Bình tĩnh mà xem xét, y cũng hiểu được đòi hỏi của hoàng thượng có chút quá cao, nhưng nếu hoàng thượng kiên trì phải từ Nhật Bổn ép ra một món tiền lớn như vậy, gã liền nghĩ cách đi đạt thành tâm nguyện của hoàng thượng, mà không phải kể khổ. Chỉ có như vậy, y mới đủ không phụ ân trọng của hoàng thượng, mới tiếp tục có được tán thưởng của hoàng thượng.
Y hiểu được, hoàng thượng là trước đó định trọng trách cho y, định sẵn điều kiện thấp nhất hòa đàm cho y.
Sau khi đại quân khai chiến, cách trở hải dương và quan sơn mấy ngàn dặm giữa hai nước, lại không có thủ đoạn đưa tin tức thời, hoàng thượng không có khả năng mọi chuyện đều ở kinh thành quản chế từ xa, tất nhiên phải thả quyền cho bọn quan viên hai phía quân chính tùy tiện hành sự, cho nên ngài nhất định sẽ muốn trước khi xảy ra chuyện quy định một điểm mấu chốt can thiệp đối với Nhật, đòi hỏi cần phải tất nhiên đạt thành trong hòa đàm, để tránh quan viên bên dưới vì tư lợi của mình mà làm xằng bậy, hoàng thượng định ra điểm mấu chốt này rồi, như vậy y ở Nhật Bổn liền không được mang thứ đồ thấp hơn điểm mấu chốt đó trở về, nếu không chính là phụ hoàng ân, mặc kệ y nói công lao của mình to lớn thế nào, triều đình cũng sẽ không nhận.
Loại lối suy nghĩ này cũng không nói được không đúng, Chu Phác cũng biết, trước đây mấy chục năm, triều đình Đại Minh năm đầu Vạn Lịch đã từng hung hăng đánh một trận với Nhật Bổn nắm trong tay Phong Thần Tú Cát ở Cao Ly, còn quan viên đàm phán của hai nước liền lợi dụng ngăn cách tin tức giữa hai phía, âm thầm tự giở trò quỷ, gây ra rất nhiều nhiễu loạn, cũng cho đàm phán vốn dĩ khó khăn tăng thêm khốn khó nhiều hơn.
Nhưng... nếu như phải theo ý nguyện của hoàng thượng, ép ra của cải mấy vạn lượng bạc trắng từ Nhật Bổn, vậy thì phải có được hợp tác từ người Nhật Bổn, nếu không chỉ dựa vào mấy ngàn binh sĩ, chỉ riêng trấn áp phản kháng các nơi Nhật Bổn liền đã khiến người ta sứt đầu mẻ trán rồi, làm sao còn an an ổn ổn ép ra tiền của được?
Đây đúng thật là cục diện lưỡng nan a.
Tuy nhiên, Thừa tướng nếu như đã điểm tướng rồi, vậy Chu Phác liền không được lựa chọn yên lặng.
- Lời hoàng thượng nói rất đúng, Nhật Bổn đích thật có nhiều vàng bạc. Thời điểm thần ở Nhật Bổn kinh thương, đã có nghe nói nhiều, nghe nói bọn quyền quý nhà to cửa rộng Nhật Bổn đều có truyền thống xây hầm giấu vàng bạc. Bao nhiêu năm vàng giấu ở trong nhà đã khó đếm xuể hết được, nếu như lấy hết được những vàng bạc này ra,, vậy đối với triều ta đích thật rất có ích lợi. Thần lần này đi Nhật Bổn, cũng nhất định sẽ tận hết sức ép ra thật nhiều tiền bồi thường từ Nhật Bổn làm mục tiêu, đây dĩ nhiên không cần nói. Chu Phác trước hết cẩn thận ở trước mặt hoàng thượng làm một cái đệm chân, sau đó nói ra lời trong lòng của y.- Chỉ là, sự tình nước Nhật Bổn đặc thù, vả lại dân phong khác biệt rất lớn với Trung Hoa, con người gian xảo giả dối, cơ mưu chồng chất. Chỉ mỗi đánh bại Mạc Phủ e rằng khó khiến bọn họ hoàn toàn thuận theo... Cho dù Mạc Phủ miễn cưỡng ưng thuận chúng ta, nếu như người khác không hợp tác, vậy khả năng, khả năng sẽ không dễ dàng có được nhiều tiền bồi thường như vậy...
Tuy rằng lời của y nói rất uyển chuyển, nhưng ý chân thật vẫn là để lộ ra ngoài.
- Khó, là khó, điểm này không nói sai. Tầm mắt hoàng thượng bỏ tới trên mình Chu Phác, khiến người trẻ tuổi này lập tức có chút đứng không vững.- Tuy nhiên, thân là đại thần Đại Hán, không làm chút sự tình biết khó mà lên sao được? Việc do người làm, chỉ cần có lòng, có cần mẫn, sự tình khó hơn nữa cũng làm được! Hôm nay mọi người đều đang ở đây, cùng hợp mưu hợp sức, ngươi cũng nghĩ ngợi cách thật tốt, nhìn xem thế nào mới khiến người Nhật Bổn cúi đầu nghe theo. Chỉ cần ngươi đưa ra được chủ ý, dù sao chúng ta là ủy thác toàn quyền cho ngươi tới xử trí.
Toàn quyền xử trí... hoàng thượng thuận miệng nói bốn chữ, thay mặt chính là giá trị không đoán được a.... Chu Phác trong lòng tuy rằng biết không có quá nhiều khả năng là có quyền toàn quyền xử trí đối với sự vụ quân chính của Nhật, nhưng y cảm thấy, chỉ cần y hôm nay khiến hoàng thượng hài lòng, vậy ít nhất từ nay về sau, toàn quyền xử trí đối với sự vụ ngoại giao với Nhật liền sẽ giao cho y rồi.
Mê hoặc này không phải do y không tiếp nhận.
Y vắt hết óc, cố gắng nghĩ ra phương án, để khiến cho hoàng thượng hài lòng.
- Bệ hạ, trước đây phương án sau cuộc chiến các vị đại nhân thương nghị đã mười phần hoàn bị rồi, điều trọng yếu chỉ là khiến người Nhật Bổn chấp hành, để Đại Hán tới giám sát mà thôi. Cho nên… thần có đề nghị… Chu Phác nuốt một ngụm nước, sau đó tiếp tục nói.- Thứ nhất, sau cuộc chiến phỏng theo tấm gương Cao Ly, ở Nhật Bổn thiết lập dinh công sứ, công sứ Nhật Bổn do hoàng thượng đích thân trao quyền tới gánh vác sự vụ can thiệp đối với Nhật, có quyền tiết chế các phương diện Nhật Bổn.
Thứ hai, về căn cơ rập khuôn dinh công sứ Triều Tiên, mở rộng biên chế và tầm cỡ dinh công sứ, chọn lựa quan viên tinh thục, toàn quyền giám sát đối với tài chính Nhật Bổn, những quan viên đó phái tới trú đóng giám sát hải quan và quặng mỏ các nơi Nhật Bổn, tính ra thu vào của chúng, sau đó giao quặng mỏ Nhật Bổn cho cơ quan riêng biệt của Nhật Bổn riêng biệt làm ăn, mà những cơ cấu này đều cần phải phái quan viên giám sát trú đóng dinh công sứ, thẳng thừng từ bên trong những thu vào nó vơ vét lấy của cải cắt xén tiền bồi thường. Nếu như thực hiện đủ hết một điểm này, thần cho rằng để cho Nhật Bổn trong vòng hai mươi năm giao ra ba ngàn vạn thậm chí con số càng nhiều hơn nữa là có khả năng làm được.
- Có ý hay. Nhìn thấy vị quan viên chuyên trách giao thiệp với Nhật này ủng hộ cách nhìn của mình, hoàng thượng hơi khẽ mỉm cười.
- Hai điều này ta xem cũng không sai, chấp hành được. Vậy còn thứ ba là sao?
Lòng dạ Chu Phác chợt bồn chồn một chút.
- Thứ ba, thần cho rằng, người Nhật gian xảo giả dối, nếu như muốn hoàn toàn ngăn chặn bọn họ đùa giỡn khôn vặt là khó làm được. Chỉ đành hướng theo thế thu lợi, chế tạo ra một loại cục diện thế lực các phương người Nhật liên lụy không tới được nhau, không đồng thời ỷ lại vào triều đình Đại Hán ủng hộ không được, lấy người Nhật chế người Nhật, mới có khả năng khiến bọn họ bỏ tinh lực chủ chốt hao tổn bên trong đó, mà không dám lừa gạt triều đình…
- Một điểm này cũng có ý hay. Hoàng thượng tán đồng gật đầu.- Ta cũng cảm thấy sau cuộc chiến muốn khiến cho Nhật Bổn tiếp tục phá thành mảnh nhỏ, không được đánh phá Mạc Phủ ngược lại khiến người khác nhất thống Nhật Bổn. Nói trắng ra, Mạc Phủ nếu thật sự hoàn toàn nát rồi, ai tới giữ gìn ổn định Nhật Bổn, để cho bọn chúng an an ổn ổn bồi thường cho chúng ta nữa hả!
- Thần cũng cho rằng như thế, quyền lực và uy tín của Mạc Phủ cần được giữ lại một ít. Chu Phác khom mình xuống.- Bọn thần lần này chinh phạt Nhật Bổn, nếu như đoạn tháng ngày trước sẽ đánh ra cờ hiệu trợ giúp chính nghĩa, lại sửa soạn lấy hoàng thất Nhật Bổn làm chiêu bài, vậy sau cuộc chiến sức mạnh và uy vọng của hoàng thất Nhật Bổn cần vượt qua xa hơn trước đó, thậm chí sẽ có được nguồn mộ binh và nguồn lợi của mình. Đối với điều này chúng ta ban cho một ít phù trợ, để khiến nó lớn mạnh chống lại Mạc Phủ, nhưng lại không để nó trở nên quá mạnh, để tránh đuôi to khó vẫy, ngược lại thành cái Mạc Phủ có được đại nghĩa danh phận, càng thêm khó khống chế được.