Có lẽ cũng là bởi vì phụ hoàng coi trọng mình như thế, ngài mới sắp xếp mình đích thân đi đến Cao Ly, gánh vác tổng trù bị phía sau quân vụ...
Mình nhất định phải biểu hiện cho thật tốt, không được phụ lòng mong đợi của phụ hoàng được! Nó ở trong lòng âm thầm thề thốt.
- Nhi thần, xin tạ ơn Phụ hoàng! Theo kích động, nó đột nhiên quỳ xuống trước mặt phụ thân.- Kế sách của phụ hoàng, nhi thần nhất định ghi nhớ trong lòng, không dám giây lát quên đi!
- Cái gì không dám giây lát, có cần phải khẩn trương như vậy sao? Nên học thì học, nên chơi thì chơi, phụ hoàng còn có mấy chục năm thì giờ đó, đi răn dạy ngươi thật tốt, đem thể lệ tân triều và một đám cơ cấu làm cho thật tốt. Chỉ cần thể chế hoàn bị, vận hành lưu loát, sẽ không sợ xảy ra đại sự. Con cũng không càn phải khẩn trương như vậy, chuyện thiên hạ còn có phụ hoàng đi đỡ đòn! Vẻ mặt của hoàng thượng như cũ mang theo nét cười, sau đó vỗ vỗ bờ vai của thái tử.- Xưa nay có làm việc có nghỉ ngơi mới là lẽ phải, con mặc dù có chút biểu hiện còn chưa làm vừa lòng ta, nhưng chẳng có ai là hoàn mỹ cả, ta cũng không đòi hỏi con tận thiện tận mỹ. Tóm lại ta nếu cho con được nghỉ phép, vậy con hãy chơi thật tốt cho ta đi, khi ta kêu con làm việc, tới lúc đó con phải xử lý công việc thật tốt cho ta đó!
Thái tử tràn đầy cảm động và kích động, chỉ biết một mực đi gật đầu, gần như là muốn khóc vậy. Khi nó đi ra thư phòng, hoàng hậu đang lo cho y thậm chí còn cảm thấy nó bị hoàng thượng nghiêm khắc trách cứ, vì thế còn bất mãn oán trách hoàng thượngvài câu, nói gần sang năm mới không cần phải nói nặng lời với đứa nhỏ, mà hoàng thượng chỉ cười cười. Ngày đầu tiên hoàng gia đoàn tụ rất nhanh trôi qua trong tiếng cười của hoàng thượng và bọn hậu phi.
Sáng sớm ngày thứ hai, hoàng thượng chiếu theo dặn dò trước đó, triệu kiến mấy hoàng tử tuổi tác khá lớn tới trong thư phòng Tây Ôn cung Càn Thanh, chuẩn bị kiểm tra việc học hành của bọn họ.
Mà không nằm ngoài dự đoán hôm qua của hoàng thượng, học hành của Tề vương Triệu Hổ quả thật không bằng người khác, chỉ là thoáng hiểu một tí văn học, mới vừa học xong chút cộng trừ nhân chia thôi, văn chương, quốc sử, địa lý, còn môn toán, mấy môn khá quan trọng này, khi kiểm tra không ngờ đều rất dở ẹt —— Mặc dù Triệu Hổ là hoàng thứ tử, hoàng thượng và hoàng hậu đòi hỏi nó cũng không có cao như thái tử, nhưng thành tích kém như vậy thì khiến cho hoàng thượng có chút không vừa lòng.
- Con... Con học thành như vậy, còn muốn đi theo thái tử ra ngoài chơi hả? Sau khi hỏi xong câu cuối cùng mà không có được câu trả lời hài lòng, hoàng thượng đem bài vở của nó ném trở lại trên bàn, sau đó nghiêm túc đi quát to vị hoàng tử này.- Qua hết năm chỗ nào cũng không được đi, ở nhà học hành thật tốt cho ta!
Vẻ mặt nghiêm khắc như thế, khiến cho Tề vương Triệu Hổ hơi có chút nao núng, đứa bé vẻ mặt choai choai mười tuổi này, thân thể đã rất cao, gần như sóng ngang vai được với thái tử, hơn nữa cũng rất rắn chắc.- Phụ hoàng... Những bài học này, khó làm quá. Nhi thần... Nhi thần không muốn học nhiều bài vở như vậy...
- Khó? Có cái gì là khó đây, người khác học được, ngươi không học được sao? Lời này của y khiến cho hoàng thượng tức đến gần như phải mỉm cười.- Ngươi nhìn lại một chút ca ca ngươi đi, bài vở của của ca ca ngươi tốt biết bao, rất nhiều thầy giáo cũng khen thưởng ca ca ngươi rất là chăm chỉ. Ngươi, ngươi chính là không chịu chăm chỉ đi học hành, đừng có nói cái gì khó quá!
- Ca ca là thái tử, mai sau phải làm hoàng thượng thống trị thiên hạ, huynh ấy thông minh hiếu học là đúng rồi. Tề vương có chút không phục đi trả lời.
- Ta giúp ca ca mang binh đánh giặc thì được rồi, học nhiều thứ như vậy để làm cái gì.
Từ khi hoàng thượng đăng cơ dựng nước, người hùng hồ như vậy đi cãi lại với Hoàng thượng, cũng chỉ có tiểu tử không biết trời cao đất rộng này thôi.
Hoàng thượng nhíu nhíu mày, dường như càng thêm tức giận hơn.- Chỉ có ngươi có nhiều ngụy biện như vậy thôi! Ngươi thân là phiên vương triều đình, lại không muốn học hành, chẳng lẽ là muốn làm một phế nhân vô dụng của đất nước sao?
Tề vương vẫn là cái vẻ mặt không phục, mân mê miệng nói.- Nhi thần không chịu học nhiều đồ như vậy thì nhất định làm phế nhân sao? Nhi thần nhìn thấy rất nhiều tướng quân cũng không có học qua nhiều thứ, khi bọn họ ra trận cũng thật là lợi hại! Phụ hoàng, nhi thần cũng giống được với những tướng quân kia, con cũng biết mang binh đánh giặc, vì phụ hoàng và ca ca chia sẻ ưu lo!
Nhị hoàng tử này quả thật là từ nhỏ không thích đọc sách, chỉ thích múa thương xách bổng, hơn nữa khi đi theo bên người phụ hoàng thường nghe thấy nên cũng bị ảnh hưởng, vô cùng sùng bái những tướng lĩnh mang binh đánh giặc, đối với sự tích bọn họ những anh hùng này được đi khắp nơi chinh phạt cũng hết sức hướng tới, một lòng muốn đợi mình sau khi lớn lên cũng được tung hoành ở sa trường giống như những tướng lĩnh này, giúp thiên hạ của Triệu gia lập nhiều chiến công bất diệt mới.
Hoàng thượng không kìm nổi vươn tay ra, nhéo nhéo cái mặt của Tề vương.- Mang binh đánh giặc? Con cho là mang binh đánh giặc là không cần phải học hành sao? Việc quân cũng không phải lúc nào cũng bình thường, cũng như sông nước cũng không phải lúc nào cũng là hình thái bình thường, mang binh đánh trận người nào không cần phải học binh thư học mưu lược? Ngươi không học hành làm sao mang binh giỏi được?
Mắt thấy Phụ hoàng có chút tức giận, thái tử vội vàng giúp Tề vương Triệu Hổ xoay chuyển cục diện.- Nhị đệ, phụ hoàng nói không sai, đệ cho dù muốn mang binh đánh giặc, cũng phải đi học hành. Xưa nay các tướng lĩnh nổi tiếng, người nào không giỏi về binh pháp chứ? Không biết binh pháp mà đi đánh giặc, vậy cũng chỉ là một mãng phu thôi, chỉ làm được một tướng quân tiên phong, không làm được một Nguyên soái cầm binh vô số bình định một phương...
Nhưng mà Tề vương vẫn không mấy cảm kích, vẫn như cũ nâng cao sống lưng hô to/ - Ta sẽ làm một tướng quân tiên phong, mang binh đấu tranh anh dũng! Không cần núp ở phía sau làm Nguyên soái gì! Phụ hoàng, con sau này trưởng thành cha cho con đi tham gia quân ngũ vào quân trại nha, đừng cho con học những thứ khó hiểu gì đó nha!
Nghe thấy đệ đệ lời trẻ con không cố kỵ như vậy, thái tử nửa buồn cười, nửa xấu hổ, xem xét phụ hoàng, nhưng lại không biết nói cái gì nữa.
- Thật là một cái đầu không biết suy nghĩ! Khi nhìn thấy đứa con dầu muối không vào như vậy, hoàng thượng nhất thời cũng không biết nên làm sao bây giờ, cuối cùng chỉ là bất đắc dĩ lấy tay vỗ vỗ vào cái đầu của nó nói.
- Được rồi, ngươi thích tham gia quân ngũ như vậy, qua một thời gian sau ta sẽ cho ngươi đi đọc võ học, cho ngươi hiểu được tham gia quân ngũ là chuyện gì! Chỉ sợ ngươi đến lúc đó cả ngày kêu khổ thấu trời, khi đó sẽ không có ai giúp ngươi đâu, xem ngươi khi đó còn muốn làm anh hùng không!
Một cái tin vui bất ngờ như vậy, khiến cho tiểu tử này nảy ra niềm vui bất ngờ.- Thật vậy sao? Thật vậy sao? Phụ hoàng!