hương: Chén rượu độc này có uống hay không?
Theo quan điểm của người một phái có ý tưởng này, buôn bán giữa công ty Đông Ấn Độ và Đại Hán vô cùng chặt chẽ, giao tình cũng vô cùng tốt, mà người Tây Ban Nha không có điều kiện thuận lợi như vậy, do vậy chỉ cần cam kết có đủ sức hấp dẫn, Trung Quốc gần như chắc chắn sẽ xuất binh. Mà dựa vào thực lực hiện tại của hải quân Đại Hán, chỉ cần bọn họ lựa chọn xuất binh, thì tình thế sẽ nhất định hoàn toàn thay đổi, người Tây Ban Nha cho dù thế nào cũng không chống lại lực lượng liên hợp của hai nước.
Nhưng mà, Tổng đốc Khoa Ân lại có cái nhìn không lạc quan như những lãnh đạo cao cấp khác của công ty.
Ông ta là người được Tổng công ty Đông Ấn Độ ở Hà Lan bổ nhiệm làm Tổng đốc các thuộc địa phía đông, là một người nhìn xa trông rộng, hơn nữa cũng rất có năng lực, nhiều lần nhờ công lao nỗ lực của ông ta mà người Hà Lan mới tạo ra sự nghiệp lừng lẫy như vậy ở châu Á. Chính vào 10 năm trước, Theo dẫn dắt của vị Tổng đốc Khoa Ân này, hạm đội của công ty đã đi tới Ba Đạt Duy Á và xây dựng nên trụ sở mới của công ty, sau đó nhanh chóng đem tất cả người dân bản địa hoặc là giết chết, hoặc là xua đuổi, hoặc biến thành nô lệ, lũng đoạn toàn bộ hoạt động mua bán cây đinh hương.
Công ty Đông Ấn Độ đủ để trong mấy chục năm ngắn ngủi xây dựng được hệ thống thương mại khổng lồ như vậy của Châu Á, đem mậu dịch kéo dài đến Trung Quốc, Triều Tiên, Nhật Bổn, lại không ngừng làm giảm ảnh hưởng của người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, không bỏ qua được công lao của vị Tổng đốc này.
Mà một vị Tổng đốc có danh vọng lớn như vậy, lại phản đối ý kiến của lãnh đạo công ty.
Ông ta cho rằng chiến tranh với người Tây Ban Nha là việc của người Châu Âu, không nên kéo người Trung Quốc tham dự vào. Nếu kéo bọn họ liên lụy vào, bọn họ chắc chắn sẽ đòi hồi báo, mà tham vọng của triều đình Trung Quốc hiển nhiên rất lớn, dã tâm của bọn họ chỉ sợ không thỏa mãn với một ít lợi ích cực nhỏ từ công ty Đông Ấn Độ, một khi bọn họ tham gia vào, chỉ sợ người xui xẻo đầu tiên là người Tây Ban Nha, ngay sau đó là đến lượt người Hà Lan, cuối cùng, toàn bộ Châu Á sẽ bị che phủ dưới bóng của vị hoàng đế bệ hạ kia.
Theo kiên trì của Tổng đốc, rất nhiều vị lãnh đạo vốn ủng hộ ý kiến cầu viện liền thay đổi chủ ý hoặc là đứng nhìn trung lập, hội nghị lãnh đạo công ty Đông Ấn Độ do đó thảo luận vài lần đều không ra được kết quả.
Nhưng dù sao số lượng của phe cầu viện vẫn chiếm ưu thế, bọn họ cho rằng hiện tại tình thế rất khẩn cấp, chiến tranh giữa người Hà Lan và người Tây Ban Nha đã kéo dài rất lâu rồi, nếu tiếp tục như vậy, công ty sẽ rất khó khăn, lợi nhuận sẽ càng ngày càng ít. Hiện giờ quan trọng nhất không phải xem xét những vấn đề tương lai dài hạn, mà là nhanh chóng chấm dứt chiến tranh với người Tây Ban Nha.
Nếu như mượn được lực lượng của người Trung Quốc đánh bại người Tây Ban Nha, như vậy không chỉ khiến khoản đầu tư lớn trước kia trở nên đáng giá, hơn nữa lại thông qua phân chia tài sản của người Tây Ban Nha khiến công ty kiếm được một khoản tiền tài.
Còn lo lắng của Tổng đốc, đám người kia cảm thấy triều đình Trung Quốc vô cùng coi trọng giao thương mậu dịch, sau khi loại trừ người Tây Ban Nha, bọn họ cần người Hà Lan giúp duy trì kết nối và giao thương giữa Phương Đông và Phương Tây, do vậy không đến mức sau chiến tranh, liền lập tức động thủ với người Hà Lan, còn chuyện sau đó nữa bọn họ cho rằng không cần phải suy nghĩ nhiều.
Nói cho cùng Đông Ấn Độ là một doanh nghiệp, mục tiêu duy nhất của bọn họ là lợi nhuận, chính là kiếm thật nhiều tiền, vì tương lai dài hạn mà tổn thất đến lợi nhuận hiện tại, cũng không phù hợp với bản tính của đám con buôn này.
Thì giờ vô cùng quý giá, cân nhắc đến việc nội bộ công ty vẫn liên tục tranh chấp, bọn họ quyết định một mặt tiếp tục triển khai công tác thuyết phục tại Ba Đạt Duy Á, làm cho Tổng đốc và người phản đối nhanh chóng thay đổi chủ ý, mặt khác thì tính đi trước một bước, nắm chắc thời giờ tiến hành đưa tin với triều đình Trung Quốc.
Vốn dĩ phương thức thuận tiện nhất là thông qua đại diện thương mại của Hà Lan tại Thiên Tân tiến hành đưa tin (trước đó buôn bán đại pháo cũng là do bọn họ tiến hành đưa tin), nhưng đại diện thương mại tại Thiên Tân lại là thân tín của Tổng đốc, bọn họ không có cách nào vượt quyền Tổng đốc chỉ huy người này, cho nên tính đi tính lại, lựa chọn Trường Khi làm con đường đưa tin, dùng phương thức hơi vòng vo để đưa tin với triều đình Đại Hán.
Bọn họ muốn làm tốt tất cả mọi việc trước khi Tổng đốc nhất trí để tiết kiệm thời giờ, hơn nữa bọn họ cảm thấy cho dù đến cuối cùng Tổng đốc vẫn không đồng ý, chỉ cần bọn họ thảo luận xong hiệp nghị với triều đình Đại Hán, như vậy biến thành sự đã rồi, phe trung lập ngược lại sẽ ủng hộ bọn họ, mà phe phản đối cầu việc sẽ mất cơ sở phản đối, cho dù là Tổng đốc cũng chỉ đành cam chịu.
Sau khi bàn bạc xong, bọn họ quyết định chọn ứng cử viên sẽ làm người đưa tin là đại diện của công ty ở Trường Khi - Uy Liêm Qua Trạch Đặc, bởi vì Qua Trạch Đặc là thân tín của một vị lãnh đạo cấp cao phe cầu viện, hơn nữa làm việc giàu kinh nghiệm, nhạy bén, trung thành tin được. Mà sau khi nhận được mệnh lệnh bí mật, Qua Trạch Đặc không dám chậm trễ, lấy cớ là vấn đề hải tặc liền chạy tới chỗ Lưu Tĩnh, sau đó đề nghị giúp đỡ.
Sau khi nghe xong ông ta tự thuật, Lưu Tĩnh cũng đại khái hiểu được cái luẩn quẩn của người Hà Lan.
Hóa ra không chỉ người Đại Hán đánh lẫn nhau, trong chính những người Tây Dương này cũng nội đấu không ngừng Y không kìm được mà cảm thán trong lòng.
- Nếu trong nước ngài còn chưa đạt được nhất trí, vậy vậy cần gì phải trước tiên tìm ủng hộ của quốc gia chúng tôi? Nếu chẳng may trong quá trình nước ngài thay đổi ý kiến, chẳng phải làm cho nước tôi trở thành trò cười? Cho rằng nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, Lưu Tĩnh lập tức liền lựa chọn từ chối.- Hơn nữa, nước ngài vẫn có con đường liên lạc với nước tôi, không cần thông qua tôi để liên lạc, việc này có chút không hợp lẽ thường
- Lưu tiên sinh, xin chớ từ chối chúng tôi. Nhìn thấy không ngờ Lưu Tĩnh lập tức từ chối, Qua Trạch Đặc cũng có chút sốt ruột.- Từ trước đến nay, chúng ta vẫn có chút qua lại, ngài nên biết, tôi là một người có trách nhiệm, xin ngài tin tưởng thành ý của chúng tôi. Hiện tại chúng tôi đã thuyết phục được đại đa số người, lúc Tổng đốc gật đầu cũng không xa, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, hiện tại chúng tôi chỉ làm một số công tác cần thiết giai đoạn đầu mà thôi. Mặt khác, ngài là quan viên đại diện Trung Quốc tại Nhật Bổn, ngài cũng không phải là người không có liên quan gì, ngược lại việc này có can hệ rất lớn với ngài Người Tây Ban Nha là một đám khốn nạn, coi trời bằng vung, trên biển không chuyện ác nào bọn họ chưa làm, làm cho chúng tôi chịu phiền toái vô cùng vô tận, cũng ảnh hưởng tới buôn bán qua lại chặt chẽ giữa nước tôi và nước ngài. Nếu hai nước chúng ta hợp tác diệt trừ thế lực tà ác này, như vậy tôi tin tưởng buôn bán giữa hai nước sẽ có tương lai càng sáng lạn, mà ngài cũng sẽ nhận được khen ngợi của triều đình nước ngài, cùng với cảm ơn của chúng tôi.
Khi nói đến từ "cảm ơn", ông ta đột nhiên tiến sát tới bên cạnh Lưu Tĩnh, sau đó đưa tay qua, cầm tay Lưu Tĩnh, Lưu Tĩnh trong nháy mắt cũng cảm thấy không thích hợp, bởi vì tay của mình giống như chạm vào vật cứng nào đó, theo bản năng y nắm chặt, cầm lấy đồ vật kia.
Sau đó, tay của đối phương thả lỏng ra, mà Lưu Tĩnh một lần nữa xòe tay của mình.
Vật này không ngờ là mấy viên ngọc trai.
Mấy viên ngọc trai này có đường kính không nhỏ, hơn nữa vô cùng trơn mịn, màu sắc cũng phi thường dễ nhìn, để ở dưới ánh sáng phản xạ ra ánh sáng trơn mượt, hơi chuyển động ở trên tay của y, tạo ra cảm giác khác lạ.
- Tiên sinh Qua Trạch Đặc các ngài! Bây giờ Lưu Tĩnh cái gì cũng hiểu, y mở to mắt nhìn Qua Trạch Đặc, giọng nói cũng có chút khàn khàn.- Các ngài làm gì vậy?
- Chúng tôi là làm buôn bán có đạo đức. Tiên sinh, ngài giúp chúng tôi làm việc, chúng tôi đương nhiên là báo đáp lại đầy đủ. Khuôn mặt Qua Trạch Đặc một lần nữa lại đầy nụ cười, chỉ có điều ánh mắt có chút mập mờ.
- Ngài chỉ cần giúp chúng tôi giải thích với nước ngài, những thứ này chính là của ngài rồi, mà đây vẫn chỉ là tiền đặt cọc thôi, nếu việc làm xong, vậy ngài nhận được thêm càng nhiều.
Lưu Tĩnh có chút đứng hình.
Y ngồi ở chức vị này, phải nói là có núi vàng núi bạc bên người, mặc dù là một quan viên triều đình có trách nhiệm, nhưng cũng không phải hoàn toàn là người thanh chính liêm minh, do đó cũng nhận một số lợi ích. Nhưng nhiều năm nay y tự đặt ra quy củ cho mình, chỉ nhận quà thường lệ của cấp dưới, quyết không nhận nhiều, quyết không ảnh hưởng đến thu vào của quốc gia, tránh ảnh hưởng tiền đồ của mình.
Việc liên minh cùng Hà Lan xuất quân đánh người Tây Ban Nha, đây thật chính là quốc gia đại sự, y sao vì một chút tiền tài liền tùy ý dính dáng vào? Hơn nữa, bây giờ quan lớn do triều đình phái tới đang ở trong thương quán, nếu lộ ra chút tin tức, để ông ta biết, thì sẽ nghĩ như thế nào?
Nghĩ đến đây, y liền sinh ra ác cảm với cái người Hà Lan không biết tốt xấu trái phái này.
- Các ngài không nên làm như vậy. Y đầy mặt giận dữ, sau đó vung tay thật mạnh, đem những ngọc trai đó đặt về trước mặt Qua Trạch Đặc.
- Tiên sinh Qua Trạch Đặc, chung ta đều được quốc gia phái tới nơi này, ngài sao dùng cách này nhờ tôi giúp đỡ. Nếu tôi nhận tiền hối lộ của ngài, tôi chẳng phải liền biến thành kẻ thông đồng với nước ngoài sao? Tiên sinh đừng hại tôi. Xin đừng hại tôi.
- Không cần lo lắng, Lưu tiên sinh, chúng tôi chỉ muốn nhờ ngài giúp đỡ, cũng không có ý làm ngài khó xử. Nhìn thấy y phản ứng kịch liệt như vậy, Qua Trạch Đặc có chút bối rối, liên tục lắc đầu.- Mấy thứ này chỉ là thù lao ngài nên nhận được thôi, hơn nữa, đây là địa phương ngài quản lý, căn phòng này cũng chỉ có hai chúng ta, chỉ cần chúng ta không nói ra ngoài, thì làm sao có ai biết được?
- Không được, không được. Lưu Tĩnh một chút cũng không hề coi trọng khuyên bảo của đối phương, vẫn đưa ngọc trai trả lại trước mặt đối phương.
- Được rồi, được rồi, tiên sinh Ngài có quyền từ chối thiện ý của chúng tôi. Thấy y không ngừng thúc giục, Qua Trạch Đặc chỉ đành bất đắc dĩ thu hồi ngọc trai mình vừa đưa ra.- Tôi thật sự rất tiếc, phi thường tiếc nuối, chúng tôi thật sự chỉ có thiện ý với ngài thôi.
Lưu Tĩnh sắc mặt lạnh lùng, hiển nhiên không để lời nói của đối phương trong lòng.
- Được rồi, tiên sinh Qua Trạch Đặc, ngài có lẽ Lúc đang định nói để đuổi thẳng đối phương đi, trong đầu y bỗng nhiên lóe ra một ý tưởng, lời vừa ra khỏi miệng đã nhanh chóng thay đổi.- Ngài có lẽ nên chờ tin tức từ phía tôi, tôi đưa đề nghị của ngài nhanh chóng báo cáo chuyển cho trong nước, để bọn họ quyết định.
- Lưu tiên sinh, ngài nói cái gì? Y đột nhiên đổi giọng, khiến Qua Trạch Đặc vô cùng vui mừng.- Ngài, ngài quyết định truyền đạt giúp chúng tôi.