- Chỉ là học trên giấy còn chưa đủ, còn phải tự mình đi thực tiễn mới được. Tuy nhiên cũng tốt, con là thái tử, dĩ nhiên sẽ có người tới dốc lòng giúp con dạy con, chỉ cần con không ỷ vào thân phận của mình, là học được thật tốt. Hoàng thượng lẳng lặng nhìn thái tử, nói tiếp.- Còn có cảm tưởng gì sao?
- Còn có chính là... Thái Tử do dự một chút, như thể là đang chọn lựa tìm từ, cuối cùng nó vẫn là lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nói ra, - Phụ hoàng, nhi thần cảm thấy các đại thần hình như có đôi khi là đang tranh chấp vô cớ. Ví như hai vị thúc thúc Ung Quốc Công và Thái Quốc Công này, bọn họ khi tranh luận cũng không có cái cớ gì? Cuối cùng đều biến thành khí thế cãi nhau ồn ào thôi, cãi đến lợi hại như vậy... Nhi thần cảm thấy có tất yếu phải ở trong triều đình ngăn lại kiểu tranh cãi vô cớ này, để tránh mất đi thể diện của đại thần... ? Để tránh các đại thần tạo thành thói quen vì chút chuyện mà không hỏi thị phi, dẫm vào vết xe đổ tranh giành đảng phái của tiền Minh...
Đây đúng là nó nổi lên lá gan mới dám nói, bởi vì lời này nó nói ra, thật sự là đang ám chỉ lần tranh chấp lớn trên sảnh đường nghị sự nọ, có hiềm nghi văn võ đại thần tranh giành bè phái với nhau. Lời này nói ra rất nặng, hơn nữa không nhất định sẽ lấy được lòng của phụ hoàng, nhưng sau khi suy nghĩ cặn kẽ, thái tử quyết định vẫn phải nói ra. Nói thẳng với phụ hoàng trình lên khuyên ngăn của mình, làm đúng trọng trách của một đứa con.
- Ngoài ra, nhi thần xem ra, mấy vị thúc thúc đều là trọng thần, trung thành là không cần hoài nghi, chỉ là dù sao quan chức cao nên nhịn không được, cho nên có đôi khi sẽ tranh giành một tí khí thế mà thôi, phụ hoàng chỉ cần nhắc nhở bọn họ một lần, sau này ở trên triều đình bọn họ dĩ nhiên sẽ biết cách đi kiềm chế, như vậy cũng sẽ không bộc phát ra tranh chấp kịch liệt như thế. Tiếp đó, thái tử nói ra luôn suy nghĩ trong lòng mình.- Đây là một số cảm tưởng của nhi thần tại hội nghị lần này, nếu có chỗ nào nói ra không đúng... Kính xin... Kính xin phụ hoàng chỉ bảo...
Nhưng mà, bất ngờ chính là, sau khi nghe được thái tử to gan đi nói thẳng trình lên khuyên ngăn của mình, nét mặt hoàng thượng nhìn thái tử cũng không có thay đổi tức giận, đương nhiên cũng không có hiển lộ ra vui sướng, mà là một vẻ mặt hết sức kỳ quái. Thật giống như, ngài muốn nói điều gì, nhưng lại không biết làm sao đi nói với thái tử.
- Phụ hoàng... ? Trong lòng của thái tử hơi có chút khẩn trương, to gan đi hỏi.
- Con... Con... Ta đây nên nói con như thế nào đây! Hoàng thượng đã im lặng một lát, cuối cùng dài thở nói, - Nói con không có đi suy nghĩ, con lại nghĩ ra thật nhiều, hơn nữa đầu óc coi như cũng linh hoạt. Ta nên nói như thế nào đây; nói con biết suy nghĩ, thì con chỗ nào cũng đều nói không đúng cả, không nói tới điểm quan trọng nhất, càng không có cách nào để cho ta vừa lòng...
Phụ hoàng không hài lòng câu trả lời của mình! Trong long Thái Tử có chút đập loạn.
- Nhi thần nói ra chỉ là một số suy nghĩ của mình, nếu có chỗ nào không đúng, kính xin phụ hoàng chỉ ra chỗ sai...
- Thôi được rồi, con còn quá nhỏ, đây không phải lỗi của con, những thầy giáo của con kia, cũng chỉ là những thầy giáo thôi, cũng không đòi hỏi được bọn họ biết được nhiều điều... Lại im lặng một lát sau, hoàng thượng lại thở dài lần nữa.- Rút kinh nghiệm của tiền Minh, nên những thầy giáo của con dạy con phải phòng tranh giành bè phái, đây không có gì đáng trách. Tuy nhiên con muốn nói các thúc thúc của con là vì một tí khí thế nhàm chán mà tranh giành đến dữ dội như vậy, thì đã xem thường bọn họ rồi.
- Phụ hoàng... Ý của Phụ hoàng chẳng lẽ là, các thúc thúc không chỉ là vì những quặng mỏ vàng bạc đó thuộc về người nào mà tranh cãi, mà là vì chuyện khác sao?
Thái tử càng thêm kinh ngạc.- Bọn họ có ý dụng khác sao?
- Đương nhiên là vì quyền sở hữu quặng mỏ vàng bạc mà tranh cãi, nhưng cũng là vì những chuyện khác. Con ngồi trên cao, là phải nhìn đồ vật chuẩn xác hơn. Hoàng thượng nhìn lướt qua, tựa như có chút không hài lòng lắm đối với biểu hiện của thái tử.- Có câu ngươi nói không sai, khí thế của bọn họ, tích lũy đã lâu rồi, hôm nay chẳng qua là tìm lý do cãi vã mà thôi.
Khi được hoàng thượng nêu lên, thái tử sa vào trong trầm ngâm, một lát sau, nó mới hơi chút hoảng sợ ngẩng đầu lên.
- Phụ hoàng... Phụ hoàng chẳng lẽ là nói, mấy vị thúc thúc... Mấy vị thúc thúc là đang vì văn võ phân chia mà rùm beng, tranh chấp chính là văn thần cao hay là võ thần cao?
- Tất nhiên là như thế. Hoàng thượng bất động thanh sắc, nói tiếp.- Con không phải đã nhìn thấy sao? Văn thần đứng ở bên của văn thần, võ thần đứng ở bên của võ thần, đều là vì người bên mình mà nói chuyện... Đây không phải là tranh giành khí thế, đây là tranh giành bè phái đó...
Sau khi nghe thấy chính miệng phụ hoàng thừa nhận trong triều đình có tồn tại tranh giành đảng phái, trong lòng của thái tử càng thêm hoảng sợ hơn.
- Nếu là tranh giành bè phái, vậy... Vậy vì sao phụ hoàng lúc ấy không ngăn lại? Trên triều đình không phải tối kỵ nhất chính là tranh giành bè phái sao? Nếu không đề phòng cẩn thận, dần dà, các đại thần phân ra bè phái với nhau lúc nào cũng đi công kích, vậy phải làm sao đây?
Hoàng thượng có chút châm chọc cười cười.- Thế nào? Con muốn bảo các đại thần không nên kéo bè kết phái? Các đại thần dựa theo tư lợi sở thuộc, vốn đều sẽ tự ôm đoàn với nhau, hình thành bè phái của chính mình, còn đòi bọn họ không được lén lút lui tới với nhau, vậy bọn họ sẽ không làm sao? Từ xưa chắn không bằng nay, dựa vào một mặt đi phòng sẽ vô dụng thôi. Hơn nữa, đám văn võ đại thần nếu chẳng phân bè phái, dựa vào một mình hoàng đế sẽ thống trị được sao? Ta là hoàng đế trên ngựa, ta có uy vọng, mọi người cũng không dám không nghe theo ta, ta không sợ, vậy con thì sao? Con lên ngôi, có khống chế được không?
Bị hoàng thượng một phen chất vấn này, khiến cho thái tử nhất thời có chút im bặt.
Lúc trước y không có nghĩ qua sâu xa như vậy, lúc này cẩn thận đi tưởng tượng, phát hiện phụ hoàng nói đến thật đúng là có chút đạo lý. Nếu đám văn võ đại thần tất cả đều kết thành một lòng, vậy khi hoàng đế thi hành biện pháp chính trị tất nhiên từ trên xuống dưới sẽ không mấy thoải mái, thế cho nên sẽ bị từ trên xuống dưới bịt mắt hết. Ngoài ra, so với tiền Minh, tân triều cũng không có thành lập một cơ quan đặc biệt giống như Cẩm Y Vệ vậy, cũng không có quần thể hoạn quan cung vua khổng lồ đi làm phụ trợ, so với nhân số khổng lồ của ngoại triều, trong lúc ứng đối thật sự có chút khó khăn.
Các thầy giáo xuất phát từ giáo huấn của tiền Minh, dạy bảo y phải khiến cho các đại thần vạn người một lòng, không được sa vào tranh giành bè phái mà làm chậm trễ quốc sự, nhưng phụ hoàng lại nói cho y biết giữa tranh chấp của đám văn võ đại thần không nên toàn bộ cấm tiệt, ngược lại phải đi chấp nhận, bởi vì có lợi ích trị nước đối với hoàng gia.