Lẽ ra? Bản ghi chép kiểu này sẽ do bọn họ tự đi bảo quản, sau cuộc chiến đưa thẳng đến phủ quân nghị, nhưng thái tử lại đòi hỏi bọn họ phải chép ra một bản sao, sau đó toàn bộ mang đến Cao Ly do nó đi thẩm duyệt.
Thái tử tuy rằng không hiểu biết gì về quân sự, nhưng đến lúc đó bên cạnh nó khẳng định có một đoàn quan quân tham nghị, những người đó giúp nó đi tìm hiểu. Mà sau khi nó lấy được những bản ghi chép đương nhiên không phải chỉ là để học tập thôi, khẳng định còn sẽ đi đối lập thẩm duyệt, nhìn tác chiến giữa hai người bọn họ có toàn lực đi phối hợp hay không.
Nếu lẫn nhau có lâm chiến đùn đẩy, hoặc là chỉ lo tư lợi quân chủng của mình, tổn hại đến tình trạng an nguy của quân đội đội bạn, chỉ cần xem quân lệnh và bản sao chép của hai bên là vừa nhìn liền hiểu ngay, cũng không lẽ nào ngụy biện được.
Cho nên cái đòi hỏi này của thái tử, giống như là nói mình cũng không phải chỉ là một quan hậu cần đi đốc thúc lương thảo đạn dược mà thôi, tuy rằng không can thiệp cụ thể chỉ huy nhưng lại là quan tư lệnh chính thức được quyền giám sát bọn họ, bọn họ dù ai cũng không có cách nào vượt qua quan tư lệnh.
Thái độ của thái tử rất ôn hòa, giọng điệu cũng rất chầm chậm, nhưng bọn họ biết rằng, đây là quyết định mà bọn hắn không biện hộ được, hoàng thượng hẳn là đã sớm sắp xếp như thế rồi.
Mang theo tâm trạng khác nhau, bọn họ đều đồng ý.- Thần đã hiểu.
- Vậy hết thảy xin làm phiền hai vị rồi. Mắt thấy hai vị tướng lĩnh đều như vậy thuận theo đi đồng ý đòi hỏi của mình rồi, trong lòng thái tử cũng buông lỏng không ít. Nói thật, nó lần đầu tiên một mình đi đối diện với mấy đại tướng cầm binh này, ngay từ đầu là có chút không yên bất an, sau khi nhìn thấy bọn họ đối với chính mình tất cung tất kính như vậy, mới chậm rãi nổi lên dũng khí, đem đòi hỏi của mình, không hề giữ lại đi nói ra.
Cứ như vậy, thái tử Đại Hán từ trong thư phòng đi ra, từng chút từng chút một đi học tập làm sao đi làm một thái tử chân chính.
- Lang Gia Hầu, tại hội nghị quốc vụ lần trước, Huỳnh Dương Há bọn họ đã làm xong kế sách lục quân rồi, khi đó các ngươi nói hải quân lập tức sẽ làm ra kế hoạch phối hợp tương ứng... Sau khi nói ra quyền giám sát, vẻ mặt thái tử vẫn nghiêm túc như cũ.- Hiện tại hải quân đã vạch kế sách lâu như vậy, hẳn là sớm đã lập ra hết rồi chứ?
- Sau khi bọn thần nhận được hoàng mệnh, vẫn không dám chậm trễ, trải qua đám tham nghị trong nội bộ quân chính nhiều ngày đi trù tính và lên kế sách, hiện tại đã có kế sách phối hợp được với lục quân rồi, kính xin điện hạ cho thần giải trình với ngài. Bởi vì đã sớm có chuẩn bị, cho nên Thái Đức không chút hoang mang, gã từ trong hộp nhỏ mà mình tùy thân mang theo lấy ra một chồng giấy tràn ngập nét mực, sau đó đột nhiên đứng lên, đi tới ngõ ngách trong phòng.
Dù sao cũng là phòng khách quý trên chiến hạm, cho nên ngoại trừ trang trí xa hoa ra, các đồ vật nên có trên biển mọi thứ đều có hết, Thái Đức mở ra một cái tủ âm tường, sau đó từ bên trong tìm được hải đồ mà gã đang cần, bên trong còn có mô hình địa cầu, kính viễn vọng những vật phẩm này, thậm chí còn có một mô hình chiến hạm tinh vi làm bằng gỗ.
Thái Đức cầm hải đồ đi tới trước mặt thái tử, sau đó đem hải đồ rải tới trên bàn, tiếp theo đem từng tờ một bản kế sách biên tập thành sách bỏ vào trên bàn.
- Thái tử điện hạ, đây chính là kế sách của chúng ta, xin cho thần được diễn giải cho ngài nghe. Vừa nói, gã vừa lấy tay đặt lên trên hải đồ, chậm rãi di chuyển chỉ thị.
- Đầu tiên, hạm đội nam bắc Đại Hán chúng ta đều đã đến và tập trung chiến hạm tinh nhuệ chuẩn bị chỉ lệnh chiến tranh, quan binh chiến hạm tinh nhuệ nhất và ưu tú nhất cũng đã tập trung lại, hạm đội Phương Bắc do thần thống lĩnh, xuất cảng ở Thiên Tân, hạm đội Phương Nam tập kết ở Tùng Giang, sau đó sửa soạn thẳng lên bắc đến cảng Phủ Sơn. Đồng thời, chúng ta cũng sửa lại nhiệm vụ tuần tra của đại bộ phận tuần dương hạm, khiến chúng nó từ chủ yếu tuần tra trên khu vực mặt biển, đổi thành chủ yếu bảo vệ cung ứng hải lục quân. Ngoài ra còn có một số quan binh thì ngụy trang thành hải tặc, quấy rầy thương thuyền nước khác, yểm hộ điều động và tập kết cho quân ta.
Tiếp theo, ngón tay của gã lại chậm rãi di động.
- Đại bộ phận chiến hạm vận tải hải quân cũng đã tập kết xong, và tập kết ở ba chỗ Kim Châu, Uy Hải và Tùng Giang. Ba chỗ này đều tự tụ tập kết một đoàn bộ đội lục quân, sau đó từ các cảng xuất phát, hướng về cảng Phủ Sơn. Một đoàn binh lực tập kết ở cảng Kim Châu là bộ đội do Triệu lữ trưởng tự mình đi quản hạt, cho nên lần này sẽ cùng với lữ trưởng và điện hạ đi đến Cao Ly.
Thái tử khẽ gật đầu, tỏ vẻ trong lòng mình đều biết rồi. Dựa theo kế sách dự định, sau khi nó ở cảng Kim Châu này xuống thuyền, sẽ gặp được quan viên triều đình ở Liêu Đông, và kiểm duyệt bộ đội, sau đó sẽ mang theo cái đoàn kia cùng nhau chạy về phía Cao Ly.
Thái Đức tiếp tục giải thích.- Ba cái đoàn này, đều là khinh binh, ngoại trừ những binh khí súng kíp và trường thương này ra, những vũ khí khác, thớt ngựa cũng sẽ do một thuyền khác đi vận chuyển. Sau khi vận chuyển ba cái đoàn quan binh này đến cảng Phủ Sơn, thái tử cần dùng người Cao Ly đi xây dựng kho hàng ở cảng Phủ Sơn, mà thuyền vận chuyển thì sẽ phân tán đi tới Thiên Tân và cảng Tùng Giang, vận chuyển những thứ cần phải dùng đến như đại pháo, thớt ngựa còn có lương thực cho kế sách của lần viễn chinh này, trải qua nhiều ngày đi nghiên cứu, hiện tại đã hoàn bị cơ bản, kính xin thái tử điện hạ xem lại.
Thái tử cầm lên cuốn sổ ghi chép thật dày lên nhìn lại, phía trên rậm rạp tràn ngập những con số, đều có chi tiết hậu cần của vận chuyển hải quân, từ thương pháo đến lương thực cho đến thớt ngựa, chủng loại nào, cũng đã được phân loại ra.
Nó không hiểu lắm những chi tiết cụ thể này, nhưng nó từ nơi này đã thấy được mức độ dụng tâm của từ trên xuống dưới bên hải quân, trong lòng cũng hết sức vui mừng.
Nó khen ngợi hướng Thái Đức gật gật đầu.- Chư vị khổ cực rồi. Kính xin hãy đem kế sách chứng thực hết xuống, cam đoan cung ứng cho đại quân không đến mức xảy ra vấn đề, sai lầm của Tùy triều tuyệt đối không tái phạm.
- Bọn thần dõ nhiên sẽ lo lắng hết lòng, duy trì cung ứng hậu cần cho đại quân. Cũng may mà lần viễn chinh này số lượng tướng sĩ không nhiều lắm, cho nên khi cung ứng lên cũng không cần phải đặc biệt cố hết sức... Tựa như là nói giỡn, Thái Đức đột nhiên bật cười.- Nếu thật sự giống như Tùy triều vậy bỏ hết cả nước ra viễn chinh, như vậy không cần đánh hải quân cũng đã chống đỡ không nổi rồi...
Tùy Dương Đế tham lớn cầu toàn, muốn thành công vĩ đại, năm đó từng bỏ ra sức lực cả nước ba lượt đi công phạt Cao Ly, mỗi lần đều là tụ tập số lượng binh lực mười phần, kết quả những đại quân đó bởi vì vấn đề cung ứng hậu cần nên không phát huy hết được năng lực tác chiến, ngược lại tiêu hao thực lực của cả nước Đại Tùy, dẫn đến dân chúng Đại Tùy kêu ca khóc than, khiến cho trò khôi hài của Tùy Dương Đế này cũng đã trở thành trò cười thiên cổ.