Theo thì giờ trôi qua, ánh mặt trời trên bầu trời ngày càng cao, khô lạnh buổi sáng vốn có cũng dần dần biến mất. Đúng vào lúc này, trên đường thành Kim Châu đi về phía này, đột nhiên vang lên tiếng gầm rú như tiếng sấm rền.
Đám quan quân và binh lính ở chỗ bên rìa hàng ngũ sau khi nghe thấy tiếng nổ gầm rú quay đầu nhìn về hướng âm thanh truyền tới. Ở nơi tầm mắt của họ nhìn tới được, bụi bay tứ tung, lấp hết phần lớn mọi vật trong làn khói bụi màu xám. Nhưng rất nhanh, bị tẩy thành đội xe ngựa loại lớn màu đỏ lửa, theo sức kéo của tuấn mã, xông ra từ trong sương vàng, nhanh chóng nhích gần về phía bên này. Mà ở xung quanh xe ngựa, đám kỵ binh thân vệ mặc y phục riêng cưỡi ngựa lớn được lựa chọn kỹ càng, vây xung quanh những xe ngựa này, hộ tống xe ngựa đi về phía trước.
Những chiếc xe ngựa này rộng rãi mà lại chạy vững vàng, được nhà xưởng riêng biệt trong quan nội chế tạo, sau đó ban cho cao tầng trong quân Liêu Đông sử dụng, trải qua cải tiến của thợ rèn Tây dương, xóc nảy trên đường được giảm xuống thấp nhất, bởi vì trục xe và thùng xe sử dụng chế tạo không dễ, cho nên xưởng ở quan ngoại đến giờ vẫn không chế phỏng theo được. Chính vì bối cảnh đặc thù này cho nên ở thành Thẩm Dương, những chiếc xe ngựa này bản thân đã tuyên bố thân phận địa vị.
Mà hôm nay, người ngồi trong xe ngựa nhất định là thái tử điện hạ đến tuần duyệt đại quân và các quan cao cấp trong quân Liêu Đông.
- Điện hạ đến rồi!
- Thái tử đến rồi!
Từng tiếng xì xào bàn tán giống như tiếng sóng biển từ bên đội ngũ lan đi, sau đó khơi dậy chút xôn xao, nhưng rất nhanh liền bị đám quân quan đàn áp xuống.
Trong tiếng hô quát của quân quan, đội ngũ lại trở nên yên lặng không tiếng động, tất cả mọi người đều nghểnh cổ ngóng nhìn, nhìn đội xe đang chạy như bay đến, trong lòng tràn đầy kích động chờ mong.
Lúc tiến hành đến cách đội ngũ đại quân không xa lắm, xe ngựa chạy chậm lại, sau đó dừng lại ở bên ngoài đội ngũ.
Sau đó, một cửa xe chiếc xe ở giữa mở ra, mấy người lần lượt từ bên trong đi ra.
Người đầu tiên mặc lễ phục lót đỏ, trước ngực đeo huân chương màu hoa lan bạc, đại đa số quan quân đều nhận ra, đây là Tham nghị tòng quân Ninh Trạch Quang mà Trần nguyên soái tin tưởng nhất.
Người thứ hai đi xuống mặc lễ phục quân đội khảm đường viền hoa, trước ngực mang huân chương hoa mai kim loại, dưới ánh mặt trời có vẻ chói mắt, người này mỗi một quan binh đều nhận ra, gã chính là Tổng tư lệnh của quân Liêu Đông, sắc phong Kỷ quốc công Nguyên soái Trần Thăng.
Gã dẫn quân Liêu Đông nhiều năm, ở trong quân, uy vọng chỉ đứng sau hoàng thượng, bởi vậy lúc nhìn thấy gã, đám tướng sĩ đều có chút kích động, đến hàng ngũ đều xuất hiện một chút lơi lỏng.
Rất nhanh, người thứ ba cũng đi xuống, đây là một người thiếu niên, trên người hắn mặc một thân quân phục, bên trên không có bất kỳ trang sức nào cũng không có huân chương. Đầu hắn còn chưa cao đến bả vai Nguyên soái, ngoài thái độ ôn hòa, không hề luống cuống ra, lúc nhìn từ phía xa không hề có vẻ đặc dị nào.
Nhưng mà, lúc nhìn kỹ người thiếu niên này, hàng ngũ của đại quân xôn xao vô cùng, có mấy người không tự chủ mà muốn tiến sát lên phía trước, muốn nhìn rõ hoàng thái tử của bổn triều.
Hơn trăm ngàn năm nay trong lòng mọi người đều lưu truyền tư tưởng trung quân, hoàng gia vẫn được tín ngưỡng, cho nên mỗi khi hoàng gia xuất hiện trước dân chúng, đều gây nên một loại xôn xao nào đó, nhưng lúc này, loại xôn xao này càng mạnh mẽ, bởi vì trong mắt những quân sĩ Đại Hán này, hoàng đế bệ hạ mang theo bọn họ từ Từ châu khởi nghiệp, bách chiến bách thắng quét sạch thiên hạ, trả lại thiên hạ thái bình, là thần minh thế nào.
Rất nhiều lão binh đều từng tận mắt nhìn thấy bệ hạ tuần duyệt, mà tân binh nhập ngũ sau tuy không được thấy nhưng từ miệng lão binh truyền lại cũng coi hoàng đế bệ hạ như thần minh khó bề trái nghịch, loại tình cảm cảm ân và sùng bái hỗn tạp này phát sinh từ nội tâm, cho dù là tướng quân hay là binh lính đều như thế.
Hiện giờ, thái tử hoàng gia tự mình giá lâm tuần duyệt, thì làm sao không để bọn họ cũng cảm xúc sục sôi chứ?
- Tướng sĩ quân Liêu Đông, thật nói được là trung dũng! Nhìn thấy bộ dạng xôn xao của các tướng sĩ như thế, thái tử cũng vô cùng cao hứng.
- Tướng sĩ quân Liêu Đông là thân quân đi theo hoàng thượng đánh Kiến Nô, nào chỉ dùng hai từ “trung dũng” để hình dung chứ! Trần Thăng cũng có chút kích động.- Tuy nhiên, lúc tuần duyệt lại xôn xao lên, là thần trị quân vô năng, xin điện hạ thứ tội.
Vừa nói, gã vừa khoát khoát tay, sau đó quân quan bên cạnh hiểu ý, lớn tiếng hạ mệnh lệnh cho đám quân quan trong hàng ngũ, mà quân quan trong hàng ngũ cũng lập tức chấp hành mệnh lệnh, dùng tiếng quát để ngăn xôn xao của binh lính lại, để bọn họ lại yên tĩnh lại, đứng chỉnh tề trong đội ngũ.
Thái tử hạ mắt nhìn, từng dãy binh lính xếp hàng chỉnh tể, hết thảy đứng ngay ngắn nhìn về phía trước, giống như tường đồng vách sắt.
Tiếp đó, Trần Thăng phất phất tay, sau đó, rất nhanh, các quan quân vẫn nhìn sang bên này cũng lớn tiếng hô mệnh lệnh, cả không gian giống như tạm dừng lại khôi phục lại thời giờ lưu động bình thường.
- Kính lễ!
Theo mệnh lệnh, nhịp trống của quân nhạc vang lên, mà đám binh lính cũng theo lãnh đạo của quân quan, đồng thời hô vang.
- Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Thái tử thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!
Tiếng hô vang đồng thời của mấy nghìn người, hội tụ thành một dòng suối, sau đó xông thẳng lên mây xanh, dường như cả trời đất đều đang chấn động.
Sau khi tiếng hô dừng lại, Trần Thăng lại phất phất tay.
- Quân Liêu Đông, vạn thắng! Theo đó là một tiếng hô to, đám binh lính giơ trường thương và súng kíp trong tay lên, mũi thương giống như rừng cây lóng lánh hàn quang khiếp người, sau đó những vũ khí này lại được thu lại, giống như cái gì cũng không có xảy ra.
Bộ đội mấy nghìn người, theo mệnh lệnh chỉ huy của Trần Thăng và các cấp quân quan kỷ luật nghiêm minh, giống như sai sử cánh tay vậy, tuy đây là kiểm duyệt, nhưng mùi máu tanh của chém giết lại ập vào mặt.
- Bách chiến tinh nhuệ, hóa ra nói đến chính là tình cảnh thế này sao? Trong lòng thái tử thầm nghĩ.
Thường xuyên ra vào quân doanh của phụ hoàng, hàng ngũ của cấm vệ quân cũng từng gặp không ít, nhưng nó từ chỗ cấm vệ quân tuy từng thấy quân trận chỉnh tề sau khi nghiêm mật huấn luyện, nhưng không thấy loại dũng mãnh kia trên người các binh lính.
Hôm nay vừa thấy, nó vốn vẫn luôn ở trong thư phòng đọc sách, cực ít gặp được trường diện như thế phát hiện ra chân của mình có chút nhũn ra.
Phóng tầm mắt nhìn ra, từng đám binh lính đều đang nhìn mình, trên mặt hoặc là vẻ thuần phác hoặc là vẻ cương nghị, đầy kích động sùng bái.
Loại kích động và sùng bái này, nó đương nhiên biết, không chỉ là nhằm vào mình, các tướng sĩ tôn thờ như thần mình chính là phụ thân anh hùng khí khái độc nhất vô nhị đó của nó. Nó đột nhiên cảm thấy có người cha như vậy là vô cùng quang vinh.
Cho dù chỉ là vì không uy danh của phụ thân, nó cũng bắt buộc phải làm tốt thái tử Đại Hán này, một khắc cũng không được lơi lỏng.