Tuy rằng lời Tài tướng quyết liệt, nhưng người đang ngồi đều biết, ca ca Trần Hồng là Trần Thăng, đó chính là một trong mấy vị Nguyên soái hiện có của Đại Hán, còn được triều đình phong làm Kỷ Quốc Công, bây giờ đang thống lĩnh đại quân Liêu Đông cùng với vùng đất tiến xa hơn về phía bắc, Triệu Tùng trước đó còn là bộ hạ của y. Hai huynh đệ một người phong Hầu một phong Công, phải nói là một trong dòng dõi quý tộc đụng vào bỏng cả tay nhất của Đại Hán hiện giờ.
Thừa tướng trong lòng hiểu rõ, gã sở dĩ nói lời quyết liệt như vậy, một là vì tị hiềm, để tránh mọi người cho rằng y vì công phế tư, hai cũng là bởi vì giao tình với Thừa tướng, cố ý đi ra giúp Thừa tướng chắn lửa… Y nói được quyết liệt, Thừa tướng liền gom lại lời nói trở lại, để biểu thị không thiên không lệch.
Thật tạ ơn vị lão huynh đệ này…
- Đương nhiên không tốt rồi. Thừa tướng cũng không muốn tiếp lời.- Thiên hạ muốn an ổn, triều đình phải an ổn, dựa vào chính là gì? Dựa vào chính là mọi người đồng tâm hiệp lực, ai nấy tận hết chức trách. Chức trách của hải lục quân không phải chính là vì nước đánh trận giết giặc thật tốt sao? Tài kế là đại sự thiên hạ, Nội các cắt cử người riêng biệt tới xử trí đều ngại không đủ, còn phải nơm nớp lo sợ, quân đội làm sao đủ tự mình tham dự vào được? Khổng ty trưởng, ngươi là kẻ chuyên gánh vác ngoại vụ. Ngươi nói như thế nào?
Khổng Chương vẫn luôn trầm mặc, sau khi nghe thấy Thừa tướng điểm ra cái tên này, hơi ngẩn ra. Vốn dĩ tranh giành giữa Thừa tướng và Nguyên soái gã là kẻ không tính toán tham dự, nhưng Thừa tướng nếu như đã điểm tên gã, như vậy dụng ý cũng rất rõ ràng, chính là vì để gã cũng bày tỏ thái độ, vì ý kiến của Thừa tướng tăng thêm thanh thế. Mà bất luận từ Thừa tướng là thượng cấp của gã, hay là từ lập trường bản thân gã gánh vác ngoại vụ để xem lại, gã khẳng định chỉ đành ủng hộ ý kiến của Thừa tướng.
Nếu như có sứ đoàn trú đóng ở Nhật, giống như tấm gương Cao Ly, nó nhất định sẽ là do ty Ngoại vụ tới thẳng thừng quản hạt, còn nếu như vạch ra quyền giám sát quặng mỏ vàng bạc Nhật Bổn quy về sứ đoàn Nhật Bổn hoặc là một cơ cấu trú ở Nhật khác, như vậy chức trách và sức ảnh hưởng của ty Ngoại vụ tất nhiên sẽ tăng vọt. Còn Thừa tướng theo như chức vị đại thần Ngoại vụ hứa hẹn qua khẳng định cũng liền sẽ càng thêm quyền cao chức trọng.
- Ta cảm thấy lời Thừa tướng nói rất đúng. Căn cứ vào loại cách nghĩ này, gã như chém đinh chặt sắt tham dự vào trong hội đàm, tỏ thái độ ủng họ ý kiến của Thừa tướng.- Tuy rằng, trọng trách và quyền lực của một quan thự quá lớn không tốt, nhưng chính ra nhiều cửa cũng càng thêm hỏng bét. Nhật Bổn treo ngoài biển, thời điểm xảy ra tình hình đột nhiên không lẽ chờ chỉ thị ở trong nước, cũng không lẽ đẩy tới lui lẫn nhau giữa các bộ. Cho nên quyền chức vạch rõ vẫn là rất trọng yếu. Quân trú đóng bởi vì thân mang trọng trách, cho nên tốt nhất không cần phân tâm. Về phần quyền giám sát quặng mỏ này thì, Nội các chúng tôi sau khi trở về nhất định sẽ thương nghị thật tốt, tới lúc đó khẳng định đủ cầm ra được một phương án khiến mọi người đều vừa ý…
Mắt thấy bọn quan văn từng người đều tỏ thái độ, Nguyên soái Thạch Mãn Cường cũng không có ngồi chờ đợi, mà là tầm mắt hơi chút động đậy, chuyển tới trên thân Triệu Tùng.
Triệu Tùng cũng hiểu được đây là lúc mình đứng ra hàng tỏ thái độ, hơn nữa giống với Khổng Chương, y cũng không có lập trường nào khác để chọn lựa.
- Thừa tướn bất tất lo lắng vì quân ta. Quân ta đều là đánh trận vì hoàng thượng, người người anh dũng tranh lên trước, e sợ rơi lại phía sau người khác. Đánh trận cố nhiên như vậy, sau cuộc chiến vẫn là như vậy, việc quặng mỏ Nhật Bổn tuy rằng sự vụ phức tạp, nhưng nói là rất là nặng nề của sự vụ Nhật Bổn. Những tướng sĩ trung dũng của chúng ta nhất định chia nỗi lo cùng hoàng thượng.
Lời vừa nói ra, lại là ai nấy biến đổi sắc mặt. Triệu Tùng là thống soái quân đội chinh Nhật, cũng gọi là biết nặng nhẹ, gã vừa nói như vậy, thái độ bày tỏ cũng vô cùng đủ phân lượng. Càng huống chi, lời này của y, cũng chính là thay mặt cho toàn bộ ý kiến quân đội đều đã thống nhất rồi, tính toán sau cuộc chiến cầm lấy quyền giám sát quặng mỏ vàng bạc Nhật Bổn tới trong tay quân đội.
Tranh cãi tiếp nữa cũng không phải ý kiến tranh luận, mà là triều đình tranh cãi rồi.
- Triệu lữ trưởng, tâm ý của y mọi người đều hiểu rõ, cũng không có người cảm thấy binh sĩ dưới trướng ngươi bất trung bất nghĩa. Thế nhưng ngay cả như vậy, có một số sự tình vẫn là không cần làm để tốt.
Khổng Chương liên tục lên tiếng.- Tất cả mọi người làm việc vì triều đình, quân đội và Nội các đều là muốn làm tốt đại sự của hoàng thượng. Hà tất vì những việc nhỏ khơi lên tranh chấp nào? Nội các xử trí tài kế chính vụ nhiều năm, trong đó tất có nhân tài quen thuộc, chỉ cần chia phát sang liền lập tức bắt đầu, không tới mức làm trễ nãi đại kế của triều đình. Nếu như để người quân trú đóng tới tiếp nhận, không có nhân tài riêng biệt trong lúc nhất thờ nào làm được việc gì? Lại nói, người bên trong nếu như gian xảo mưu lợi, ngay cả người giám sát bọn họ cũng không có a!
- Khổng ty trưởng đây cũng liền xem thường bọn ta rồi. Triệu Tùng hơi mỉm cười.
- Mấy năm nay nhờ ân hoàng thượng, trong quân vẫn luôn đang triển trai xóa sạch mù chữ, có ân hoàng thượng chiếu cố, mọi người đều cực kỳ dụng tâm! Mấy năm nay bên trong chúng tôi rất nhiền quan quân đều đã học rất giỏi, tuy rằng ngâm thơ làm phủ khả năng không so bì được với những lão tú tài quen làm lâu năm kia, nhưng thiên văn địa lý, việc y, coi sóc của cải vân vân đều có người tài. Tôi xem là sẽ không kém hơn bất kỳ cơ quan Nội các nào. Nếu như sự vụ coi sóc quặng mỏ cần dựa vào múa bút mực viết văn chương, có lẽ bọn tôi có chút bỡ ngỡ, nhưng ghi sổ sách tính thuế, cái này chúng tôi cũng đang làm! Mặt khác, cho dù bên trong có một hai đồ đạo chính thừa cơ hội giở trò, quân pháp chính là còn phải nghiêm hơn quốc pháp. Mặc kệ ai lớn gan thế nào, Triệu Tùng cũng nhất định khiến y chết không có chỗ chôn!
Sau khi đám người Khổng Chương, Triệu Tùng lên tiếng, đám đại thần văn võ tới tham dự hội nghị khác cũng dần dần lên tiếng, tuy nhiên về cơ bản quan viên văn chức phụ họa ý kiến Thừa tướng, còn bọn võ quan thì đồng loạt tỏ vẻ tán đồng cách nhìn của Nguyên soái, dường như hình thành một loại trạng thái tập đoàn quan viên văn võ đối lập.
Thừa tướng, Tài tướng là quan văn chức vị cao nhất tới dự thính hôm nay, còn Thạch nguyên soái là quan võ chức vị cao nhất phía quân đội tới dự thính, sức ảnh hưởng của mấy người bọn họ, ở bên trong bọn đại thần văn võ chia thành hai bên tất nhiên sẽ có được sức ảnh hưởng cực lớn, ý kiến của mấy người bọn họ đối lập, đương nhiên cũng sẽ trở thành ý kiến đối lập giữa chỉnh thể các đại thần.
Mượn lý do xử trí đối với mỏ quặng Nhật Bổn là một chuyện, tân triều từ lúc mới khai quốc nội bộ đã âm thầm mâu thuẫn, rốt cuộc công khai bày ra trên triều đường. Hơn nữa ở trong tranh luận, mùi thuốc súng giữa hai phá càng lúc càng nặng, lời lẽ bén nhọn cũng càng ngày càng kịch liệt.