- Nếu triều đình của ta là dựa vào hai loại pháp bảo ấy mà lập nghiệp, vậy tương lai, nếu triều đình của ta vẫn muốn tiếp tục thuận lợi về mọi việc thì phải tiếp tục dựa vào hai loại pháp bảo ấy, không lơi lỏng được một chút nào. Hoàng tộc càng phải làm gương, muốn cho người trong thiên hạ hiểu được, tân triều không cần đám hủ nho, chỉ cần những nhân tài đích thực! Cho nên đối với Hổ ca nhi và Duệ ca nhi mới ủng hộ như thế, bởi vì con đường hai đứa đó muốn đi chính là con đường chân chính muốn ra sức vì thiên hạ của nhà chúng ta!
Thái tử hiểu được ý tứ của hoàng thượng. Phụ hoàng muốn làm cho tôn thất về sau hoặc là mang binh đánh giặc, chiến đấu hăng hái cho tiền tuyến, hoặc là phải học tập truy tìm bản chất và số học, cố gắng làm việc trong thư phòng, dựa vào hai đường ra ấy khiến cho hoàng gia Triệu thị tiếp tục nắm giữ được căn bản lập nghiệp, không biến thành thứ rác rưởi cái gì cũng không hiểu!
- Nhi thần đã hiểu, nhi thần nhất định sẽ xem các đệ đệ là trợ giúp, tuyệt đối sẽ không sinh ra hiềm khích, mong phụ hoàng yên tâm!
Sau một lát trầm mặc, thái tử cuối cùng mở miệng nói.
- Về sau nhi thần cũng sẽ giống như phụ hoàng, đốc xúc các tôn thất đi theo hai hướng này, khiến cho bọn họ cùng nhau dốc sức vì thiên hạ.
Mắt thấy Thái Tử rốt cuộc hiểu được dụng ý của mình, hơn nữa sẽ tỏ thái độ đi theo chính mình, hoàng đế cũng yên lòng.
Hắn biết rằng, muốn khiến Trung Quốc đi theo con đường về hướng cận đại hóa và hiện đại hoá, không coi trọng khoa học kỹ thuật là không được, mà chuyện đó cũng không phải dựa vào một hai thế hệ là giải quyết được, cho nên trong tương lai hắn phải nghĩ ra một bộ biện pháp, đem phương thức chọn lựa nhân tài của quốc gia từ bát cổ văn chuyển hóa đến những khoa học thực dụng như toán học và vật lý gì đó. Sau đó khiến cho các con của mình vùi đầu vào khoa học và quân sự, làm gương cho xã hội trong tương lai.
Nếu có hoàng thất làm gương mẫu, khoa học ít nhất có được ủng hộ của hoàng gia trong tương lai, quân sự cũng phải nhận được coi trọng đáng có, mà không phải sẽ lâm vào hướng nặng nề vô tri vừa ngu muội lại bảo thủ. Trung Hoa cũng sẽ trong trầm luân trong tiếng vạn mã hí vang lừng sau này.
- Con hiểu là tốt rồi! Là người dân một nước phải suy nghĩ vì quốc gia, phải suy tính vì thiên hạ, triều đình của ta lấy được thiên hạ, đường đường chính chính, lấy binh lực mạnh mẽ và lợi hại của đại bác giành được chiến thắng. Triều đình của ta thống trị thiên hạ, cũng đường đường chính chính, lấy chính đạo làm đầu! Nếu phỏng theo một ít hạng người vô tri, luôn nghĩ ngu dân nhược dân, lấy tâm tư của một nhà, một họ mà bại hoại thiên hạ, vậy nào còn tiền đồ gì đáng nói nữa ?
- Lời ấy của phụ hoàng quả thật trở thành danh ngôn cho muôn đời sau!
Thái tử trầm mặc suy nghĩ kĩ lời phụ hoàng nói, sau một lúc lâu, nó mới mang theo vô hạn cảm phục trả lời.
- Cái gì muôn đời với chả không muôn đười? Thiên hạ đều là một buổi tiệc cuối cùng cũng có lúc tàn, từ xưa nào có triều đại nào bất diệt ? Tần Thủy Hoàng muốn khiến cho con cháu thống nhất thiên hạ đời đời kiếp kiếp nhưng lúc đó bản thân ông ta chẳng phải mới đời thứ hai là đã tiêu vong rồi sao ? Có một số việc cho dù sức người có níu kéo thế nào cũng không thay đổi được, chúng ta chỉ làm những chuyện đang ở trước mắt, ai biết hậu thế sẽ làm như thế nào... Dựa theo cách nhìn của ta thì nhà của chúng ta có được thiên hạ trong mười hai, hai mươi đời là đã không uổng công khổ cực lúc này rồi.
Vẻ mặt hoàng thượng vô cùng bình tĩnh thoải mái, giống như không hề cảm thấy lời mình nói nó khiến cho người ta sợ hãi đến mức nào.
- Tuy nhiên, cùng là chuyện diệt vong nhưng diệt vong kiểu nào cũng là có khác nhau. Lúc Đại Minh diệt vong, đó là khiến cho người Hán không bước vào Tây Vực được nữa, ngay cả Hà Sáo đều đã đánh mất. Hơn nữa thiên hạ bại hoại, người chết đói đầy đất, số ít người đọc sách ăn uống no say suốt ngày lại lăn lộn không biết chuyện thiên hạ, càng làm cho khoa học kĩ thuật của người Tây Dương vượt qua chúng ta. Ta chỉ trông mong khi chúng ta diệt vong, Đại Hán đã chiếm cứ tất cả các nơi chiếm cứ được, người trong thiên hạ đều có thể biết đọc sách ! Khi đó cho dù có diệt vọng thì cũng không có làm Hoa Hạ thất vọng phải không?
Vấn đề này, thái tử căn bản không dám trả lời. Trong lòng của nó cũng khác với suy nghĩ của phụ hoàng, nó từ tận đáy lòng hy vọng giang sơn mà phụ hoàng xây dựng nên nay, trải qua tay của nó, truyền lưu nhiều đời vào trong tương lai.
- Mong phụ hoàng hãy yên tâm, nhi thần mặc dù thiên tư và thao lược đều thua kém phụ hoàng rất nhiều, nhưng nhi thần sẽ đem mỗi một lời dạy bảo của phụ hoàng đều ghi tạc trong lòng, truyền cho đời sau, khiến bọn họ cũng hiểu được khổ tâm của phụ hoàng, dùng trái tim hết sức chân thành để thống trị thiên hạ.
Thái tử nói vô cùng thành khẩn.
- Đừng có trịnh trọng như thế, đây chính là một đoạn nhàn thoại mà thôi, con ghi nhớ sơ qua là được rồi, đừng có nói chuyện truyền cho hậu thế mai sau làm gì. Hậu nhân sợ nhất không phải là tổ tông ném một đống lớn khuôn sáo sao? Con xem Chu Nguyên Chương làm một quyển "hoàng minh tổ huấn", cái gì cũng đều quy định ở trong đó, nhưng hậu nhân chẳng lẽ mãi dựa vào lời huấn của tổ tiên để làm việc hay sao? Thời thế đổi thay, chuyện thiên hạ không chỉ dựa mãi vào một khuôn mẫu khuôn phép mà xử lí, phải học được xem xét thời thế, nếu hậu nhân thật sự ngu ngốc mất linh, chúng ta hiện tại lo lắng suông cũng là vô dụng thôi.
Hoàng thượng vẫn là hết sức thoải mái mà cười.
- Con muốn dạy bảo hậu nhân, hiện tại cũng không cần khẩn cấp như thế, chính bản thân con vẫn còn là một tiểu tử chưa lớn đó thôi!
Lời nói trêu đùa như thế khiến thái tử hơi có chút lúng túng, nó bất an rụt rụt thân mình, không dám nói thêm gì nữa.
Nó năm nay đã mười ba tuổi, tuy rằng tuổi còn nhỏ, nhưng mẫu hậu cũng đã vội vàng thu xếp chuyện cưới vợ cho nó, bắt đầu để tâm nơi nơi xem xét những người được chọn làm thái tử phi tương lai cho nó, chuẩn bị qua hai ba năm sau liền đón dâu. Trong lòng của nó đối với chuyện này không cho là đúng, nó cảm giác mình tuổi còn rất trẻ, không nghĩ quá sớm liên lụy vào chuyện gia thất cho mệt. Bất quá nó hiện tại thân là thái Tử, nào có tự do nào đáng nói? Cho nên đành phải tùy ý mẫu hậu làm rồi.
Cái tuổi này nghe được loại trêu chọc như thế quả thật rất xấu hổ.
- Có một số việc, ta muốn đối xử bình đẳng, làm cho bọn họ cũng hiểu chuyện, nhưng mà có một số việc, ta chỉ dạy cho con, sẽ không đi dạy bọn họ. Nhưng con phải học được, bởi vì con là thái tử, con là người thừa kế thiên hạ này trong tương lai, con không được để cho ta thất vọng cũng không được khiến thiên hạ thất vọng.
Cũng may phụ hoàng cũng không có tính toán tiếp tục trêu chọc thái tử, chỉ nhìn chăm chú vào thái tử.
- Con à, vất vả cho con rồi. Qua năm mới xong con liền ra ngoài ngao du đi, sau đó đầu xuân phải đi Cao Ly, đến lúc đó ta se xem con có biểu hiện như thế nào.
- Nhi thần... Quyết không khiến phụ hoàng thất vọng.
Mang theo vô cùng quyết tâm, thái tử hướng phụ thân làm ra cam đoan.