hương 2182: Quân thần tương lai (Hạ)
Y là hoan hô nhảy nhót bước trên hành trình này đấy, nhưng khi xe ngựa khởi hành một lúc sau, cái hưng phấn đầu tiên cũng chầm chậm mà biến mất rồi, y bắt đầu cảm thấy có chút nhàm chán.
Lúc này y mới phát hiện, thái tử điện hạ còn đang ngồi yên ở trên nệm lót, vẫn như trước đang trầm tư, thật giống như thất thần vậy.
Lại như vậy nữa...
Y làm tùy tùng ở bên cạnh thái tử cũng đã nhiều năm rồi, thường xuyên nhìn thấy thái tử sa vào trong trầm tư như vậy, hình như mấy năm nay cũng chưa thấy qua thái tử thống thống khoái khoái đi cười qua vài lần.
Làm thái tử cũng không dễ chơi chút nào cả? Trong lòng y nghĩ như vậy.
Trong số các người hầu thiếu niên như y, mỗi người đều coi thái tử thành quốc quân tương lai, trở thành một người không trái nghịch khi đối đãi, và có lẽ là vì nó tuổi còn nhỏ quá, hoặc là quá to gan, Trịnh Sâm lại coi nó như một người bình thường, hơn nữa là một người tuy rằng có được địa vị cực cao, nhưng mà là một người sống dưới áp lực nặng nề một chút cũng không vui sướng.
Sau khi thái tử thành thật tâm sự với y một phen, cách nhìn của y càng thêm mãnh liệt hơn, thái tử sợ hãi chính mình gánh vác không được đại nhậm, sợ hãi chính mình phụ lòng chờ mong của phụ hoàng. Y không biết rõ thái tử rốt cuộc là vì cái gì mà nghĩ như vậy, nhưng y muốn làm cho thái tử càng thêm vui vẻ một chút.
Mang theo cái suy nghĩ này, y nhẹ nhàng mà vươn tay ra, sau đó thọt nách thái tử, sau đó lại dùng sức đi bóp nhẹ một cái. Cũng chỉ có ở trong xe với không gian bịt kín như vậy, những lúc trong hoàn cảnh chỉ có hai người thôi, y mới dám làm ra kiểu hành động như con nít chơi đùa vậy với thái tử.
Thái tử bị đột nhiên công kích làm thức tỉnh, dưới nách truyền đến cảm giác tê ngứa cũng không có chọc cười được nó, ngược lại khiến nó nảy ra kinh sợ, vẻ mặt nó thốt nhiên nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn lên, sau đó trừng tròng mắt đi nhìn Trịnh Sâm.- Ngươi làm cái gì vậy!
Dù sao cũng là thái tử, từ lúc sinh ra đã bị ông sao vây quanh ông trăng, bên người cho tới bây giờ không có bất kỳ người nào dám can đảm đi làm trái mệnh lệnh nó, cho nên nhiều năm nuôi dưỡng xuống tuy rằng nó thiên tính ôn hòa, nhưng dĩ nhiên có một khí phái không giận tự uy, lần này vừa trừng mắt, làm Trịnh Sâm sợ tới mức toàn thân phát run lên.
Tuy nhiên Trịnh Sâm thật sự là tuổi nhỏ nhưng to gan, y rất nhanh là hồi phục xong, cười hì hì đi nhìn thái tử.
- Điện hạ, đừng buồn rầu như vậy nha? Mới vừa đi ra là hối hận sao?
- Ta không phải buồn rầu, cũng không phải hối hận, là có quá nhiều tâm sự mới đúng. Thái tử rất nhanh cũng thu liễm cơn tức, nhìn thiếu niên dám can đảm va đụng với mình.- Dọc theo con đường này ta có rất nhiều chuyện phiền.
Đối với mình nổi giận như vậy, thái tử cũng có chút hối hận, cho nên cố gắng làm ra vẻ mặt ôn hòa khi nói chuyện với Trịnh Sâm.
- Điện hạ, binh đến tướng chặn, nếu như có chuyện gì, đến lúc đó dĩ nhiên sẽ có cách đi xử trí, cần gì phải lo lắng buồn phiền trước? Trịnh Sâm nói ra cách nhìn của mình, an ủi thái tử.- Thái tử cứ việc thoải mái đi, buông lỏng tinh thần lại, thực lực quốc gia ta như mặt trời ban trưa, quân thần chăm lo việc nước, tướng sĩ tam quân phục vụ quên mình, lại có chúng ta đi phò tá thái tử, thiên hạ có chuyện gì là làm không được chứ?
Y ngẩng đầu ưỡn ngực, nhưng do than thể của y rất thấp cho nên ra vẻ có chút buồn cười, hơn nữa nới ra lời lẽ nho nhã, thế cho nên đã chọc được thái tử cười to.- Phụt, ngươi... Những lời này ngươi học theo ai? Được rồi, thật vất vả mới được đi ra một chuyến, không cần nói chuyện như thầy giáo, ngươi còn rất nhỏ đó.
- Thầy giáo cũng là nói chuyện như vậy, cũng không thấy điện hạ nói không thích... Trịnh Sâm một bên đi biện giải, một bên tự mình cũng mỉm cười.
Hai người cùng nhau cười lên, tình cảnh trong xe lập tức buông lỏng không ít, cục gạch nặng trĩu trong lòng thái tử cũng chầm chậm mà để xuống.
Xem ra lần này mang y đi ra thật sự là làm đúng rồi, nếu là người bên ngoài cũng không dám nói chuyện với ta như vậy, có y đi theo ít ra ta dọc theo con đường này cũng khá vui vẻ. thái tử âm thầm nghĩ thầm rằng.
Những sư phụ kia của nó, mặc kệ những quan điểm khác có cái gì bất đồng, nhưng ở trên một vấn đề là nắm giữ cách nhìn chung: Cho rằng nó là một thái tử của quốc gia, thân gánh vác thiên hạ trọng vọng, mỗi thời mỗi khắc đều sẽ có vô số người đang theo dõi nó, cho nên nó phải biết cách giữ bình tĩnh, không được đem hỉ nộ biểu hiện ra ngoài, tránh cho bên ngoài hỗn loạn.
Trong lòng nó cũng cảm thấy lời của các sư phụ rất đúng, cho nên cho tới nay nó đều là dựa theo đòi hỏi răn dạy của bọn họ, rất ít khi đem hỉ nộ cá nhân biểu hiện ra ngoài, thậm chí ngay cả cảm xúc đối với một sự việc tốt hay xấu gì đó cũng đều không dễ dàng tỏ thái độ, dần dà, trong lòng của bọn người hầu thiếu niên bên cạnh nó và sư phụ bèn để lại ấn tượng "Thái Tử là thiếu niên lão luyện, tính cách kiên nghị trầm ổn".
Nhưng nó dù sao cũng là một người thiếu niên, mặc kệ bình thường làm sao khắc khe đi đòi hỏi mình, nhưng thiên tính thích vui cười chơi đùa của một người thiếu niên vẫn còn để lại không ít trong lòng, nó ngày thường không dám biểu lộ ra, hiện giờ có cơ hội đi giải phóng ra một chút, nói thật trong lòng vẫn khá mừng thầm.
- Ngươi vừa rồi nói đúng, triều đình ta có thiên mệnh trong người, văn võ đại thần mỗi người đều trung dũng hăm hở tiến lên, chuyện thiên hạ không có việc gì là không thành công, tuy nhiên câu nói kế tiếp thì không đúng lắm nha… Nó mỉm cười hơi hiếm thấy, nói giỡn với Trịnh Sâm.- Ngươi làm sao phò tá được cho ta? Cái tuổi của ngươi và thân thể hiện tại, để cho ta chiếu cố ngươi mới đúng.
Trịnh Sâm vừa nghe xong bèn nóng nảy lên, mặt mày nhíu lại.- Điện hạ chớ quá coi thường người! Tuổi ta mặc dù còn nhỏ, nhưng cũng là học được rất nhiều năm binh thư và thuật bắn súng! Điện hạ cũng biết đó, thuật bắn súng của ta là tốt nhất trong mấy người tùy tùng, bảo vệ thái tử điện hạ đã là dư sức qua cầu rồi!
Đây thật ra cũng là lời nói thật, Trịnh Sâm luôn thích đùa bỡn binh khí, nhất là hỏa khí, cho nên nhiều năm luyện tập xuống dưới, nó đã là một người có thuật bắn súng tốt nhất trong nhóm người hầu thiếu niên rồi.
Thái tử vẫn còn phản đối.
- Thuật bắn súng của ngươi cho dù tốt hơn nữa, đơn giản chỉ là bắn ra mấy phát là thôi, chống đỡ được bao nhiêu tên? Nếu thật sự bị người ta vây kín rồi, dựa vào một mình ngươi cũng không bảo vệ được cho ta?
-... Điện hạ chính là khinh thường người! Trịnh Sâm lập tức không phản bác ngay được, cuối cùng tức giận cong lên miệng nói.- Dù sao ta đã viết thư nói với phụ thân, lần này thái tử đi tuần tra, đặc biệt sai khiến ta đi theo làm bạn bên người, không phải ai cũng dễ dàng chiếm được vinh hạnh đặc biệt này, ta tuyệt đối sẽ không làm mất mặt phụ thân đấy, nếu thái tử đụng phải nguy hiểm, ta cho dù tan xương nát thịt, cũng nhất định sẽ bảo vệ chu toàn cho thái tử, nếu ai muốn gây bất lợi cho thái tử, vậy trước tiên phải bước qua xác chết của ta đó!