Thế nước nguy nan, thân làm đại thần, dù thế nào trong lòng không nóng như lửa đốt?
Tuy rằng hô hào rùm beng mình là “tiểu Trung Hoa”, nhưng Cao Ly dù sao cũng không phải một nước lớn tài lực hùng hậu, cho nên cung đình vô cùng gọn gàng nhỏ bé, nhìn không ra mấy phần khí thế Tử Cấm Thành triều Trung Hoa, chiếm đất cũng không rất rộng, sau khi tiến vào cửa hông Quang Hoa Môn từ phía nam, rất nhanh ông ta liền đi vào trong cung vua.
Tuy nhiên tuy rằng xây dựng không khí thế, cương thường giáo hóa nhiều năm ngược lại khiến những đại thần Cao Ly này vô cùng tuân thủ lễ tiết, thái độ hành vi trong cung đều vô cùng cung kính, Kim Tẫn Quốc dĩ nhiên cũng tuân phủ phép nước, nhắm mắt đi theo sau vệ sĩ trung cung, cho dù bụng đầy tâm sự, cũng vẫn là duy trì phong độ nên có của triều thần.
Sau khi vượt qua điện Cần Chính cử hành triều hội của bọn đại thần và quốc chủ, ông ta đi tới được vào trong điện Tư Chính quốc chủ ngày thường xử trí quốc sự, sau đó theo dẫn dắt của một vị tùy tùng đi vào trong điện.
Vừa vào trong điện, ông ta liền nhận ra quốc chủ Lý Hồn đang nửa nằm nửa ngồi ở trên ngự toà, nhắm mắt dưỡng thần, mà bên cạnh có một người tùy tùng đang cầm tấu chương đọc bên cạnh ông ta.
Ông ta không có chần chừ, lập tức liền nhắm mắt đi theo vào trong điện, sau đó cung kính quỳ xuống hành lễ.
- Thần Kim Tẫn Quốc, khấu kiến bệ hạ!
Sau khi nghe được tiếng hô quát lanh lảnh có lực của ông ta, quốc chủ Lý Hồn chậm rãi mở mắt, gắng sức giãy dụa ngồi dậy từ ngự tòa, sau đó nhẹ nhàng làm ra dấu tay, ra hiệu người tùy tùng rời khỏi.
Tiếp đó, ông ta mở mắt, yên lặng nhìn về phía phương hướng Kim Tẫn Quốc quỳ bái.
Nhưng mà, tuy rằng gã nhìn về phương hướng này, mười phần đục ngầu, không có phân rõ con mắt và tròng trắng, ngược lại là màu da tối tăm mờ mịt, nhìn qua thật sự có chút khiến cho người ta sợ hãi.
Đôi mắt này, hoàn toàn không còn thị lực nữa. Hơn nữa, đây là bị người ta làm cho mù lòa.
Quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, trong cả đời người trải qua vô số đại sự kiện kinh tâm động phách, chịu qua đau đớn thê thảm cũng làm cho người ta đau đớn thê thảm, đôi mắt bị người ta dùng vôi phá mù này chính là một minh chứng cả đời này ông ta trải qua.
Ông ta trải qua tranh đoạt kinh tâm của các vị vương tử, đã trải qua khủng bố của giặc Oa xâm lấm, trải qua khoái ý quang vinh trèo lên quyền vị lớn nắm sinh sát trong tay, trải qua quyết tuyệt giết chết huynh đệ, trải qua bị người ta phát động chính biến soán vị, đau đớn thê thảm phá mù hai mắt, đương nhiên, cũng trải qua may mắn và ngẩn ngơ bị Đại Hán cưỡng ép lần nữa dìu trở về vương vị.
Mái tóc của ông ta đã đa phần trắng hoa râm, thần sắc cũng một mảnh đờ đẫn, với đôi mắt đã bị phế bỏ này không ngờ ngược lại cũng có chút hợp lại với nhau lại càng tăng thêm sức mạnh. Lại có ai đủ nhìn ra từ bên trong biểu tình đờ đẫn này trong lòng của ông ta đang nghĩ gì đây?
- Ái khanh bình thân. Ông ta tùy ý phất tay, ra hiệu Kim Tẫn Quốc đứng dậy.
Sau đó, ông ta cũng không dài dòng dây dưa, thẳng thừng nói tiếp.
- Hôm nay, gọi ái khanh tới, là vì Lý Kha từ bên phía triều Trung Hoa truyền tin tức lại đây.
Trong lòng Kim Tẫn Quốc căng thẳng khẩn trương, vội vàng đi hỏi.- Bên triều Trung Hoa có đáp lại đề nghị đối với thị thiếp hay không?
Gã đương nhiên biết Lý Kha là đoàn trưởng sứ đoàn do Cao Ly phái trú đến triều Trung Hoa, gần đây gánh vác một nhiệm vụ bí mật, chuyển đạt nguyện vọng của quốc chủ Lý Hồn muốn đem tôn nữ tiến phụng cho thái tử Đại Hán làm thị thiếp —— gã là đại thần thảo luận chính sự trong nước, quốc chủ khi làm ra quyết định này là tham khảo ý kiến của gã.
Lý Hồn khẽ lắc đầu, tuy nhiên vẫn nhìn không ra hỉ nộ.
- Triều Trung Hoa đã từ chối cái đề nghị này. Nhưng thông qua Lý Kha nói cho trẫm một chuyện khác.
- Triều Trung Hoa còn có những chuyện khác phải nói cho Đại vương biết sao? Vừa nghe được triều Trung Hoa không có đồng ý đề nghị này, trong lòng Kim Tẫn Quốc không khỏi có chút thất vọng.
Lý Hồn đờ đẫn vuốt cằm.- Đúng vậy, khi mới vừa từ trong thư Lý Kha nghe được tin tức này, Trẫm cũng rất kinh ngạc.triều Trung Hoa muốn công phạt Nhật Bản, muốn mượn cảng Phù Núi của nước ta làm căn cứ, đồng thời Thái Tử triều Trung Hoa sẽ đích thân đến Cao Ly, tổng trấn hậu phương... Hơn nữa Lý Kha sẽ làm công việc trung gian đi đưa tin giữa Thái Tử và Cao Ly. Dự tính qua một hai tháng nữa, khi tình hình trên biển khá tốt đẹp sẽ khởi hành đến đây.
Tuy rằng giọng điệu quốc chủ vô cùng bình thản hòa hoãn, nhưng trong câu chữ của ông ta, Kim Tẫn Quốc nghe thấy như sấm sét.
Triều Trung Hoa không ngờ dự tính chinh phạt Nhật Bổn sao? Sao gần đây một chút tin tức đều không có nghe được? Hơn nữa... Không ngờ hoàng đế Trung triều phái cả thái tử qua bên đây!
Thái tử Trung Quốc đích thân tới Cao Ly, đây chính là một chuyện nhiều thế hệ chưa bao giờ nghe thấy qua.
Trong lúc nhất thời, Kim Tẫn Quốc nhanh chóng vận chuyển đầu óc, đang suy nghĩ phân tích ý nghĩa và hậu quả trong đó, không ngờ chưa kịp trả lời quốc chủ.
Đã im lặng một lát sau, vẻ mặt Lý Hồn vẫn khá bình tĩnh.- Ái khanh nhất định là đầu óc rất loạn xạ phải không? Việc này quả thật ngoài dự kiến của mọi người. Trẫm trước kia khi nghe được tin tức này cũng là một trận bối rối, cho nên mới gọi ái khanh tới đây thảo luận đấy, kính xin ái khanh nghĩ một cách đi ứng đối.
Quả thật, nếu sự việc đã xảy ra, như vậy cho dù kinh ngạc bất ngờ cũng không có ý nghĩa. Dù sao cũng là đại thần nắm triều chính thảo luận chính sự, Kim Tẫn quốc rất nhanh cũng khôi phục điềm tĩnh.
Trước tiên gã hỏi.- Kế hoạch của hoàng đế Trung triều đã định sao? Không xoay chuyển tình thế được sao?
- Lý Kha đã nói rõ ràng rồi, việc này hoàng đế triều Trung Hoa đã quả quyết hạ quyết tâm. Hơn nữa chính là lúc hội triều Tết Nguyên Đán nói rõ với hắn, không cho cự tuyệt.
Kim Tẩn Quốc không tự chủ đi nắm chặt tay, âm thanh cũng hơi có chút khàn khàn.- Không cho cự tuyệt... Hoàng đế Đại Hán này, thật sự là hống hách quá đáng, sự việc liên quan đến nền tảng lập quốc của Cao Ly ta, không ngờ một chút cũng không cho phép chúng ta đi thương lượng, không có một chút khí phái của thiên tử Trung Quốc gì cả!
- Ai... Quốc chủ không có trả lời, chỉ thở dài, hết thảy bất đắc dĩ đều không nói nên lời.
Nói một cách công bằng, Kim Tẫn Quốc một chút cũng không thích Đại Hán, quân sự tân triều này rất mạnh, chinh chiến khắp nơi, mà trên dưới triều đình cũng nhiễm lên hơi thở vũ phu sát phạt, làm việc cực kỳ thô bỉ. Thông qua hồi bẩm của tiết sứ trú kinh thành xem lại, quân chủ Triệu Tiến khai quốc Đại Hán thô bỉ không chịu nổi, chưa thông văn lý, cố tình không tôn trọng nho sĩ, thường xuyên lấy hống hách để làm việc, thấy được là một hạng người bạo quân. Mà triều đình Đại Hán cũng hoang đường đến cực điểm, nông dân hoặc là người buôn bán nhỏ có rất nhiều người đều mù chữ lại được lên triều đình, đã trở thành triều quan.