- Đại nhân, cái này tại hạ là sẽ dốc hết sức thúc đẩy, tranh thủ mau chóng khiến Mạc Phủ khôi phục xuất khẩu. Liễu Sinh Nguyên Trai cuối cùng ngẩng đầu lên, thế nhưng trên mặt vẫn có chút khó xử.- Thế nhưng, đại nhân cũng biết, đồng chúng tôi xuất khẩu đều là từ bên trong mỏ quặng đào ra vả lại vận chuyển tới Trường Khi. Trung gian khẳng định phải tốn một đoạn tháng ngày ngắn. Khả năng… khả năng… trong vòng hai ba tháng đồng gom ra được quả thật không nhiều. Thế nhưng đại nhân xin yên tâm, chúng tôi sau đó sẽ tăng đồng làm ra, tranh thủ sang năm cùng bồi đủ đòi hỏi thiếu hụt của quý quốc.
Mắt thấy đối phương vẫn là trả lời như vậy, nụ cười trên mặt Hạ Cảnh Khôn chậm rãi biến mất, khuôn mặt phúc hậu hiện giờ thoạt nhìn ngược lại có mấy phần sắc đen.- Như thế nào, quý sứ chẳng lẽ cảm thấy con ngươi của ta dễ nói chuyện, liền tùy tiện bày bố sao? Đây cũng không được, kia cũng không được, có phải xem thấy nước ta liền để mặc cho quý quốc bày bố phải không?
- Đại nhân bớt giận! Liễu Sinh Nguyên Trai liên tục xin lỗi, thật vất vả mới khiến cho sắc mặt gã chậm rãi chuyển màu.
- Ta không muốn quá tức giận, là các ngươi khiến ta không giận không được. Hạ Cảnh Khôn vẫn là nhíu chặt lông mày.- Chúng tôi vẫn luôn lời hay ý đẹp tới thương lượng với quý quốc, nhưng mà quý quốc lại luôn lý do này, nguyên nhân kia, chính là không chịu tỏ vẻ thành ý. Nói cho cùng, đây là kết quả quý quốc khư khư cố chấp tạo thành phải không? Không nói bang giao hai nước nữa, cho dù làm ăn buôn bán bình thường coi trọng vẫn là thành tín, nào có đạo lý làm việc như vậy? Quý quốc làm ra trò như vậy, chúng tôi vẫn là nhẫn nhịn tính tình giao thiệp với quý quốc, lời hay ý đẹp thương lượng với quý quốc, chẳng lẽ đây còn không đủ sao?
- Đại nhân nói khiến tại hạ hổ thẹn không thôi, quả thật khó mà cãi lại… Sắc mặt Liễu Sinh Nguyên Trai cũng rất uể oải khó coi.- Nói cho cùng đây là kết quả có một số người suy xét không chu toàn, chỉ là hiện giờ sai lầm lớn đã đúc thành, chỉ đành chiếu theo tình hình hiện giờ tới làm, kính xin đại nhân bao dung. Tại hạ đích thật nói rõ sự tình với Mạc Phủ, việc này lần sau không còn nữa.
- Các ngươi liền muốn dùng ba chữ “không cách nào” này bảo chúng ta tiếp nhận những kết quả này sao? Quý sứ chính là có một vài suy nghĩ chắc hẳn như vậy rồi. Hạ Cảnh Khôn vẫn không nhượng bộ như cũ.
- Hơn nữa, ta cũng đã nói rõ với ngươi rồi, chúng ta chịu không được cách làm quý sứ cho ra, quý sứ phải làm chính là nghĩ cách khác, mà không phải lại kể khổ với bọn ta. Sự tình Mạc Phủ bọn ta quản không được, cũng không có hứng thú đi quản. Quý sứ nếu như không làm được, chúng ta chỉ đành phải nghĩ cách khác rồi. Dù sao ty Ngoại thương chúng ta cũng không phải toàn bộ ngồi không ăn bám, luôn có người quản được một chút sự tình buôn bán với Nhật Bổn, chỉ có điều tới lúc đó vẫn xin quý sứ giải thích một chút với Mạc Phủ.
Lời của y nói không khách khí như vậy, cũng khiến cho Liễu Sinh hiểu được, lập trường của Đại Hán đã khá là kiên định rồi, hai ba tháng, thậm chí trong vòng nửa năm nhất định phải khôi phục cung ứng bình thường, hơn nữa bù đủ thiếu hụt xuất khẩu trước đó… không có đường nào khác cứu vãn nữa.
Chiếu theo ý lời y nói, nếu như không làm được, ty Ngoại thương như vậy cũng sẽ làm một chút sự tình ảnh hưởng tới buôn bán Trung Nhật, thậm chí khả năng còn sẽ gián đoạn buôn bán. Khi đó chỗ đứng của bản thân cũng liền không an ổn rồi, bên trên nhất định sẽ truy trách… Tuy rằng trọng trách vốn ở trên người mình.
Mà Đại Hán nếu đoạn tuyệt mậu dịch Nhật Bổn, tổn hại Nhật Bổn gánh chịu phải trầm trọng hơn nhiều so với Đại Hán. Bang giao hai nước không dễ dàng khôi phục, hơn nữa từng chút mở rộng mậu dịch, nếu như lại trở thành loại trạng thái không thường tới lui như thời tiền Minh kia, há không phải quá mức đáng tiếc, tiền đồ và danh vọng của gã há không phải cũng sẽ hủy trong chốc lát?
Bất kể như thế nào, nhất định phải nghĩ cách, giải quyết vấn đề đồng xuất khẩu này, cho dù lấy đồ đồng Phật đường tới cho đủ số, cũng phải duy trì lấy buôn bán, duy trì lấy quan hệ giữa Trung Nhật, nếu như nảy sinh tình thế bất trắc gì, gã quả thật không dám tưởng tượng hậu quả.
- Ý của đại nhân tại hạ rõ ràng rồi, tại hạ nhất định biên thư về nước, khiến cho Mạc Phủ nắm chắc tình thế bây giờ, lập tức dự trù giải quyết!
Ga đứng lên sau đó vái chào thật sâu.
- Quý sự có thành ý như vậy thật sự rất tốt, nếu như trên dưới Mạc Phủ đều là làm việc như quý sứ, vậy chúng ta liền ít đi rất nhiều rắc rối. Sắc mặt Hạ Cảnh Khôn cuối cùng hòa hoãn.- Đoạn tháng ngày này quý sứ liền dừng lại ở kinh thành, đại gia chung sức hợp tác, giải quyết dứt tranh cãi này.
- Ừ? Liễu Sinh Nguyên Trai thoáng chốc không kịp hiểu ra.- Đại nhân muốn lưu tại hạ ở kinh thành sao?
- Quý sứ không lưu ở nơi này, bên trên trách tội, cũng không phải là một mình ta đủ gánh vác nổi. Hạ Cảnh Khôn cười lạnh.- Món tiền lớn này của quý quốc, đã kinh động tới Thương tướng đại nhân và ty trưởng, không nói được bọn họ lúc nào muốn triệu kiến quý sứ hỏi xem tình hình. Chẳng lẽ quý sứ ở Thiên Tân gọi không được tùy tùng tới sao? Tuy nhiên quý sứ cứ yên lòng, bộ thương nghiệp chúng ta có chính là nơi chiêu đãi, sẽ không khiến cho quý sứ chịu ủy khuất…
- Tại hạ rõ ràng rồi, đa tạ đại nhân. Liêu Sinh Nguyên Trai không lo lắng gì nữa, đáp lại đòi hỏi của đối phương.
Rất nhanh, sau khi lại nói thêm mấy câu khách sáo, Hạ Cảnh Khôn lấy lý do còn có công việc phải làm, khách khí bảo Liễu Sinh Nguyên Trai rời đi, kế đó dĩ nhiên sẽ có người dẫn gã đi vào trú ở bên trong dịch quán xa hoa riêng biệt của bộ thương nghiệp.
Nếu không phải bên trên mệnh lệnh tất cả phải bám trụ các ngươi, ai khách khí với các ngươi như vậy chứ hả… Nhìn theo bóng lưng gã rời đi, Hạ Cảnh Khôn nghĩ thầm rằng.
Cùng một ngày, ở Hán Thành Cao Ly cách kinh thành ngoài ngàn dặm, tiết trời trong xanh ánh nắng chiếu rọi lại khác biệt hẳn với kinh thành Đại Hán.
Bầu trời âm u, mây rất dầy, giữa không trung khí ẩm thấp rất nặng, còn rơi lớt phớt mưa phùn, hơi mưa xen lẫn trong gió lạnh, đem khí lạnh chui thẳng vào trong thân thể mỗi người, khiến xuân sớm này trở nên rét lạnh giống như mùa đông.
Mỗi người đều cúi đầu, rụt lại thân mình rút vào bên trong quần áo đi lại, mà ngay cả thị vệ trong vương cung cũng không ngoại lệ, theo bầu trời âm trầm, chính ngay cả tường cung và mái ngói của cung Cảnh Phúc cũng giống như nhuộm một tầng màu xám, khiến cho lòng người không khỏi buồn bực.
Loại cảm giác này, trên thân mình triều thần Kim Tẫn Quốc Cao Ly yết kiến đại vương rất là lợi hại, ông ta mặc một thân triều phục áo bào rộng, bởi vì gió lạnh vẫn luôn chui vào trên mình, đông lạnh lợi hại, nhưng vì uy nghi của triều thần ông ta lại chỉ đành nhẫn nhịn, cho nên sắc mặt có chút xanh mét, hết sức khó coi.
Tuy nhiên, tâm tình của ông ta buồn bực, không phải chỉ là vì mưa lạnh đầu xuân mà thôi.