Huống chi, đệ đệ của gã Trần Hồng cũng ở bên trong Nội các đảm nhiệm đại thần tài vụ cực kỳ trọng yếu. Trong một nhà một Công, một Hầu, phải gọi là đời nay hiếm thấy, người người nhìn chăm chú vào. Bên trong bàn tán âm thầm của quân trường và dân chúng Đại Hán, mọi người đều xem gã thành Tể tướng đương triều, địch lại với đầu lĩnh quý tộc Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh, thậm chí không ít người cho quyền thế của gã còn vượt hơn.
Theo dẫn đầu của gã, một đám đại nhân vật đỉnh cấp nhất của đất Liêu Đông, liền tề tụ ở bên trong cảng biển Kim Châu.
Bởi vì Quốc công vẻ mặt trang nghiêm, cho nên không có ai xì xào bàn tán, mọi người đều sắp hàng đứng ở đằng sau cầu tàu, ngắm nhìn mặt biển mênh mông không bờ bến xa xa.
Chính vào hôm nay, thái tử điện hạ dẫn hạm đội tùy tùng cùng nhau tới cảng Kim Châu, tuần thị Liêu Đông.
Sau khi thái tử lên đường không bao lâu, chiếu theo hành trình định sẵn trước đó, vốn dĩ bọn quan cao quân chính Liêu Đông trú đóng ở Thẩm Dương đồng thời ra khỏi thành xuôi nam, sửa soạn nghênh đón thái tử.
Bọn họ vốn là chờ đợi bên trong thành cảng, sau khi thu được tin tức khoái thuyền bên trong hạm đội đi trước dẫn đường truyền đưa tới, bọn họ từ thương quán tá túc trong thành dốc hết đi ra, đi vào bên cảng biển chờ đợi thái tử điện hạ giá lâm.
Thì giờ từng giây từng phút qua đi, hạm đội chở thái tử vẫn chưa có xuất hiện, đám quan viên văn võ này trong lòng đều hơi có chút lay động mạnh mẽ, những Kỷ Quốc Công vẫn đồ sộ bất động, vẫn ngưng trọng nhìn phía trước, giống như là đang xuất thần. Trần nguyên soái thân là Quốc Công cũng không có tỏ vẻ, những người khác dĩ nhiên không dám lộ ra bất kỳ hành tích gì, vì thế mọi người đều chỉ đành đứng tiếp tục, cũng không dám rời khỏi hàng ngũ.
Mặt trời càng ngày càng cao rồi, thì giờ dần qua ở trên ấn đường của từng người đều lưu lại mồ hôi, mặt khác người tòng quân đã lâu vẫn tốt hơn chút, nhưng Tuần phủ Lý Tĩnh Tư là người vẫn luôn học chữ nghĩa trước giờ ít rèn luyện qua thân thể, ông ta đứng như vậy lâu lại bị mặt trời phơi, luôn cảm thấy tinh thần có chút hoảng hốt.
Ông ta không dám trước mặt Nguyên soái rời khỏi hàng ngũ chờ đợi, nhưng đứng tiếp như vậy nữa lại cảm thấy quá khó chịu, vì thế liền muốn trò chuyện, ít nhất đủ xóc lại một chút tinh thần.
- Trần nguyên soái, ngài hẳn là đã nhiều năm không có nhìn thấy được thái tử điện hạ phải không?
Ông ta gắng gượng gom chút tinh thần, nhích lại gần nở một nụ cười miễn cưỡng, xoay qua nhìn Nguyên soái.
- Đúng vậy, đã nhiều năm rồi, mấy năm nay ta vẫn luôn ở Liêu Đông cầm binh đánh trận, trừ một lần trở về gặp qua bệ hạ, liền chưa có trở lại kinh thành. Lần đó cũng chưa có gặp được điện hạ. Nguyên soái vẫn luôn nhìn mặt biển, hồi lâu không có trả lời, sau chốc lát mới chậm chậm gật đầu.- Thái tử điện hạ… Thái tử điện hạ thời điểm lần trước ta thấy còn là đứa bé bảy tuổi, không ngờ tới nhoáng một cái, hiện giờ đã tới tuổi thay mặt hoàng thượng xuất tuần rồi a… Thật đúng là thời gian trôi qua thật mau.
Giọng điệu của gã vô cùng trầm thấp, giống như tràn đầy cảm xúc, loại cảm xúc này dĩ nhiên không phải chỉ là vì tuổi tác của thái tử mà thôi.
Xuất thân tiến sĩ, Lý Tĩnh Tư không biết thấy qua bao nhiêu thói đời, dĩ nhiên cũng biết Nguyên soái đang cảm thán cái gì.
Đại trượng phu lúc tuổi trẻ còn dương danh bốn phương kiến công lập nghiệp, nhắm mắt một cái đã xách cái đầu từng chút một tiến lên, tới thời điểm công thành danh toại, quay đầu vừa nhìn, chính ngay cả bọn tiểu bối cũng đã trưởng thành, loại cảm giác này ông ta cũng thoáng thể hội được.
Từ hai năm trước gã được bổ nhiệm làm Tuần phủ Liêu Đông, sau khi tiến vào đóng giữ thành Thẩm Dương, ông ta và Nguyên soái tới lui không biết bao nhiêu hồi, lẫn nhau cũng có nhiều hiểu biết, ông ta cũng biết Nguyên soái không hề chỉ là cảm tháy năm tháng mà thôi.
- Thái tử điện hạ thông tuệ từ nhỏ, triều đình ai cũng khen ngợi. Lần này ngài được hoàng thượng giao cho trọng trách, nghĩ tới cũng là muốn để cho điện hạ mài dũa một phen. Ông ta hơi khẽ vuốt cằm, sau đó mỉm cười.- Nghĩ tới lúc thủy bộ đại quân cùng tiến, thẳng tới Nhật Bổn hòn đảo đơn độc, đó thật là trận thế cực lớn, một người thiếu niên không ngờ có đủ may mắn tổng trấn hậu phương, thật khiến cho người ta ngẩn người mê mẩn.
- Trận thế dĩ nhiên không nhỏ được, đừng nhìn chỉ dùng một lữ, nhưng chính là mấy nơi đều điều động bộ đội, cũng gắng gượng xưng được là quốc chiến. Vẻ mặt Nguyên soái vẫn là vô cùng bình tĩnh, thậm chí có chút bí hiểm.- Chỉ là, ngược lại để cho tên tiểu tử Triệu Tùng này đi đoạt công đầu rồi.
Lý Tĩnh Tư từ trong giọng điệu Nguyên soái nghe ra một chút hâm mộ, thế nhưng đây cũng bình thường. Hiện giờ mấy năm nay, theo đả kích không ngừng của binh lính dưới trướng và Nguyên soái, Nữ Chân Kiến Châu đã hoàn toàn không thành hình nữa rồi. Bọn họ trốn được vào bên trnog rừng sâu núi thẳm, trải qua cuộc sống giống như dã nhân, thậm chsi còn phân liệt thành mấy thế lực nhỏ không ngừng chém giết lẫn nhau, sớm đã không cách nào mang tới bất kỳ uy hiếp nào cho Đại Hán, mấy năm gần đây quân đội Đại Hán chính là thời điểm mỗi lúc tiết trời xuân hạ tốt tươi liền phái ra một số bộ đội tầm vóc nhỏ bắc tiến tiễu trừ, giống như là săn bắn.
Theo tình hình như vậy, không có đánh trận lớn, Liêu Đông trở nên an bình, dĩ nhiên khiến Nguyên soái cảm giác có chút vô vị, ngược lại hâm mộ Triệu Tùng mang binh một lữ ra ngoài chinh phạt.
- Triệu lữ trưởng khôn khéo quả cảm, hơn nữa dũng lược hơn người, dùng y dẫn binh, thấy được bệ hạ giỏi dùng người. Mặc dù biết lòng dạ Nguyên soái, nhưng Lý Tĩnh Tư cũng không dám trêu chọc Triệu Tùng giống như gã.- Triệu Tùng là tướng lâu năm dưới trướng Nguyên soái, bộ đội trực quản cũng là các huynh đệ binh sĩ dưới trướng Nguyên soái, bọn họ được kiến công lập nghiệp, Nguyên soái lý ra nên vui mừng mới phải…
- A… Triệu Tùng là biết đánh, nhưng trước kia vẫn luôn ở trên đất liền, hiện giờ muốn chạy tới trên biển, y đây không phải chính là người mù sờ voi sao? Còn có đoàn kia của y, đánh trận là không hàm hồ, nhưng vẫn luôn chạy trên đất bằng, không biết bao nhiêu người ngay cả thuyền cũng chưa thấy qua… Cho dù là nói đánh được liền đánh được hay sao? Nguyên soái khóe miệng hơi nhếch lên, như cười như không.- Bọn họ đánh thật giỏi, không để cho ta xấu mặt thì tốt rồi, làm sao còn dám hi vọng quá xa vời.
Tuy rằng trong miệng Nguyên soái là đâm chọc Triệu Tùng và bộ đội của y, thế nhưng thần sắc của gã lại mười phần thoải mái, hiển nhiên gã tuy rằng xem thấy được vấn đề, nhưng vẫn là vô cùng tin tưởng đối với Triệu Tùng và bộ đội dưới trướng, cảm thấy bọn họ vượt qua được hết thảy khó khăn, vì Đại Hán giành lấy thắng lợi.
- Triệu lữ trưởng ở dưới trướng Nguyên soái lâu rồi, binh pháp thao lược không biết học được nhiều ít từ nơi Nguyên soái, há sẽ không biết nhập gia tùy tục sao?
Lý Tĩnh Tư cố ý nói ra tin tưởng tràn đầy, lấy lòng Nguyên soái.- Bộ đội dưới trướng y là người phương bắc không quen ngồi thuyền, thủy tính đó là xác thật. Tuy nhiên nào có người nào trời sinh biết thủy tính nào? Chỉ cần luyện qua vài lần, cũng liền học biết. Nhật Bổn tuy rằng là đảo quốc nhưng cách đại lục cũng không phải quá xa, ngồi thuyền một chút cũng không mất quá nhiều thì giờ. Triệu lữ trưởng là tướng tài, binh lính dưới trướng là tinh binh, tuyệt đối không đến mức vượt không qua được chút khó khăn này. Nguyên soái vả lại khoan dung, nhìn các huynh đệ binh sĩ dưới trướng tiếp tục lập đại công, báo đền nước nhà.