Tân triều hấp thu giáo huấn của tiền triều, vì thế một mặt giám sát mạnh mẽ hành vi không hợp phép của quan viên, một mặt thì kéo hết đám người kia vào trong phương viên của quan viên, cho bọn họ tiền lương đủ nuôi sống cả nhà, kinh nghiệm chính phủ lúc khởi nghiệp ở Từ Châu trước đó, được rất nhanh mở rộng tới bên trong mấy tỉnh đất liền.
Mặt khác, Nội các còn ban bố quan viên bổ nhiệm theo pháp quy, định sẵn nha dịch và thư lại cũng bởi vì biểu hiện làm việc mà thăng chức lên thành quan chủ quản khắp nơi, cho những người quen thuộc chính vụ khắp nơi, giỏi về xử trí sự vụ khắp nơi đưa vào chỗ còn trống, cũng khiến trong triều nhiều thêm một số quan viên giám sát dân tình. Triều đình hiện giờ xem ra, loại quan viên này so với quan tiến sĩ chỉ biết múa bút vẽ chữ phải hữu dụng hơn nhiều.
Bởi vì bộ phương án này chiếu cố tới lợi ích của thư lại và sai dịch vốn dĩ bị xem nhẹ, cho nên bọn họ vô cùng ủng hộ chính sách này, chấp hành vô cùng nhanh chóng, cho nên nương theo cải cách trên triề đình, bộ cải cách chính phủ khắp nơi này cũng đang vững bước tiến hành, hiện giờ phân tỉnh bên trong cương thổ Đại Minh vốn có, ngoại trừ tình hình Xuyên Điền khá đặc thù, đã cơ bản hoàn thành xong.
Tuy nhiên, cũng chỉ có dựa vào công thương, tân triều mở rộng của cải, mới có năng lực và của cải đi làm loại cải cách này.
Cải cách phân tỉnh đất liền hoàn thành công về sau, Nội các bắt đầu bỏ ánh mắt vào tới trên đất đai biên cảnh mới chinh phục, muốn dùng phương thức mở rộng quan phủ đất liền, cùng với cách làm di dân, để dung nhập những đất đai này vào bên trong Đại Hán, trở thành đất trù phú của con dân nhà Hán.
Trước hết được lựa chọn chinh là vùng đất Liêu Đông, bởi vì vừa tới nơi này đã bị bình định đại thể rồi, đã không còn hiểm nguy bị bên ngoài xâm nhập, thứ hai đất đai nơi này vẫn được coi như là phì nhiêu, có được hàng loạt nông dân quan nội di dân, vả lại nơi này còn có hàng loạt mỏ than quặng sắt, càng thêm đáng giá khai thác.
Sau khi trải qua hai năm sửa soạn, sự tình lập tỉnh Liêu Đông đã chính bên trong nhật trình tiến vào Nội các rồi, còn Lý Tĩnh Tư là Tuần phủ Liêu Đông hiện giờ, ý kiến của ông ta dĩ nhiên cũng là tham khảo trọng yếu của Nội các, Nội các nhiều lần lấy vấn đề nhỏ nhặt của lập tỉnh trưng cầu ý kiến của ông ta.
Nội các tới lui với Tuần phủ, quân đội dĩ nhiên cũng nhìn vào trong mắt, thế nhưng nhận phải nguyên tắc quân nhân không được tham dự vào chính sự, bọn họ cũng không dễ hỏi thẳng Lý tuần phủ, nhưng vấn đề này thật sự quá trọng đại, cho nên Ninh Trạch Quang đã muốn mượn cơ hội này, lấy phương thức không quá cố ý ướm thử lời của vị Tuần phủ này.
- Lập tỉnh quả nhiên đã như tên ở trên dây rồi… Ninh Trạch Quang hơi chút vuốt cằm, vẻ mặt lại có chút phức tạp.- Đại nhân xử sự nhạy bén, sau khi Liêu Đông lập tỉnh thiết nghĩ đủ chăn nuôi dân một phương.
- Ai làm Tuần phủ, đây là việc hoàng thượng và triều đình mới quyết định được. Tại hạ nào xen vào được… Lý Tĩnh Tư một mặt khiêm tốn, một mặt lại không tự chủ được toát ra một chút tâm tư đắc ý vừa lòng.- Tại hạ vẫn chỉ muốn nguyện trung với bệ hạ, tận trung vì nước, cũng không có nghĩ qua loại sự tình này.
Một gã tiến sĩ tiền Minh nói ra lời như vậy hơi có chút lạ lùng, nếu như là người chua ngoa chỉ sợ đã thẳng mặt chê cười rồi. Tuy nhiên Ninh Trạch Quang lại vô cùng bình thản như cũ.- Xem ra việc này quả thật đã định tới cùng rồi a. Thế nhưng, Lý đại nhân tuy rằng nói là Liêu Đông, nhưng hiện giờ vùng đất quân ta chiếm cứ chính là rất to lớn, nghĩ chắc sẽ không lập chỉ một tỉnh phải không?
- Ninh tham nghị nói không sai, trong triều cũng là xem như thế. Một mảnh cương thổ lớn này giao cho một vị Tuần phủ tới trực quản, luôn có một chút bận rộn không chịu nổi, cho nên ý của trong triều là phân thành ba bốn tỉnh, chia ra đặt các Tuần phủ tới quản thuộc.
Ngoài mặt, ông ta là Tuần phủ Liêu Đông, một mảnh cương thổ mình quản hạt một lần nữa vạch làm mấy tỉnh, cho dù ông ta đảm nhiệm Tuần phủ một tỉnh trong số đó, vậy thoạt nhìn cũng là thua thiệt. Thế nhưng, thật sự ra ông ta lại cũng không phản đối sắp xếp như vậy của triều đình, bởi vì những năm nay ông ta tới gánh vác Tuần phủ này hữu danh vô thật, quân chính dân chính Liêu Đông vẫn đều do phía quân đội nói mới được tính, ông ta chỉ khúm núm với Kỷ Quốc Công, một chút ý phản đối cũng không dám nhắc tới. Cho dù thái độ phía quân đội cho tới nay vẫn coi như không tệ đối với ông ta, nhưng trong lòng ông ta kỳ thật vẫn cảm thấy tủi nhục.
Đợi tới lần nữa chia tỉnh, cử động thành lập cơ cấu dân chính hoàn thành, khi đó ông ta liền chân chính hưởng thụ quyền bính của một vị Tuần phủ rồi, cho dù vùng đất quản hạt sẽ ngập lụt lớn, đó cũng là chuyện tốt.
- Thì ra là thế… Ninh Trạch Quang hơi chút gật đầu, không thấy vui giận, chỉ là cúi đầu trầm ngâm.- Sau khi chia làm mấy tỉnh, chúng ta làm việc sợ sẽ rắc rối rất nhiều a… Mấy tỉnh đều có tỉnh thành, tới lúc đó đều phải chia binh đóng quân, hơn nữa bọn họ ai nấy đều có trọng trách bảo cảnh an dân, lại muốn kết thông lẫn nhau liền rắc rối rồi…
- Làm sao lại như vậy? Ninh tham nghị quá lo lắng rồi! Lý Tĩnh Tư sắc mặt chợt biến, ông ta sợ quân đội không đồng ý kế sách Liêu Đông lập tỉnh, đòi phải hoãn lại, hỏng giấc mộng đẹp của ông ta, nên lời nói càng thêm cung kính.- Liêu Đông là quân đội Đại Hán đánh ra được, về sau cũng dựa vào quân đội Đại Hán tới giữ gìn, mặc kệ lập tỉnh hay không lập tỉnh, lập mấy tỉnh, ý kiến của quân đội, các tỉnh vẫn là sẽ nghe theo. Mặt khác, triều ta nhất quán là chia ra quân chính, cho dù Tuần phủ cũng không được tùy ý điều binh, tới lúc đó cho dù chia tỉnh, quân trú đóng khắp nơi vẫn là phải nghe theo mệnh lệnh Thẩm Dương, tuyệt sẽ không chậm trễ quân cơ đại sự! Hơn nữa… Kỷ Quốc Công công lao to lớn như vậy, uy vọng cao như vậy, lại có Tuần phủ nào dám chống đối lại với Quốc Công? Tham nghị không cần lo lắng!
Ông ta nói vô cùng chắc chắn, cũng có vẻ khá thành khẩn, cho nên Ninh Trạch Quang cũng dường như chậm rãi an tâm.- Kỷ Quốc Công nếu như còn đây, vậy bọn ta dĩ nhiên cái gì cũng không cần lo lắng, nhưng Kỷ Quốc Công chung quy có một ngày sẽ rời khỏi Liêu Đông phải không? Lúc đó còn được như thế hay không, cũng khó mà nói được.
Lý Tĩnh Tư cứng đờ rồi.
Ông ta không rõ vì sao Ninh Trạch Quang đột nhiên nói như vậy, bởi vì bản thân Kỷ Quốc Công có mặt tại trường, cái gì cũng nghe thấy, bình thường không có ai sẽ đi bàn tán thượng cấp của mình. Nhưng ông ta nghiêng mình nhìn Kỷ Quốc Công, lại nhận ra bản thân Quốc công vẫn lặng yên đứng nhìn mặt biển như cũ, không có làm ra một chút biểu tình nào.
Chẳng lẽ đây là bản thân Quốc công bày mưu đặt kế bảo y tới thăm dò ta hay sao? Lý Tĩnh Tư đột nhiên nảy ra một ý niệm trong đầu.
Ông ta càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu, nói cách khác, Ninh Trạch Quang con người tinh nhạy như vậy sẽ lớn gan thế sao, ở trước mặt Quốc công đại nhân bàn luận vấn đề mấu chốt như vậy.