- Thần biết thì sẽ nói! Lời nói của thái tử cũng không có ngoài dự đoán của hai vị tướng lĩnh này, bọn họ lập tức khom người đồng ý.
Bọn họ là quan quân thống lĩnh lục hải quân của lần chinh phạt này, thái tử có vấn đề gì trên quân sự nhất định sẽ đến hỏi bọn hắn, mấy ngày trước bọn họ đã làm sẵn chuẩn bị rồi.
Sau đó, thái tử cất bước, đi đầu dẫn dắt hai người kia đến phòng nghỉ của mình.
Chiến hạm hải quân Đại Hán trên đại thể chia làm hai loại, một loại là tuần dương hạm rất nhanh linh hoạt, loại này thuyền kết cấu đơn giản, thể tích không lớn, chất pháo cũng rất ít, nhưng ưu điểm là tốc độ rất nhanh số lượng nhiều, chấp hành điều tra và quét sạch hải tặc cùng với nhiệm vụ tuần tra bình thường vân vân, loại chiến hạm này khi đặt tên cho nó cũng khá tùy ý, đa số lấy các vật dụng hằng ngày nhìn thấy được để đặt tên, có một số thậm chí đặt tên bằng hoa và loài chim.
Mà một loại khác, dĩ nhiên là thể tích thật lớn, đại hình chiến hạm tàu chiến đấu chất pháo rất nhiều, loại chiến hạm này tốc độ tương đối chậm đi một tí, nhưng uy lực lửa đạn vô cùng lớn, chỉ dùng để làm lực lượng quân sự tiến hành quyết chiến với địch quốc trên biển, chúng nó là cội nguồn của hải quân Đại Hán, có lẽ công cụ chủ yếu của Đại Hán dùng để cướp đoạt tuyệt đối quyền làm chủ trên biển Đông Á. Tàu chiến đấu mệnh lệnh quy tắc vô cùng cẩn thận, nghiêm túc, dùng Nhạc Sơn quốc nội để đặt tên, lấy ý như "trấn áp biển rộng".
Thái tử ngồi trên chiếc chiến hạm này, chính là một con thuyền tàu chiến đấu, còn là Tung Sơn hiệu của hạm đội Phương Bắc, một trong mấy chiếc tàu chiến hạm lớn nhất của Đại Hán. Chiếc chiến hạm này rất là lớn, ở trên mặt biển ngắm nhìn giống như tên của nó vậy khiến cho người ta khắc sâu ấn tượng.
Boong tàu của nó được chia làm ba tầng, tổng cộng có chở theo chín mươi khẩu đại pháo, hơn nữa bên trong những đại pháo này có một số là hạm pháo hạm thuyền có đường kính lớn nhất, đều là riêng biệt đi mướn công trình sư Tây Dương giám sát, do thợ thầy tốt nhất của Đại Hán đi chế tạo hoàn thành, nói được là mỗi một tấc đều ngưng tụ tâm huyết của toàn bộ hải quân, là kiêu ngạo của hải quân. Mới xuống nước đã trở thành kỳ hạm hạm đội Phương Bắc.
Trên cơ bản, đãi ngộ của quan binh hải quân là có liên quan hẳn tới thể tích chiến hạm, chiến hạm càng lớn, lại càng được hải quân coi trọng, hơn nữa có không gian lớn hơn dự trữ được vật tư, khoảng trống đi lại cũng sẽ lớn hơn nữa. Thân là kỳ hạm hạm đội Phương Bắc, quan binh trên chiến hạm Tung Sơn hiệu, là hải quân có đãi ngộ cao nhất, không chỉ có không gian nghỉ ngơi riêng biệt cho quan binh, thậm chí để tiện cho hạng người trọng yếu đến đây, nên ở trên boong thuyền tầng thứ nhất còn có phòng khách riêng biệt dành cho khách quý nữa.
Thái tử vừa đến Tung Sơn hiệu, hải quân đương nhiên cũng tận khả năng của mình để bảo đảm cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của thái tử, nó được sắp xếp ở tại phòng quý khách tốt nhất, mỗi ngày cũng được ăn những bữa cơm có tiêu chuẩn tốt nhất.
Thái tử mang theo hai vị tướng lĩnh này đi tới nơi trong căn phòng được trang trí khá xa hoa này, sau đó khách sáo đi mời bọn họ ngồi xuống.
Chờ sau khi bọn hắn ngồi vào chỗ của mình, thái tử khách khí nói.- Lang Gia Hầu, Huỳnh Dương Bá, hai vị đều là đại tướng nắm binh của lần chinh phạt này, đều tự thống lĩnh quan binh lục hải quân, cho nên đại sự lần này thành công được hay không, còn phải dựa vào hai vị chân thành hợp tác. Phụ hoàng phái ta trấn hậu phương, nói là để cho ta trông coi hết thảy, nhưng hai vị đều biết được, ta là lần đầu đi ra vì nước làm việc, tuổi lại vừa nhỏ, rất nhiều thứ cũng đều không hiểu hết, cho nên ta cũng không muốn tự cho là thông minh bao biện làm thay, chỉ đành xin hai vị vì nước góp sức nhiều hơn, đánh một trận cho thật tốt, để tránh khiến cho phụ hoàng buồn phiền. Hết thảy đều dựa dẫm vào hai vị rồi.
Nhìn thấy thái tử biết điều như thế, trong lòng hai vị sĩ quan cao cấp đều thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nói thật, bọn họ đều là người từng trải nhiều chiến trận, đủ loại chiến đấu sớm đã tích lũy kinh nghiệm khá phong phú rồi, sợ nhất không phải đánh không lại kẻ thù, ngược lại là sợ thái tử còn trẻ khí thịnh tự phụ thông minh, kết quả chỉ huy bừa bãi, không duyên cớ tăng thêm phiền toái cho mình. Nếu hiện tại thái tử hiểu chuyện như vậy, bọn họ cũng yên lòng.
- Điện hạ, chúng tôi ăn lộc của vua, tự nhiên sẽ trung quân làm việc, tuyệt sẽ không khiến cho hoàng thượng thất vọng, khiến điện hạ thất vọng. Lang Gia hầu Thái đức lập tức bày tỏ thái độ.
- Từ ngày sau khi nhận được mệnh lệnh, hải quân từ trên xuống dưới đều giáo mài sáng đặt bên gối, trắng đêm chỉnh đốn và sắp đặt, đều muốn đánh một trận thật tốt.
Thái tử gật gật đầu.- Như thế rất tốt. Tuy rằng ta không hiểu quân sự lắm, nhưng ta cho rằng đánh giặc quan trọng nhất chính là muốn tất cả mọi người trên dưới một lòng, phải chân thành đoàn kết. Chư vị trung dũng ta quyết không nghi ngờ, nhưng chinh phạt Nhật Bản là phải sử dụng chung lục hải quân, cho nên phối hợp giữa lục quân và hải quân khá quan trọng, tuyệt đối không được có bất kỳ khinh thường. Lần này phụ hoàng cho ta đến đây trấn thủ, cũng chính là vì thống nhất quân lệnh lục hải quân, để tránh cho các ngươi khi giao tiếp với nhau không được vui vẻ, ngược lại sinh ra hiềm khích...
Sau khi nghe xong lời nói này, trong lòng hai vị tướng lĩnh đều có chút bỡ ngỡ, thái tử tuy rằng ở mặt ngoài vô cùng khách sáo. Nhưng vài lần nhắc tới bệ hạ, hiển nhiên là phải cho hai người này thấy được quyền uy không hoài nghi trên người nó.
Triệu Tùng vội vàng tỏ thái độ.- Thái tử điện hạ, chúng tôi chỉ biết là giết địch đền nợ nước, không có ý khác. Đối với đồng liêu hải quân cũng là tràn đầy kính ý, tuyệt sẽ không có hiềm khích gì xảy ra đâu.
- Đến lúc đó các ngươi thân ở trên chiến trường, trọng yếu nhất là chính là gặp việc quyết đoán, cho nên ta sẽ không can thiệp vào chỉ huy của các ngươi, càng sẽ không can thiệp vào các ngươi làm sao cụ thể đi xử lí quan binh phía dưới của các ngươi, chỉ muốn giúp các ngươi đánh một trận thật tốt, thỏa mãn đòi hỏi hậu cần cho các ngươi. Dựa theo suy nghĩ lúc trước, thái tử nói ra quyết định của chính mình.- Cho nên ta đối với các ngươi cũng không có đòi hỏi khác, chỉ cần các ngươi mỗi một phần quân lệnh, đều phải tạo thành kế sách sau đó sao lại một bản cho ta, ta đây biên lại thành sách đi bảo quản.
Ý nghĩa này vô cùng trọng đại rồi.
Ở bên trong quân chế Đại Hán, đại tướng khi chiến tranh cầm binh hoặc tự chủ làm ra quyết định đi hạ lệnh, hoặc ở trong tham nghị quan quân đề nghị chọn một làm quân lệnh đến chỉ huy tác chiến, những quân lệnh đó ngoại trừ thông qua quan truyền lệnh đến truyền cho quan quân lục hải quân tiền tuyến ra, đều phải do người riêng biệt đến tiến hành ghi chép, sau cuộc chiến do quân nghị phủ lưu trữ.
Làm như vậy, một là vì tổng kết kinh nghiệm tác chiến, tiện cho sau này dùng những quân lệnh đến huấn luyện quan quân võ học trong nội đường dự bị, khiến cho bọn họ trước tiên biết được khi đánh giặc nên xử trí tình huống đột phát như thế nào, hai cũng là vì ghi chép lại quá trình chiến tranh, thưởng phạt rõ ràng ưu khuyết điểm cho đại tướng.