây cũng không phải là kể khổ. Hoàng thượng tín nhiệm và nể trọng đối với Nội các, là chuyện thiên hạ rõ như ban ngày, hơn nữa bởi vì bài học của tiền Minh, văn võ chức quan chia lìa cũng không nói được là không đúng... Chỉ vì, cái chia lìa này, khiến cho mọi người có đôi khi cũng không phải là một lòng rồi, khi làm việc gì cũng sẽ không tiện nhiều như vậy...
- Ái chà, Thừa tướng, huynh cứ việc nói thẳng ra đi! Tài tướng Trần Hồng bởi vì là huynh đệ với nhau, cho nên y không có e dè gì cả, còn thẳng thắng nói ra.- Việc này cũng không có gì khó nói. Đúng vậy, chúng ta chính là muốn sau chiến tranh đem quặng mỏ vàng bạc của Nhật Bổn lấy về trong tay Nội các. Bên quân đội chịu liên thủ thì tốt nhất, nếu không chịu liên thủ, chúng ta cũng nhất định phải khiến cho quân đội đi liên thủ!
- Mọi người đều là thần tử Đại Hán, vốn là lấy hòa thuận đi làm việc, cho nên có một số việc cũng không cần phải nói nghiêm khắc như vậy. Thừa tướng khoát khoát tay, ra hiệu Tài tướng thả giọng điệu êm dịu xuống.- Tài tướng, ta cũng biết ngươi cho là tài vụ quốc gia khó khăn, cho nên có chút lo âu, nhưng nói chuyện cũng không nên thẳng thừng như vậy, miễn sao đừng khiến cho quân đội cho rằng chúng ta là có ý nhằm vào bọn họ đó.