Bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm vốn dĩ coi như là bộ lạc mạnh của Mông Cổ, có thực lực vô cùng lớn mạnh, hơn nữa lúc Nữ Chân Kiến Châu quật khởi bị chịu lung lạc, là chỗ dựa lớn nhất của Kiến nô. Mà sau khi Đại Hán kiến lập, nó cũng thành đối tượng đả kích trọng điểm của Đại Hán. Tào Quốc Công Cát Hương chỉ huy quân Mạc Bắc dưới trướng mấy lần phát động chinh phạt nhằm vào nó, trong mấy lần hội chiến đã đánh cho quân đội chủ lực của bộ lạc này không còn một mảnh giáp, không bao giờ dám tranh phong với quân đội Đại Hán nữa, bọn họ đề trốn tránh chinh phạt, phân chia thành nhiều nhánh bộ lạc nhỏ, tán mát tứ phía, càng thêm quấy rầy biên giới Đại Hán.
Nhưng cho dù bọn họ đã không có cách nào gây uy hiếp cho Đại Hán nữa, bọn họ cũng vẫn không thể thoát được đả kích của quân đội Đại Hán. Tuy quân Mạc Bắc bởi vì có nhiều mục tiêu lớn hơn, đã chuyển quân chủ lực lên phía tây, nhưng quân Liêu Đông lại không buông tha cho bọn họ, đưa bọn họ thành mục tiêu chinh phạt.
Khổ nỗi hai nhánh đại quân Đại Hán trú đóng Liêu Đông và quân trú Mông Cổ không ngừng đánh nhau, bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm sớm đã suy yếu hiện tại lại càng thêm suy nhược, đã đến bước sắp biến mất rồi, không bao giờ còn khôi phục lại huy hoàng năm đó nữa.
Chút động tác nhỏ này của quân Liêu Đông, quân Mạc Bắc cũng nắm rõ ràng. Nhưng quân Mạc Bắc vẫn luôn có càng nhiều quân địch để đi đánh, cho nên bọn họ không hề đặc biệt phản cảm với cách làm này, lại thêm nguyên soái Cát Hương rất niệm tình cũ, cho nên cũng không có đưa ra ý kiến phản đối. Triều đình dĩ nhiên cũng không hề phát giác điều gì, nhưng mà bọn họ hiểu được nỗi khó xử của quân Liêu Đông, cũng cảm thấy nên cần dùng cách không ngừng đánh nhau để duy trì sức chiến đấu của quân Liêu Đông, cho nên cũng không có nói gì. Nhưng điều này đương nhiên không phải là kế lâu dài, cho nên nội bộ triều đình vẫn luôn có nghị luận điều quân Liêu Đông đi nơi khác tiếp tục tác chiến, lần này tác chiến đánh Nhật chỉ e cũng có suy xét tương tự.
Những tranh đấu trong quân này Tất Túc là một đoàn trưởng sẽ hiểu rõ trong lòng, nhưng y cũng biết không nên nói với thái tử, cho nên y liền có chút do do dự dự.
- Bộ lạc Khoa Nhĩ Thấm giấu giếm giặc phỉ Mông Cổ, vẫn luôn đánh cướp tàn sát dân Đại Hán chúng ta, hơn nữa bọn chúng hành tung mơ hồ bất định, đi theo đồng cỏ và nguồn nước mà sống, chứ không phải luôn ở Mông Cổ, ngược lại thường xuyên đi vào Liêu Đông lấy lương thực. Sau khi suy nghĩ trong chốc lát, y dùng cách nói ổn thỏa nhất để trả lời.- Chúng thần giết địch vì nước, chinh phạt bốn phương, cũng không rảnh bận tâm bọn chúng rốt cuộc là Nữ Chân hay là Mông Cổ nữa! Chúng thần lần này là đạp gió tuyết một đường tiến quân, lúc đến đại mạc vì gió tuyết quá lớn, đến người dẫn đường còn mất phương hướng, cho nên mới gây nên nhiều tướng sĩ thất lạc như vậy, cũng may tướng sĩ ba quân quên mình, cứng rắn khắc phục khó khăn, trong gió tuyết tiến quân bốn phía, cuối cùng chiến đấu hăng hái đẫm máu giết chết hai nghìn chiến binh Mông Cổ, bắt được vô số dê bò, nữ nhân, trẻ con.
- Nữ nhân và trẻ em? Sức chú ý của thái tử bị mấy chữ này dẫn dắt.- Nữ nhân và trẻ con cũng phải mang theo hết sao
- Đúng vậy, điện hạ, lúc ở Liêu Đông, theo huấn lệnh của Trần nguyên soái, phàm là bộ lạc ngoan cố chống lại quân Đại Hán, một khi bị đánh vỡ liền phải xử chết hết những nam tử tinh tráng dám phản kháng, còn phụ ấu cũng phải mang đi. Tất Túc vô cùng bình tĩnh trả lời.- Những bộ lạc này sống du mục, không phục vương hóa, hơn nữa trong đại mạc không dễ tìm. Nếu chúng ta chỉ giết hết những lính bộ lạc phản kháng, thì bọn chúng có phụ ấu ở cùng, vẫn nhanh chóng khôi phục nguyên khí, sau đó sinh sôi không ngừng, để lại hậu họa đời sau. Cho nên trước đây Trung Nguyên liên tiếp công phạt đều không cách nào diệt hết. Xét thấy loại giáo huấn này, cho nên Nguyên soái liền cảm thấy bắt buộc nhổ cỏ nhổ tận gốc, mới khiến vạn dân Trung Nguyên có được bình an. Đối với bộ tộc Liêu Đông là như thế, đối với bộ tộc Mông Cổ tất nhiên cũng như vậy.
Tuy y nói bình thản không có gì, giống như đã quen rồi, nhưng mùi máu tanh trong lời nói vẫn khiến thái tử hơi chút rùng mình. Nghĩ tới được, lúc tiến hành quét sạch, quân Liêu Đông rốt cuộc có bao nhiêu vô tình, nhổ cỏ tận gốc, bốn chữ ngắn ngủi thôi, rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu huyết lệ?
- Những phụ ấu đó... sau khi bắt về thì xử lý thế nào? Thái tử không nhịn được lại hỏi.
- Nếu là nữ nhân, trong đại quân có nhiều lão binh chưa từng kết hôn, cho nên chỉ phái hôn phối cho lão binh, còn lại thì tặng cho di dân, dù sao di dân có nhiều nam tử, nữ tử cực ít. Tất Túc lập tức trả lời.- Về phần trẻ con... cũng là cho di dân, chuẩn bị là lực lượng lao động khai hoang về sau.
- Bổn triều không được tích nô, không được vì lợi nhỏ mà hỏng việc lớn! Thái tử vừa nghe liền kinh hãi.
Vào thời tiền Minh, pháp lệnh thùng rỗng kêu to, nhà giàu có tích nhiều tư nô, đặc biệt là ở Giang Nam, đại địa chủ có lượng lớn nô bộc, nhiều tới hơn nghìn người. Cách làm này một là phạm nhân luân, hai là cũng khiến cho mâu thuẫn xã hội đến cực độ. Ở những năm cuối tiền Minh, Giang Nam nhiều lần xuất hiện việc nô bộc không chịu được áp bức mà nổi dậy.
Sau khi tiếp nhận bài học kinh nghiệm cùng loại, triều đình vừa mới thành lập liền tuyên bố nghiêm khắc cấm nhà giàu tự ý nuôi dưỡng nô lệ riêng, thái tử quyết định không noi theo lỗ hỗng này từ nơi người Mông Cổ, nếu không dần dà đến khi người Hán bị nuôi dưỡng thành nô lệ cũng không ai thèm để ý tới.
- Xin thái tử yên tâm, chúng tôi là con người trung nghĩa, làm sao coi thường vương pháp không để ý tới? Đám trẻ nhỏ đó là do quân đội chia ra nuôi lớn, đợi đến khi trưởng thành liền trở thành thợ làm nghề, đãi ngộ không kém chút nào di dân, nếu làm việc cho triều đình và quân Liêu Đông thì đều được nhận tiền lương. Như vậy vừa bổ sung di dân, vừa nhanh chóng khai thác Liêu Đông, lại biến địch thành người mình. Tất Túc vội vàng xóa đi lo lắng của thái tử.- Những đứa trẻ này tuy đều có cừu hận bằng máu, nhưng từ nhỏ được quân ta nuôi lớn, mưa dầm thấm lâu, nhìn thấy quân uy của chúng ta, sẽ không dám có lòng cừu hận với triều ta… Trải qua mười năm, hai mươi năm, thì hoàn toàn là người Hán rồi.
- Thật sự sẽ được như thế sao?
Thái tử cảm thấy có chút khó mà tin được.
- Trẻ nhỏ là không hiểu chuyện, hơn nữa dân tộc kẻ địch cũng không phải là người trung nghĩa, cho nên dù có thâm cừu đại hận cũng không ghi nhớ trong lòng, hơn nữa uy lực của quân đội, thực lực của Đại Hán hưng thịnh như vậy, bọn chúng cho dù có hận thế nào đi nữa, cũng không có cơ hội trả thù, đợi đến khi trưởng thành, có công ăn việc làm, có gia đình, thì cừu hận này càng phai nhạt. Người Mông Cổ tự giết chóc lẫn nhau, chính là đối xử với đối phương như vậy, quân ta chỉ là học làm theo thôi. Tất Túc khẽ mỉm cười.- Điện hạ, phía trước là một số đứa trẻ chúng thần cướp đoạt được từ bộ tộc Nữ Chân Liêu Đông, trong đó không ít đã trưởng thành, bắt đầu dựa theo tập tục sinh hoạt của người Hán, trồng trọt làm công, đến bây giờ cũng không tìm ra điểm gì bất đồng với người Hán.