Những điều này có mâu thuẫn lẫn nhau nhưng đều có đạo lý như nhau, khiến đầu óc của y có chút mơ hồ, đần độn không biết nên nói cái gì cho phải.
- Mơ hồ? Hoàng thượng nhìn ra trạng thái của thái tử, nhưng vẫn rất là ung dung.- Mơ hồ là được rồi, trị quốc đâu có dễ dàng như vậy, dựa vào vài câu nói đạo lý lớn của thầy giáo sư là trị tốt nước nhà được, vậy thiên hạ làm sao còn có các triều đại bị diệt vong nữa? Có một số việc, không phải dùng tốt hoặc là không tốt là nói rõ ràng được, phải xem tình huống cụ thể, sau đó mới cụ thể đi xử lý. Con đã dự thính qua một lần hội nghị rồi, vậy sau này vẫn tiếp tục dự thính đi, học cho thật tốt đi, những thứ con phải học còn có rất nhiều đấy!
- Vậy... Vậy phụ hoàng, xin hỏi trong lòng của cha, rốt cuộc ý kiến bên nào có đạo lý hơn? Sau khi bị tra vấn trong chốc lát, đầu óc của thái tử vẫn còn có chút hỗn loạn, không kìm nổi thấp giọng hỏi lại.- Nhi thần... Nhi thần khi dự thính, nghe được lời nói của hai bên đều rất có đạo lý, không biết nên tin bên nào cho phải đây...
- Đạo lý? Trên đời này đầy đất đều là đạo lý. Con là thái tử, ta là hoàng thượng, các đại thần bất kể nói với chúng ta những gì, trước đó đều đã nghĩ kỹ làm sao nói cho thật là có đạo lý, hơn nữa đều là đạo lý đường hoàng. Con muốn mọi chuyện đều đi theo đạo lý, vậy chính sự còn làm được nữa sao? Hoàng thượng vỗ vỗ đầu của thái tử, nhịn không được cười lên, nói tiếp.- Cho nên, ý kiến và đạo lý của các đại thần, con nghe xong tham khảo qua là được rồi, khi làm quyết định con không cần phải xen vào lời của bọn họ, bọn họ nói của bọn họ, con làm của con. Con muốn chính là thống trị thiên hạ, không phải nghe các đại thần nói như thế nào!
Tiếp theo, nhìn thái tử mơ mơ màng màng, hoàng thượng tiếp tục nói.- Tuy nhiên, con thật sự muốn nghe theo đạo lý mà nói, vẫn là nghe theo bên Nội các thì càng có đạo lý hơn một tí. Thạch thúc thúc của con, bọn họ có chút khinh suất rồi, lời nói ra thì dễ nghe, phải phân chia ra quyền sứ đoàn trú Nhật, nhưng muốn phân quyền, muốn đem quặng mỏ vàng bạc của Nhật Bổn nắm ở trong tay, được, nhưng trước tiên con phải có người đi trông coi chuyện này cho thật tốt? Hiện tại tài kế trong quân thì đi nơi nào tìm đây? Nếu thật sự làm theo lời nói của bọn họ, đây chẳng phải là tự rước thêm phiền phức?
Thái tử vội vàng hỏi lại.
- Vậy... Vậy phụ hoàng vì sao trên triều đình không nói những ý kiến này, ngược lại từ chối đưa ra ý kiến, cuối cùng còn đề xuất trái ngược như vậy?
- Trên triều đình, ta nếu nói một câu, người khác sẽ nghe thành mười câu, hơn nữa thân phận Nguyên soái đặc thù, hôm nay ta ở trong cuộc họp quát lớn một câu, ngày mai trên triều đình khắp nơi đều là lời đồn đại, đó mới gọi là rước thêm phiền phức! Hơn nữa, thể chế mới Đại Hán vừa dựng lên không lâu, nhân tâm dù sao còn có một chút bóng dáng ngày xưa, nếu muốn bình định khiến cho thiên hạ nhặt lại làn gió thượng võ, vậy phải cố gắng không được làm tổn hại đến nhuệ khí của người trong quân, tuy rằng uốn cong thành thẳng, nhưng có một số việc không làm không được. Bây giờ đối với quân đội tận lực thiên vị một chút không sao đâu, chờ thêm vài năm, tâm tư văn võ ngang nhau thật sự đi vào trong lòng và suy nghĩ của mỗi người rồi, đến lúc đó mới làm lại ngang bằng, chẳng phải rất tốt sao?
Bởi vì cảm nhận bài học sâu sắc văn quý võ tiện của Đại Minh, thế cho nên tướng lĩnh cũng không muốn vì nước cống hiến sức lực, cho nên hoàng thượng cố ý ở Tân triều thực hành chế độ phân chia văn võ, nghiêm lệnh văn thần không được lĩnh quân, hơn nữa còn cố ý dùng các loại phương thức đi đề cao địa vị của quân nhân. Nề hà tân triều xây dựng chưa được bao lâu, nhiều khi trên dưới triều đình vẫn dùng suy nghĩ của tiền Minh đi xử trí các vấn đề, cho nên hữu ý hoặc vô ý sẽ tổn hại đến ích lợi và địa vị của quân nhân.
Tuy rằng thiên vị cho một bên quân nhân sẽ không công bằng, nhưng suy xét đến chuyện thật vất vả mới rèn ra được khí thế quân nhân nên không dễ dàng đánh áp xuống được, cho nên hoàng thượng đối đãi quân đội vẫn luôn rất là rộng lượng, cũng ngăn cản sạch sẽ cách suy nghĩ trong ngoài triều đình cho rằng thiên hạ đã bắt đầu yên ổn muốn hạn chế nhân số và thế lực của quân đội.
Đương nhiên, cách làm này không nên duy trì quá lâu, nếu không khí thế quân đội sẽ biến thành ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, hoàng thượng tự biết bản thân mình vẫn còn rất là cường thịnh, uy vọng cũng rất cao, cho nên quyết tâm ở mười mấy năm hoặc hai mươi năm sau lại bắt tay vào giải quyết vấn đề bành trướng thực lực của quân đội, để tránh chính bản thân mình đào tạo ra tập đoàn quân sự trái lại sẽ uy hiếp đến yên ổn của quốc gia.
Đương nhiên, loại sách lược và chiến lược này, hắn không đi nói được với bất cứ một kẻ nào, cho dù là thái tử cũng chỉ đành mơ hồ đi ám chỉ đường ra một chút, kế tiếp phải xem lĩnh ngộ của chính thái tử thôi. Tuy nhiên, ngài tin tưởng với trí tuệ của thái tử, tuy rằng lúc mới bắt đầu có chút ngây thơ, nhưng được lời nói và việc làm mẫu mực của hắn đi dạy bảo một thời gian ngắn sau, sẽ lý giải được đủ loại các chỗ tinh tế khi trị quốc.
- Phụ hoàng mưu lược thâm trầm, nhi thần... Nhi thần thụ giáo rồi. Thái tử cảm thấy mình đã thoáng hiểu rõ một chút rồi, nhưng lại nói không rõ chỗ nào mình đã hiểu rồi, bản thân đành phải cúi đầu.
Tuy nhiên, nó không ngờ, phụ hoàng răn dạy nó còn chưa kết thúc nữa.
- Con có biết không, hôm qua điều con khiến cho ta thất vọng nhất chính là ở chỗ nào con biết không? Vẻ mặt hoàng thượng đột nhiên trở nên có chút nghiêm khắc.- Chính là ở trong sảnh nhỏ, khi ta nói chuyện với bốn vị thúc thúc của con, con xen vào nói ra những lời đó! Bọn họ là trưởng bối của con, khi bọn họ cãi nhau, con khuyên can, cái này thì không có gì đáng trách cả, nhưng con nói ra những lời đó, là đánh mất đi phong phạm, con hy vọng bọn họ không được vì chút khí thế mà cãi nhau, không chỉ riêng sẽ làm cho mình không giống với một thái tử, còn nói đến bọn họ không có việc gì mà cùng nhau sinh sự như nói bọn họ là mãng phu vậy... Ai, điều con phải học còn có khá nhiều! Con là thái tử, phải nhớ lấy!
Những lời nói này của hoàng thượng, càng khiến thái tử cảm thấy có chút xấu hổ, trong lòng của nó không biết rốt cuộc mình đã làm sai chỗ nào, nhưng nhìn thấy vẻ mặt phụ thân nghiêm khắc như vậy, theo đó trong lòng lại cảm thấy được không hài lòng với biểu hiện của mình trong ngày hôm nay, vì thế đành phải cúi đầu xuống, để cho phụ hoàng răn dạy.
- Con đối với các thúc thúc nhân từ, cái này thì tốt lắm. Nhưng con là thái tử, cũng là hoàng đế tương lai đó, hoàng đế đòi hỏi bọn họ đừng cãi nhau, có cần phải nói đến như khẩn cầu vậy không? Con bảo bọn họ đừng cãi nhau, chính là phải làm cho bọn họ đừng cãi nữa! Hoàng thượng thở dài.- Con đối với bọn họ càng nhu nhược, càng hại bọn họ đó... Ở chỗ ta chuyện này là không sao cả, các thúc thúc cũng đều là người hiểu đạo lý, nhưng ta là dựa vào các thúc thúc của con đi tranh giành thiên hạ, sau này con cũng phải dựa vào các con của thúc thúc đi bảo vệ thiên hạ, nên con ngoài phải mạnh mẽ, cứng rắn ra, đây mới đúng là thiện đãi bọn họ!