- Thảo dân… những năm gần đây làm việc ở trên công trường, cũng tích góp từng chút một không ít tiền rồi, vả lại con trai thảo dân cũng có tích cóp. Những tích tụ đó cộng lại mua được không ít đất ở quê nhà… Quê hương trước đây nhiều năm chiến loạn, người chạy đi không ít, có rất nhiều đất hoang! Sau khi có được khích lệ của thái tử, lão già lớn gan nói.- Hiện giờ con trai thảo dân thành gia rồi, cũng sinh ra con cái, cho nên cuộc sống coi như an định. Vợ của thảo dân cũng nói muốn chúng tôi về quê. Nhưng… nhưng thảo dân và con trai đều xin khắp hết công trường, nhưng công trường đều nói không thả người, không cho phép thảo dân hồi hương…
Vừa nói, lão già đột nhiên lại dập đầu xuống, lời nói vô cùng buồn bã thành khẩn.- Trước kia công trường muốn đảm bảo kỳ hạn, không cho thảo dân trở về, thảo dân cũng lĩnh hội được. Nhưng… như nay nơi này cũng đã làm xong rồi, thảo dân mấy lần xin xỏ, bên trên vẫn là không cho phép. Mắt thấy thảo dân đã tới tuổi này rồi, không biết… không biết ngày nào liền sẽ đi mất. Thảo dân sợ rằng chết nơi tha hương a… Thảo dân nhớ nhà nhưng không có cách nào về nhà, thật sự bất đắc dĩ… Kính xin thái tử làm chủ…
Không cho phép người về nhà? Thật quá đáng! Công trường này lại không phải nhà tù, đều đã làm xong rồi, còn không cho phép người đi sao? Thái tử đột nhiên trong lòng dâng lên một cỗ tức giận.
Thời điểm vừa nghe thấy tới cung ứng đồ vật nơi này ổn định, nó vẫn có chút vui mừng, cảm thấy người trông coi nơi này cũng coi như làm việc tốt, nhưng thời điểm nghe thấy lời này, thiện cảm vốn có lập tức trở thành trống rỗng.
Ngay thời điểm nó tính toán đáp lại đòi hỏi của lão già, vả lại sửa soạn gọi người trông coi công trường tới khiển trách một chút, nhưng đúng ngay lúc này, vạt áo của nó lại đột nhiên bị người kéo một cái, nó tức giận mà quay đầu, nhưng lại nhận ra người kéo vạt áo của mình lại là cữu cữu ruột Công tướng Từ Hậu Sinh.
Chẳng lẽ… chẳng lẽ việc này lại là cữu cữu ngầm đồng ý hay sao?
Vì sao phải như thế chứ?
Tuy rằng trong lòng khó hiểu, nhưng thái tử cuối cùng vẫn là biến đổi cách nghĩ, không có lập tức hứa hẹn thỉnh cầu của ông già này.- Được! Ý của ông ta hiểu rõ rồi, ta bên này trở về hỏi thử, xem xem có cách gì khác hay không.
- Tạ ơn thái tử! Tạ ơn thái tử! Tuy rằng lời nói của thái tử có chút lưu lại, nhưng người công nhân già này nào có nghe được luồn lách bên trong đó? Ông ta chỉ biết thái tử miệng ngọc lời vàng, nếu như đều đã nói như vậy rồi, thế nguyện vọng của ông ta đoán chừng hoàn thành được rồi.
Một mặt nghĩ như vậy! Trong mắt của ông ta gần như đều sắp rơi ra nước mắt rồi, nó cuốn quýt dập đầu, kết cuộc tro bụi trên trán càng tích càng dày rồi.
Thái tử nhìn xem càng thấy đáng thương, vội vàng xoay mình đi ra.
Gã nhằm một tòa lều bên cạnh đi tới, còn cữu cữu Từ Hậu Sinh cũng đi theo ở đằng sau, cùng nhau đi vào lều. Thái tử phất tay với người đi đằng sau, ra hiệu bọn họ không được đi theo vào.
- Cữu cữu, công trường nơi này tại sao không cho phép người rời đi chứ? Con xem… con xem bọn họ thật đáng thương...
So với kích động và vội vàng của nó, nét mặt của Công tướng Từ Hậu Sinh lại cổ quái hơn rất nhiều. Gã im lặng thở dài, cuối cùng thở dài một tiếng.- Ài… Đây là bởi vì mệnh lệnh của ta, là ta hạ lệnh công trường các nơi không cho phép công nhân và thợ thầy có kinh nghiệm về quê,
- Cữu cữu, vì sao phải như vậy? Thái tử kinh hãi.
Không cho phép người hồi hương, đây không phải ép bức làm khó người sao? Cữu cữu vẫn luôn ôn hòa với người, thế nào làm ra được sự tình như vậy?
- Bọn họ thật là đáng thương, nhưng chúng ta thả bọn họ đi, bọn hị liền không trở về được! Những công nhân này đều là lão công nhân nhiều năm, kỹ thuật và kinh nghiệm đều luyện ra được rồi, thả trở về bọn họ liền đi trồng trọt, kết quả chúng ta nơi này quay đầu vẫn phải lần nữa từ từ huấn luyện công nhân… Công tướng trầm nét mặt, lại thở dài.- Có một số việc, không phải một hai lời liền nói được rõ ràng a…
Công nghiệp Đại Hán phát đạt, đãi ngộ đối với công nhân cũng không tệ, nhưng có rất nhiều công nhân vốn dĩ là nông dân chuyển hóa, bọn họ năm đó là quen trồng trọt, tuy rằng vì kế sinh nhai không làm công không được. Nhưng trong lòng còn tràn ngập loại quyến luyến đối với đất đai kia, sau khi tích trữ một món tiền công, bọn họ bình thường nghĩ tới muốn từ công hồi hương mua đất làm ruộng, nhất là hiện giờ thiên hạ mới định, khắp nơi đều có ruộng đất hoang vu, càng thêm khơi dậy loại ý niệm này trong đầu bọn họ.
Nông dân đời này sang đời khác, quyến luyến đối với đất đai đã trở thành một loại sùng bái thâm căn cố đế, trong vòng mấy năm kiếp sống công nhân rõ ràng không trừ được tận gốc loại sùng bái này. Mặt khác công nhân tuy rằng thu vào không tệ, nhưng điều kiện công việc bình thường phải ác liệt hơn so với nghề nông. Tuy rằng loại hiện tượng thiêu chết người của xưởng hỏa dược kia ở nghành nghề khác cũng không thấy nhiều, nhưng chuyện thường máy móc cắt gọt đứt ngón tay hoặc là tạo thành thương thế lại chỗ nào cũng có, về phần công việc quá mức, mệt mỏi tháng ngày dài càng là việc bình thường.
Bởi vì những điều kiện ác liệt này, cho dùng tránh được, những công nhân này thông thường cũng không có bao nhiêu quyến luyến đối với làm công, lại cộng thêm trong lòng mê luyến đối với đất đai, sau khi tích lũy xong một món tiền như vậy muốn về quê mua đất trồng trọt liền rất bình thường.
Mà đối với nước nhà mà nói, công nhân có kinh nghiệm là cần thì giờ bồi dưỡng, sau khi đi rồi công xưởng liền sẽ bị tổn thất, còn công nhân mới bồi dưỡng lại sẽ có ý niệm trong đầu trở về nhà mua đất trồng trọt, cho nên xói mòn công nhân liền trở thành khó khăn không nhỏ các nơi nhà xưởng mặc kệ là quan phương hay là dân chúng đều phải đối mặt.
Một loại cách là không nghe không thấy, để mặc cho mảnh lớn công xưởng suy bại, đây là Công tướng dù thế nào cũng không chịu thừa nhận.
Một loại cách giải quyết là giảm bớt tiền công, khiến bọn họ không có tiền vốn mua đất, chỉ đành tiếp tục bị lưu lại ở bên trong công xưởng làm sai dịch, nhưng loại cách này Công tướng cũng không có ý dùng tới.
Cho nên gã chỉ đành dùng mệnh lện hành chính tuyên bố, cấm công nhân có kinh nghiệm rời khỏi công trường để ngăn chặn loại hiện tượng này.
Từ sau khi gã ban bố mệnh lệnh, chuyện lão công nhân từ công về quê cách nơi rõ ràng giảm bớt, hơn nữa cho dù hồi hương cũng sẽ bị quan khắp nơi cưỡng ép đưa trở lại, cho nên công xưởng Đại Hán cuối cùng bảo vệ được công nhân hợp cách đầy đủ. Lão Tôn đầu này và con trai ông ta bởi vì làm mấy năm ở trên công trường, vả lại đã hành công nhân có kinh nghiệm, cho nên cũng đang ở trong vòng hạn chế của lệnh cấm.
Tuy rằng loại cách làm này có khả năng không biết tình người, nhưng đây là cách tốt nhất để chọn lựa trước mắt rồi.
Sau khi nghe xong giải thích của Công tướng, suy nghĩ của thái tử trở nên có chút hỗn loạn.