Sau khi Liêu Đông lập tỉnh khiến cho quân đội hoàn toàn rời khỏi dân sự Liêu Đông, không can thiệp vào dân chính, đây không phải quyết định người bình thường làm ra được. Xem ra, đây là ý của bản thân Kỷ Quốc Công.
Đây chính là tin tức vô cùng tốt a! Lý Tĩnh Tư tinh thần trở nên càng thêm phấn chấn, ông ta không kìm nổi liền quay đầu sang, nhìn Kỷ Quốc Công bên cạnh, nhưng vị Nguyên soái công huân cao này, vẫn là ngẩng đầu nhìn mặt biển, giống như hết thảy đều không có can hệ gì tới ông ta.
Theo chiếu rọi của ánh mặt trời, đoá huân chương màu hoàng kim trước ngực gã lóe sáng lấp lánh hào quang màu vàng, chiếu tới ánh mắt của ông ta cũng có chút thấy đau.
Ông ta hiểu rõ, cho dù là lập tỉnh xong, nơi chốn quân đội ở Liêu Đông vẫn là khó mà lay động nổi, Ninh Trạch Quang nói với mình khách khí như vậy, cũng không phải sợ hãi thật sự nữa.
Những năm gần đây ông ta ở Thẩm Dương, chính lệnh vẫn luôn không được tới khắp chốn, mặc kệ cao thấp, đại quyền dân chính đều bị quân trú đóng lấy đi mất, chẳng khác nào chính là để trống một cái phẩm hàm Tuần phủ, muốn nói trong lòng không có chút oán giận đó là không khả năng, thế nhưng đối với đại nhân vật như Kỷ Quốc Công, ông ta vốn dĩ không dám để oán giận lưu lại trong lòng.
Ông ta ở Liêu Đông nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng là biết chút sự tình, quân Liêu Đông từ trên xuống dưới nhiều người như vậy cho rằng bản thân mưu đồ của cải, Kỷ Quốc Công nói không biết sự tình là không khả năng, nhưng quả thật chưa bao giờ tham dự vào bên trong đó, cũng không có đối với những người này bao che làm việc thiên lệch qua, chỉ là ngấm ngầm đồng ý mà thôi, gã cũng không có vì bản thân tích cóp nhiều gia nghiệp, chỉ là lãnh lấy hai phần lương bổng làm quan tư lệnh quân trú đóng và Nguyên soái mà thôi… Đương nhiên, là quý tộc lớn nhất sớm nhất của triều đình, hoàng gia đã ban cho gã rất nhiều điền sản ở đất liền.
Nói thật, những việc làm như vậy trong quân Liêu Đông, tuy rằng không quá hợp với pháp độ triều đình, nhưng Lý Tĩnh Tư lại cũng không quá xem thành đại sự, ông ta là lăn lộn qua quan trường tiền Minh, lúc đó trên trên dưới dưới tiền Minh rốt cuộc là như thế nào, chỉ sợ Liêu Đông cũng không có mấy người càng thêm rõ ràng hơn so với ông ta. Đó đúng thật là thiên hôn địa ám, không có thiên lý. Kỷ Quốc Công thân ở địa vị như vậy tự biết quản thúc, ông ta trong âm thầm có chút bội phục, cũng cảm thấy khí tượng tân triều cũng không chỉ như thế này mà thôi.
Kỷ Quốc Công ngấm ngầm đồng ý người bên dưới tích cóp của cải, đây quả thật cũng không quá đúng, nhưng những người đi theo gã vào sinh ra tử này, ông ta có phần tình nghĩa ở đây, cũng không phải không lý giải được.
Lý Tĩnh Tư không ngờ rằng, Kỷ Quốc Công lại tính toán dứt khoát như vậy, vốn dĩ ông ta nghĩ rằng cho dù lập tỉnh rồi, quân trú đóng Thẩm Dương vẫn còn tiếp tục sẽ vượt ra ngoài nha môn các tỉnh, hiện giờ nhìn tình thế này, ông ta thật sự tính toán về sau xem thành chương quầy phủi tay rồi, vả lại trói buộc quân trú đóng các nơi không được tham dự vào chính sự nữa.
Cho nên, ông ta tuyệt không nghĩ tới báo tư thù.
- Ninh tham nghị, ngài vừa rồi mới nói, lúc phi thường có một số việc là có chút bất đắc dĩ. Quan phủ Liêu Đông trước kia không sẵn sàng, rất nhiều sự tình quân nhân mặc kệ liền không ai đi quản. Ta là đều lý giải được, tuyệt sẽ không có lời oán giận gì. Liêu Đông sở dĩ bình định được, công lao quân nhân không bỏ qua được. Chuyện của Liêu Đông ta ở nơi này mấy năm, cũng coi như hiểu rõ rồi, nơi này cho dù lập tỉnh, vẫn là không có khác biệt quá lớn so với quan nội, về sau ta cho dù nhậm chức ở Liêu Đông, cũng nhất định sẽ tiếp tục nương tựa quân đội, tuyệt sẽ không tự loạn trận cước, vô duyên vô cớ cho mình thêm rắc rối, còn khiến người ngoài chê cười.
- Chỉ cần đại nhân có thái độ này, vậy hết thảy đều dễ nói. Ninh Trạch Quang đối với Lý Tĩnh Tư tỏ thái độ này, rốt cuộc lộ ra nét cười hài lòng.- Mọi người đều cùng làm việc ở Liêu Đông, chỉ cần về sau chân thành đoàn kết, nhất định đủ biến Liêu Đông thành mảnh đất màu mỡ yên vui chân chính…
- Cái đó… Lý Tĩnh Tư đang định phụ họa, đột nhiên nghe ở đằng sau truyền tới một trận ồn ào.
- Tới rồi… tới rồi!
Tới rồi?
Ông ta hơi chút sững sờ, sau đó lập tức ngẩng đầu nhìn mặt biển ở phía xa xa.
Phóng mắt trông về nơi xa, ở cuối đường chân trời, lúc này xuất hiện một số chấm đen nho nhỏ, những chấm đen này dày đặc rậm rạp, thấy không rõ rốt cuộc là tầm vóc bao lớn. Theo thì giờ trôi qua, chấm đen càng lúc càng lớn, cũng càng lúc càng rõ ràng, ông ta trước tiên nhìn thấy được cột buồm cao ngất, sau đó thấy được từng cánh buồm màu trắng căng phồng.
Trên mỗi một cột buồm con thuyền đều tung bay một lá cờ xí, tuy rằng thấy không rõ hình vẽ cụ thể, nhưng nền màu lang và lóe sáng sắc vàng đã đập vào trong mắt rồi.
Thuyền tầm vóc, hình thù này… Sẽ không sai rồi, thật tới rồi!
- Thái tử điện hạ tới rồi! Ông ta thốt ra lời.
Hai người khác dĩ nhiên cũng nhận ra chiến hạm tới rồi, bọn họ mặc dù không có hô to gọi lớn giống như những người kia, nhưng bọn họ cũng không tự tại càng thêm đứng thẳng eo lưng.
Thuyền đang từng chút một nhích lại gần, bóng ảnh lưu lại ở bên trong con mắt mỗi người cũng càng lúc càng rõ ràng, mỗi người đều cảm thấy gió biển càng thêm mãnh liệt rồi.
- Lý đại nhân, sự tình hôm nay chúng ta nói với nhau, thật sự không nên công khai với người ngoài, vẫn kính xin đại nhân nhất thiết không được nói với người ngoài. Ninh Trạch Quang đột nhiên dặn dò với Lý Tĩnh Tư.
Quả nhiên vẫn là sợ mình ở trước mặt thái tử điện hạ lắm miệng sao? Lý Tĩnh Tư trong lòng cười khổ.
Thái tử mặc dù là thay mặt thiên tử tuần thị, nhưng nói tới cùng cũng chỉ chẳng qua là đứa bé con mười mấy tuổi mà thôi, nó nào sẽ có đại quyền xử trí loại vấn đề này? Nói với thái tử, vậy không phải tìm rắc rối cho mình sao? Chỗ tốt gì cũng không có, còn không không rơi xuống ác danh ly gián thái tử và Nguyên soái.
- Ninh tham nghị cứ an lòng, tại hạ tuyệt sẽ không làm tiểu nhân. Ông ta lập tức liền biểu đạt quyết tâm.
- Vậy thì tốt rồi. Ninh Trạch Quang cười càng thêm vui vẻ rồi.
Ngay thời điểm hai người nói chuyện với nhau đó, hạm đội đã tới được trong cảng, chậm rãi thả chậm tốc độ.
Hạm đội uy vũ hùng tráng, đã hoàn toàn phô bày hùng tráng của mình, làm cho mỗi người đang có mặt một loại cảm giác hít thở không thông khó nói nên lời. Cho dù trong đó đại đa số người là người luyện võ từng trải dạn dày sa trường.
Một chiếc chiến hạm ngay trước mặt, hình thù to lớn nhất, dĩ nhiên chính là Tung Sơn hiệu kỳ hạm hạm đội chở thái tử điện hạ.
Ngay thời điểm chiến hạm đã cách cầu tàu còn khoảng mấy trượng, hai cửa sổ bên hông của chiếc thuyền đột nhiên bị mở ra rồi, từng khẩu đại pháo đen kịt, cứ như vậy bị ẩn giấu vào bên trong thân thuyền, cũng làm cho khí thế hung tợn của con cự thú trên biển này giảm bớt mấy phần, chỉ còn thừa lại uy nghiêm.