Tuy rằng nó thân hình còn nhỏ, nhưng thái độ của nó thành khẩn tới cực điểm, cho nên rất là có sức thuyết phục, trong lòng thái tử lại là vui mừng lại là cảm động.- Được rồi... Cảm ơn ngươi, vậy dựa vào ngươi tới bảo vệ ta đó.
- Đương nhiên, ta không chỉ có hiện tại phải bảo vệ thái tử điện hạ, sau này trưởng thành càng phải bảo vệ thái tử điện hạ! Điện hạ không phải đã nói đấy sao, sau này sẽ khiến cho ta đi mang binh đánh giặc, để cho ta làm Đại tướng làm Nguyên soái, chờ ta biến thành đại tướng Nguyên soái, thì càng có thể bảo vệ được thái tử điện hạ rồi? Tinh thần Trịnh Sâm vẫn như cũ rất là trào dâng.
- Bệ hạ Đại Hán của chúng ta anh minh thần võ, nhóm Nguyên soái cũng là cái thế anh hùng, thiên hạ Đại Hán chính là do bọn họ một tay một chân đi đánh ra đấy, thái tử tốt bụng như vậy, sau này nhất định làm được một hoàng đế thật tốt giống như bệ hạ vậy. Chúng ta những người này, đến lúc đó cũng phải giống như đám Nguyên soái vậy bảo vệ ở xung quanh ngay bên cạnh thái tử, quyết không được khiến cho tiền bối bị hổ thẹn!
- Tốt... Tốt lắm, thật là tốt quá. Môi của thái tử hơi có chút run rẩy, thật vất vả mới duy trì được điềm tĩnh.
Bình tĩnh mà xem xét, Trịnh Sâm nói đến có chút đi quá giới hạn, thậm chí nếu có người tạo tin đồn thất thiệt còn làm được chia rẽ cảm tình giữa thái tử và hoàng thượng, nhưng thái tử lại từ trong lời nói của một đứa nhỏ năm nay chỉ mười tuổi này, cảm nhận được loại lòng thành không hề giữ lại của y, y không chỉ có xem mình là thái tử cao cao tại thượng, hơn nữa thật sự xem mình là bạn của y rồi.
Sống đến lớn như vậy, trước mặt người thường nó chỉ có một mực bị người ta cung kính, nơi nào sẽ có ai nói chuyện với nó như vậy? Loại thành khẩn chân thành tha thiết này, là lúc trước nó khó chạm phải.
- Ngươi phải lên làm Nguyên soái.
Nó rất ít bạn bè.
Trải qua Trịnh Sâm ồn ào như vậy, hai người nói chuyện với nhau cũng nhiều hơn, tuy nhiên đa số thì giờ đều là Trịnh Sâm đi nói, thái tử chỉ lẳng lặng đi nghe thôi.
Luận học thức phong phú, thái tử khẳng định cao hơn Trịnh Sâm nhiều lắm, nhưng nếu bàn về kinh nghiệm phong phú, thái tử đương nhiên kém xa với Trịnh Sâm đã từng ở qua tại hai nước ba vùng đất, thể nghiệm qua đủ loại phong thổ, Trịnh Sâm vốn là tâm tính trẻ con, hơn nữa cố ý muốn khoe khoang ở trước mặt thái tử, cho nên nói chuyện sinh động như thật, nghe đến thái tử ngẩn người mê mẩn.
- Kỳ thật ta khá hâm mộ ngươi, nơi chốn nào cũng đi được. Nghe xong một lúc lâu sau, nó hâm mộ nói với Trịnh Sâm.
Trịnh Sâm trả lời.- Thái tử điện hạ cũng đi được mà? Thân là thái tử còn không phải muốn đi chỗ nào thì đi chỗ đó, lần này không phải được đi Cao Ly sao? Sau này khẳng định còn đi được đến càng nhiều nơi chốn, tôi muốn lần sau còn được đi theo điện hạ thì tốt rồi.
Thái tử cười gượng.- Cái đó có khác.
Nó biết rằng, chính mình thân là thái tử, cũng không phải muốn đi chỗ nào là đi được, nếu như muốn đi các nơi tuần tra, sẽ hao tài tốn của dữ dội, nếu sau này khi làm hoàng đế, trăm công ngàn việc, vậy càng thêm không có bao nhiêu cơ hội đi đây đi đó rồi, nhiều lắm là đi tuần biên mà thôi. Nhưng nó cũng không có giội nước lã vào đầu Trịnh Sâm.
- Dù sao sau này ngươi muốn làm Nguyên soái mà nói, khẳng định phải nhập ngũ đi khắp chốn rồi, đến lúc đó ngươi hãy viết thư cho ta đi, nói cho ta nghe phong thổ các nơi, như vậy cho dù ta không đi được, cũng biết được không ít chuyện.
Trịnh Sâm lập tức đồng ý.
- Được, tôi nhất định sẽ làm như vậy!
Đúng lúc này, thái tử đột nhiên lại nghĩ tới một chủ ý rất thú vị.
- Ta đặt cho ngươi một cái tự.
- Tự? Trịnh Sâm có chút ngây thơ.
Ở tiền Minh cùng với thời đại sớm hơn, xuất thân từ gia đình sĩ phu, thiếu niên đã khai thông đầu óc đều được bậc trưởng bối lấy đặt cho một cái tự, cho dù là Hoàng gia cũng không ngoại lệ. Tuy nhiên tân triều thì không giống như vậy, mọi người đều biết, hoàng đế tân triều không quan tâm đến những thứ này, cũng không thích những chuyện như vậy, cho nên trước khi chưa có nắm chắc được tâm tư của hoàng thượng, những thầy giáo kia ai lại dám đi đặt tự cho thái tử và các con trai của hoàng thân quốc thích bên cạnh nó?
Tuy nhiên, dù sao cũng có kế thừa văn hóa, rất nhiều con cái đại thần sau khi đi học cũng được bề trên biểu tự, bên trong những tùy tùng thiếu niên thái tử dĩ nhiên cũng không hiếm những người như vậy.
Tuy nhiên Trịnh Sâm lại khác nhau, phụ thân của y vốn chính là một tên hải tặc lớn không chữ nghĩa trên biển, hơn nữa lâu năm không có ở bên cạnh y, cho nên không ai đi biểu tự cho nó, vì thế thái tử đã muốn đặt cho y một cái, xem như là một kỷ niệm mà mình tặng cho một người bạn.
Sau khi thái tử giải thích với Trịnh Sâm trong chốc lát, Trịnh Sâm cảm thấy khá mới mẻ bèn đồng ý ngay.
- Hóa ra là có chuyện như vậy... Được lắm, điện hạ, người đặt cho tôi một biểu tự đi, phải dễ nghe nha.
- Hay là kêu là Kính được không? Thái tử trầm ngâm sau một lát hỏi.
- Bên trong “Thượng Thư - Y Huấn” nói vương tự quyết đức, võng không tại sơ, lập yêu duy thân, lập kính duy trường, thủy thiên gia bang, chung vu tứ hải. Ngụ ý này rất tốt? Hơn nữa, Kính Trường cũng nói là Kính Vân Trường, ngươi muốn làm võ tướng, không kính một chút Quan Vân Trường là không được!
Thái tử nhiều năm trải qua giáo dục, ngoại trừ " Thượng Thư " và kinh sử chính thống ra, các loại tạp thư như "Tam Quốc Diễn Nghĩa" nó cũng xem qua không ít, coi như là bình thường làm tiêu khiển. Mà lúc này "Tam Quốc Diễn Nghĩa" ở trên thiên hạ cũng lưu hành rất nhiều năm, rất nhiều đoạn sớm đã nghe nhiều nên thuộc, mà ngay cả trẻ con cũng không ngoại lệ.
Tuy nhiên, mặc dù thái tử moi ruột gan tìm ra nhiều cái tự có ngụ ý như thế nào, Trịnh Sâm cũng không mấy ưa thích, ngược lại lắc lắc đầu.
- Trịnh Kính Trường... Trịnh Kính Trường, nghe rất khó đọc đó điện hạ, không có cái nào dễ nghe hay sao...
Cái này có cái gì không dễ nghe hay sao? Thái tử cười gượng. Nhưng nó không thích ép buộc người ta, vì thế quyết định nghĩ lại cái khác.
- Khắc Liệt thì như thế nào đây? Sau một lát nó lại mở miệng hỏi.
- Bên trong "Thượng Thư - Võ Thành" nói duy tiên vương kiến bang khởi đất, công Lưu khắc soạt tiền liệt. Ngươi không phải là muốn làm Nguyên soái cầm binh sao? Vậy thì 'Võ Thành' đi? Khắc và Liệt cũng đều là và có liên quan đến võ tướng võ huân, Trịnh Khắc Liệt, nghe cũng không tệ...
Trịnh Sâm cúi đầu suy nghĩ một lát sau, cuối cùng vẫn không mấy hài lòng.- Điện hạ, cái này có vẻ nho nhã quá, tôi không thích, ngươi hay là cho ta lấy cái thật thà một chút đi...
- Cái này không thích cái kia ngươi cũng không thích, vậy ngươi rốt cuộc thích gì vậy? Sau khi liên tục hai cái tên đều bị phủ quyết, trong lòng thái tử cũng có chút mất hứng.- Ngươi thích thật thà? Được rồi, lần này chúng ta đi Cao Ly, muốn chính là mã đáo thành công, cho nên ngươi cứ gọi là Thành Công đi. Trịnh Thành Công Trịnh Thành Công, hy vọng ngươi thành tựu công lớn, trở thành trụ cột triều đình.