- Thái tử điện hạ, Cao Ly cũng giống như Liêu Đông, là một nơi cằn cỗi lạnh lẽo, sau khi đến rồi cũng xin thái tử điện hạ bảo trọng hơn. Trần Thăng tiếp tục nói với nó.- Chỗ thần có một một ít nhân sâm bỗ dưỡng chống hàn, đến lúc đó điện hạ cũng hãy mang theo cùng, dùng đến lúc cần bồi bổ thân thể. Lần này đi Cao Ly ngàn dặm xa xôi, thái tử nhất định không được khinh thường.
- Đúng... đúng... Thái tử liên tục đáp, giống như học sinh bị thầy giáo dạy dỗ vậy.
Hai người này biểu hiện thân thiết như thế, Triệu Tùng và Ninh Trạch Quang đương nhiên là sẽ không quấy rầy, nhưng Thái Đức lại không đứng ra gíán đoạn không được, dù sao y cũng là Tổng chi huy hạm đội, hạm đội bây giờ cần nhanh chóng bỏ neo, còn cần sẵn sàng cho việc vận chuyển tiếp theo, quả thực lãng phí thì giờ không được.
- Thái tử điện hạ, thì giờ không còn sớm nữa, đi xuống trước thôi. Y cứng rắn ngẩng đầu lên, cắt đứt cuộc nói chuyện giữa thái tử và Nguyên soái.- Người bên dưới đã đợi rất lâu rồi.
- Đúng, đúng vậy!
Thái tử hồi phục tinh thần, buông lỏng tay đang nắm chặt Nguyên soái.- Kỷ Quốc Công, chúng ta đi xuống trước thôi.
- Mời đi theo thần, điện hạ! Trần Thăng lập tức xoay người, dẫn thái tử đi.
Khi thái tử xuất hiện ở mạn thuyền, đồng thời cùng đi xuống cầu thang với Kỷ Quốc Công, đám văn võ bá quan đã bị ánh mặt trời chiếu đến có chút mệt mỏi cuối cùng lại lấy lại tinh thần.
- Thần tham kiến thái tử, thái tử điện hạ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế! Bọn họ đồng thời khom người, dùng lễ tiết tân triều để cung nghênh thái tử.
Vào thời tiền Minh, thái tử và hoàng đế đều cực ít có cơ hội ra khỏi kinh thành, hơn nữa bởi vì tuổi thọ của hoàng đế thường rất ngắn, thái tử sớm đã đăng cơ, cho nên quan viên bên ngoài không có bao nhiêu từng trải đối mặt với thái tử. Đến tân triều này, hoàng thượng sớm đã có trưởng tử vả lại lập làm thái tử, cho nên thái tử thành niên cũng rất sớm, lại thêm tân triều cũng không định để thái tử sống ở nơi thâm cung nữa, cho nên liền đặc biệt ban bố điều lệnh để quy định lễ ngộ đối với thái tử.
Dựa vào chiếu lệnh của hoàng đế, tân triều phế bỏ lễ tiết quỳ lạy giữa các quan viên, mà đối với thái tử cũng phế bỏ lễ tiết quỳ lạy, cho nên đám quần thần và người hầu trẻ bên cạnh chỉ cần khom người hành lễ đối với thái tử biển thị cung kính là được rồi, thái tử không hề thích quy củ lễ tiết rườm rà, cho nên cũng không có gì phản cảm đối với việc này.
Nó đi theo phía sau Kỷ Quốc Công, nhắm mắt theo đuôi mà đi xuống cầu thang, sau đó khoát khoát tay với đám quan văn võ vẫn đang khom người trước mặt.
- Các vị đại thần miễn lễ!
Giọng nói của nó cũng không lớn nhưng lại giống như một loại ma lực, lời này vừa thốt ra, những người này lần lượt lại đứng thẳng lưng lên, sau đó cung kính đợi nó đi đến.
Thái tử bình thường ở trong thư trai, tuy đám người hầu bên cạnh đều phải cung kính với nó, nhưng nhìn thấy một đám đại thần văn võ cung nghênh với nó như vậy, đồng thời theo một câu nói của nó mà kỷ lệnh nghiêm minh, nói vẫn cảm thấy một loại vui vẻ khó nói thành lời.
Thiếu niên ngây thơ này chính là như vậy, vừa mới được thử chút vị ngọt ngào của quyền lực.
Nó không biết có bao nhiêu người chính là vì mê luyến quyền lực của mình như vậy, mà từng bước trầm luân vào trong khoái hoạt hoành hành ngang ngược, cuối cùng mất đi tất cả phẩm chất tốt đẹp của mình, thậm chí cũng không có người nào nói với nó, nó vẫn chỉ là một đứa trẻ cái gì cũng không hiểu mà thôi. Nó chỉ đành dựa vào mình, giữ được tỉnh táo từ trong đám sương mù.
- Thần là Tuần phủ Liêu Đông Lý Tĩnh Tư, tham kiến thái tử điện hạ. Đợi đến khi thái tử đi qua trước mặt, Lý Tĩnh Tư tiến đến bên cạnh người nó, sau đó lại khom người xuống.
- Lý tuần phủ nhậm chức Liêu Đông đã nhiều năm, vất vả rồi. Bởi vì không quen người này, chỉ là lúc đi từ người bên cạnh biết được có người này cho nên thái tử không hề có cảm tình gì với ông ta, chỉ là tùy ý ứng phó.
Lý Tĩnh Tư cũng biết địa vị của mình, cho nên cũng không quá mức ân cần, làm xong cấp bậc lễ nghĩa liền hài lòng.
Sau khi ngắn gọn chào hỏi đám quần thần, thái tử đi cùng Kỷ Quốc Công và Ninh tham nghị đi lên một chiếc xe ngựa sớm đã chờ sẵn ở đây, xe ngựa lập tức khởi hành, đưa thái tử đi đến dịch quán trong thành. Mà trên đường xe ngựa đi qua, hai bên sớm đã có đầy binh lính, dọc đường còn có thị dân của nội thành Kim Châu đến xem náo nhiệt, may mắn có binh lính đàn áp mới không dẫn đến nhiễu loạn.
Thái tử từ sau khi lên xe vẫn luôn nhìn ngắm bên ngoài cửa sổ xe, còn thỉnh thoảng vẫy tay với dân thường, khiến cho bọn họ chốc chốc lại hoan hô.
Cửa sổ xe không lớn, hơn nữa vì lý do an toàn, còn có kỵ binh đi cùng hai bên xe ngựa, cho nên dân chúng rất khó nhìn thấy được hình dáng thật của thái tử, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến nhiệt tình của dân chúng, tiếng hoan hô sóng sau cao hơn sóng trước.
Lúc thái tử vào thành, để hoan nghênh thái tử giá lâm, cổng thành cũng đốt pháo lễ, mà theo tiếng nổ ầm ầm của đại pháo, tiếng hoan hô của dân chúng cũng đạt đến đỉnh điểm, xuyên thẳng vào mây xanh.
So với những nơi khác, tình cảm của Liêu Đông đối với tân triều là sâu đậm nhất, cũng niệm ân của hoàng gia Đại Hán nhất. Dân gốc Hán, phần lớn cảm kích Đại Hán diệt sạch Kiến Nô ở quan ngoại bao năm, giúp cho bọn họ được giải thoát ra từ trong nước sôi lửa bỏng, đến di dân mấy năm gần đây, cũng đều cảm kích Đại Hán bình định Liêu Đông, để cho bọn họ có con đường thoát.
Trong tiếng hoan hô liên tiếp này, thái tử cảm nhận được nhiệt tình của dân chúng, không khỏi dâng lên một tia hưng phấn, đến mặt cũng có chút đỏ lên.
- Không ngờ... không ngờ ý chí của người dân Liêu Đông lại tràn trề như vậy, chắc hẳn là dân chúng an cư lạc nghiệp, áo cơm sung túc, Kỷ quốc công bình định Liêu đông là đại công, thống trị Liêu Đông vốn chiến tranh không ngớt thành cõi yên vui như thế, lại là một công lớn, triều đình... triều đình thực sự nên cảm tạ Quốc công mới phải!
- Đã vì nước nhà trấn thủ một phương, bảo vệ hương dân, để cho dân chúng an cư lạc nghiệp chính là bổn phận của chúng thần, nào dám kể công.
Trần Thăng chỉ là khiêm tốn cười.- Hơn nữa, bệ hạ đã cho thần nhiều ân thưởng như thế, thần sao không hồi báo cho tốt chứ...
- Thúc thúc đi theo phụ hoàng lập nghiệp, vào sinh ra tử bao nhiêu năm nay, xuất tướng nhập tướng đều là nên thế, sao lại nói là thưởng gì chứ! Thái tử lại không tự giác thay đổi cách xưng hô.- Các thúc thúc đã vì Đại Hán mà trả giá bao xương máu, hiện giờ vẫn còn ở biên cương chinh chiến không ngớt, vừa nghĩ tới lại khiến cháu có chút hổ thẹn...
- Thái tử nói như vậy thực khiến thần lo lắng, chúng thần làm thần tử, đâu lẽ để cho hoàng gia thấy áy náy chứ? Trần Thăng vội tỏ vẻ không dám nhận.- Những năm này ra bên ngoài trấn, vất vả mệt mỏi là chuyện không tránh được, nếu nói không từng lưu luyến phồn hoa và an nhàn nơi quan nội đúng là giả, chỉ là thần vừa nghĩ tới thần vì trăm triệu dân quan nội tiêu diệt hết bọn Kiến nô không bằng cầm thú đó, bảo vệ giang sơn xã tắc Đại Hán, thì chút vất vả mệt mỏi này cũng không tính là gì.