- Nguyên soái nói rất đúng. Thái tử cười trả lời.- Tuy nhiên, từ chỗ này, ta cũng nhìn thấy phong thái của Nguyên soái khi chỉ huy thiên quân vạn mã đi khắp Kiến Nô rồi.
- Nếu nói phong thái, ai so ra mà vượt qua bệ hạ? Trần Thăng cũng bật cười.- Năm đó khi bệ hạ mang binh đánh giặc, đó mới là giống như chân long.
Tuy biết rõ trong lời nói của Trần nguyên soái có vài phần cố ý khen tặng, nhưng thái tử như vũ vẫn không ngừng mơ mộng về phong thái của phụ hoàng năm đó. Lúc phụ hoàng mang theo đại binh chinh phục cả thiên hạ, nó vẫn còn quá nhỏ, không tới được chiến trường để chiêm ngưỡng phong thái của phụ hoàng, chờ đến khi nó trưởng thành, bởi vì đã lên đến đỉnh xưng đế, phụ hoàng cũng không cách nào xuất thủ, cũng không biết được hình tượng của phụ hoàng là như thế nào?
- Mặc dù là diễn tập, nhưng bày ra được phong thái như thế cũng đã là vô cùng khó khăn. Sau khi nhìn một hồi lâu, thái tử từ đáy lòng nói với Trần Thăng.- Thấy được binh lính vẫn rất chuyên cần thao luyện, không có buông thả, Trần nguyên soái, quân Liêu Đông ở trên tay ngài quả nhiên không làm thất vọng uy danh.
- Thái tử quá khen, cả đời thuộc hạ chỉ là tận trung với cương vị mà thôi, cũng không có gì đáng để tán thưởng cả. Tuy rằng mặt ngoài vẫn bình thản, nhưng trong mắt Trần Thăng vẫn ánh lên vẻ đắc ý.- Quân Liêu Đông nhận lương bổng của quốc gia cao như vậy, không vất vả luyện tập làm sao xứng với kỳ vòng của quốc gia? Hơn nữa hàng năm đều có nhiều lão binh như vậy xuất ngũ, tân binh mới chiêu mộ được không chăm chỉ thao luyện, làm sao lên chiến trường được.
Đãi ngộ của quân nhân Đại Hán vô cùng tốt, lương bổng không chỉ tiêu chuẩn cao, hơn nữa lại có đầy đủ quân lương, chưa từng có bất luận trường hợp cắt xén khất nợ nào, so với triều Minh trước đó thì quả thực là không hề giống chút nào. Đồng thời, bởi vì cảm nhận chỗ xấu của chính sách thế tập sau khi nhập ngũ của triều Minh, thế cho nên binh lính địa vị thấp, cùng với bài học từ nô lệ và dị tộc, tân triều cũng không có thực hành quy chế thế tập trong quân đội, mà thực hiện chế độ mộ lính, lấy cam đoan đãi ngộ làm điều kiện tiên quyết để mộ lính, cũng không hạn chế binh lính tới tuổi không được xuất ngũ.
Hàng năm trong quân Liêu Đông đều có binh lính và quan quân xuất ngũ, nhận lấy chiến công của mình, hoặc là về quê, hoặc là nhận hẳn đất ở Liêu Đông, những binh lính xuất ngũ này do nhận được ơn nước sâu đậm, hơn nữa lại có thói quen phục tùng mệnh lệnh, cho nên trở thành lực lượng ủng hộ trung thành của triều đình, mang đến tác dụng rất lớn khi triều đình có các chính sách mới ở địa phương.
Đương nhiên, vẫn có rất nhiều người chọn lưu lại quân đội, lựa chọn cùng chiến hữu tiếp tục đổ máu hăng hái chiến đấu. Có vài người bởi vì tình nghĩa trong nhiều năm sống chết có nhau, hơn nữa lại quen với cuộc sống quân ngũ, không muốn trở về làm một người bình thường; mà cũng có người bởi vì muốn nhận được nhiều công huân hơn nữa, tìm kiếm cho mình một chỗ đứng cao hơn.
Ngay tại thời điểm Thái tử và Nguyên soái nói chuyện, Triệu Tùng cũng cưỡi ngựa từ khu vực diễn tập chạy tới, bởi vì vừa rồi chạy qua chạy lại không ngừng chỉ huy diễn tập, cho nên mặt hắn dính đầy khói bụi ám đen, nhìn qua có chút buồn cười, mà ngay cả bộ quân phục mới tinh cũng bởi vì dính phải nhiều tro bụi quá mà trở nên vô cùng bụi bặm, nhìn qua không thấy được uy phong trước đó rồi.
Tuy nhiên, không ai bởi vì bộ dáng này của y mà cảm thấy buồn cười, thái tử cưỡi ngựa tiến tới nghênh đón y, đầy mặt tươi cười.- Triệu lữ trưởng, quả nhiên dưới trướng ngài mỗi người đều là tinh binh mãnh tướng.
- Đây đều là nhờ ơn huệ của triều đình, tất cả các tướng sĩ đồng lòng hiệp sức, sức mạnh như thành đồng, Triệu Tùng sao dám kể công. Triệu Tùng vừa nói, vừa cưỡi ngựa tiến lại bên cạnh Thái tử.- Thái tử điện hạ, diễn tập duyệt binh đã xong, xin hỏi thái tử có chỗ nào không thích?
- Không có, không có, chư vị tướng sĩ tiến lui đều có chừng mực, động tác nghiêm túc, vừa nhìn đã biết là cường quân nhất đaeng, ta không biết dẫn binh, sẽ không nhiều lời, dù sao ta cảm thấy rất hài lòng. Thái tử đem ý nghĩ của mình nói ra.- Tuy nhiên, không biết, Triệu lữ trưởng đã lựa chọn xong chưa, rốt cuộc muốn điều đoàn nào của ngài xuất chinh?
- Sự việc trọng yếu, không được tùy ý coi nhẹ, một lần diễn tập cũng không được hoàn toàn nhìn ra lề lối, thần dự định tiếp tục quan sát một chút. Triệu Tùng cưỡi ngựa đi bên cạnh thái tử, một lần nữa đến bên cạnh Trần Thăng.- Nguyên soái, tôi có một yêu cầu hơi quá đáng, trong khoảng mấy ngày này cho tôi tạm thời gánh vác chỉ huy lữ thứ ba được không? Tôi muốn thao luyện bọn họ thật tốt, không lại để bọn họ thả lỏng gân cốt.
- Được, đương nhiên được, ta cầu còn không được. Trần Thăng lập tức đáp ứng đòi hỏi của y.- Từ khi ngươi đi rồi, lữ trưởng mới đến, không trấn áp được, ta thấy lữ thứ ba của ngươi cũng buông thả không ít, như vậy làm sao còn dựa vào đánh giặc kiếm sống? Nếu lữ này do ngươi tới chỉ huy, cần phải thu thập đám tiểu tử này, làm cho mấy tên cứng đầu ngoan ngoãn lại.
- Để đấy cho tôi, nhất định khiến bọn họ kêu cha gọi mẹ. Triệu Tùng đắc chí, thỏa mãn.- Vừa hay đưa bọn hắn ở lại Kim Châu đi, khoảng tháng ngày này vừa huấn luyện vừa giúp bọn hắn tập luyện bơi, tránh cho sau này khi lên thuyền thì tay chân run rẩy.
Quân Liêu Đông đa số là người phương bắc, các tướng sĩ vốn dĩ không biết bơi, vì để cho bọn họ vượt qua cửa ải khó khăn này, không ảnh hưởng đến tác chiến sau này, liền cần tiến hành huấn luyện nghiêm túc, làm cho bọn họ làm quen với thủy tính, cho nên dựa theo kế sách của Triệu Tùng, trong khoảng mấy ngày thái tử tuần tra Liêu Đông này, y sẽ đem binh lính trực quản của mình huấn luyện ở gần biển một chút, làm cho bọn họ ít nhất không say sóng khi đi trên tàu biển.
Sau khi đáp ứng thỉnh cầu của Triệu Tùng, Trần Thăng lập tức truyền khẩu lệnh cho quan tham mưu bên cạnh, mà vị quan này cũng ghi chép mệnh lệnh lại, rất nhanh liền biến thành văn bản truyền xuống phía dưới, trở thành mệnh lệnh chính thức. Tiếp đó, y cảm thấy thời giờ đã không sai biệt lắm, muốn trở về xử lý công việc khác, vì thế quay đầu nhìn về phía thái tử, lễ phép nhắc khéo nó.
- Thái tử điện hạ, kiểm duyệt và diễn tập hôm nay, ngài có hài lòng không? Nếu có chỗ nào không hài lòng, cứ việc đề xuất với chúng tôi, chúng tôi sẽ lập tức sai thuộc hạ cải thiện.
- Không có gì, ta rất hài lòng, việc tiếp đó thì phải xem Triệu lữ trưởng thao luyện thế nào rồi. Thái tử lập tức biểu thị.
- Vậy Thái tử còn có lời gì muốn căn dạn dạy bảo các tướng sĩ không? Nếu như có, tôi liền hạ lệnh triệu tập toàn quân. Nếu như không có, vậy liền giải tán, để cho các binh sĩ về doanh trại, hôm nay bọn họ thao luyện cũng khá nhiều rồi.
- Vậy hãy để các tướng sĩ đi nghỉ ngơi thôi, ta sẽ không kéo dài thời giờ nữa, dù sao ta tuổi còn nhỏ, cũng không có gì dạy bảo bọn họ. Thái tử hơi mỉm cười.- Kỷ Quốc Công chắc vẫn còn nhiều đại sự trong quân đội phải xử lý, vậy cũng sớm đi làm đi, chớ vì ta mà làm chậm trễ đại sự.
- Tạ ơn thái tử điện hạ! Trần Thăng nhìn về phía một người quan tham mưu.- Truyền lệnh, toàn quân theo đội hình, về doanh trại.
Quan tham mưu lập tức phóng ngựa chạy ra bên cạnh, truyền đạt mệnh lệnh cho một đám kỵ binh, tiếp theo đám kỵ binh truyền lệnh này dựa theo vùng đất đã phân chia trước, giục ngựa chạy về phía đám quan binh vẫn còn đang diễn tập.
Rất nhanh, đám quan binh này liền nhận được mệnh lệnh kiểm duyệt đã chấm dứt, tiếp đó theo chỉ huy hô hét của đám quan quân, bọn họ lại một lần nữa trở về đội hình trước đó.
Tiếp theo, trong tiếng hoan hô của toàn quân, thái tử và Trần Thăng đi về tới xe ngựa, trong hộ tống của kỵ binh thân vệ cuốn bụi mà đi, mà sau khi bọn họ rời đi, đám quan binh cũng dựa theo đội ngũ chỉnh tề, hướng về doanh trại ngoài thành Kim Châu mà đi.
Mặt trời đã ngã về tây, ánh nắng cũng từ màu trắng chuyển màu vàng nhạt, binh lính cầm súng trong tay, theo chỉ huy của quan quân bước theo nhịp đều bước, bọn họ hoặc là yên tĩnh hành tiến, hoặc là hát vang khúc quân hành, động tác vẫn chỉnh tề giống như lúc kiểm duyệt, khí thế quân đội Đại Hán vẫn dâng trào như cũ.
Ngay khi quân đội Đại Hán vẫn diễn tập hừng hực khí thế, ở ngoài ngàn dặm tại dưới chân núi quận Tát Ma Phiên đảo Cửu Châu Nhật Bản, cũng có một đám người đang tụ tập cầm vũ khí nhìn xung quanh.
Tuy nhiên, so sánh với binh hùng tướng mạnh của quân Liêu Đông, đám người này ăn mặc nghèo hơn một ít, cũng không phải quân phục đặc chế, mà mà là một ít trang phục tạo hình khác nhau, một đám người cưỡi ngựa, mặc áo lông kết dây; mà một bộ phận người khác thì đi bộ, mặc áo ngắn nửa người của bình dân, nhìn giống nông phu.
Những người ngồi trên lưng ngựa đó, thái độ kiêu ngạo, bên hông đeo đao, có vài người trong tay còn cầm cung tiễn, ra lệnh cho đám nông phu bên cạnh tìm tòi xung quanh, còn bọn họ thì không ngừng gào thét, xem bộ dạng là đang săn thú.
Kiểu tóc trên đầu bọn họ cũng rất đặc biệt, tóc từ trán tới đỉnh đầu bị cạo sạch, chỉ để lại trên đỉnh đầu một mảng tóc hình cung, nhìn qua cái đầu trọc lốc thật là kỳ lạ, đây cũng là đặc điểm nổi bật của thời Chiến Quốc, kiểu tóc đặc biệt của võ sĩ và Đại Danh nhân Nhật Bổn mang tên Nguyệt Đại.
Thời cổ đại Nhật Bổn cũng có kiểu búi tóc buộc phía sau, nhưng búi tóc to dầy không hợp đội mũ giáp, mà khi đội mũ giáp nặng nề kín mít, làm cho người đội cảm thấy không thoải mái, ở thời chiến loạn nếu như tháo bỏ mũ giáp hoặc đục một lỗ ở mũ giáp sẽ dễ bị kẻ thù đánh lén, cho nên có người liền đem tóc từ trán cạo lên đỉnh, khỏi bị máu dồn lên não làm cho chóng mặt, rồi chỗ tóc còn lại có thể buộc thành búi tóc làm chỗ tựa cho mũ giáp. Dần dần, trong giới võ sĩ thường hay ra trận, liền vô cùng lưu hành kiểu tóc Nguyệt Đại.
Bây giờ tuy là thời của Giang Hộ Mạc Phủ Đức Xuyên gia, Nhật Bổn thái bình đã lâu, nhưng thói quen lưu hành từ thời Chiến Quốc vẫn được lưu truyền, cho dù là tướng quân Mạc Phủ thân được tôn sùng trong võ gia, cũng vẫn lưu truyền kiểu tóc nhìn qua chẳng ra gì này.
Càng thêm kỳ quái là, tuy đám người kia cầm đao và cung tiễn trong tay, bộ dáng như đi săn thú, nhưng bọn họ vẫn nhìn xung quanh, vẻ mặt có chút kỳ lạ, giống như mục đích không phải chỉ đơn giản là săn thú. Mặt khác, đội hình của bọn họ tuy rằng tán loạn, nhưng các võ sĩ cưỡi ngựa giống như sẵn sàng đón đầu kẻ địch, mơ hồ như bảo vệ một người đứng ở giữa.
Nơi đây là khu vực giữa Tát Ma Phiên, gần đảo Lộc Nhi, là trọng địa căn cơ của Đảo Tân gia, đám người kia chính là võ sĩ và gia thần của Đảo Tân gia, mà người được bọn họ bảo vệ, chính là đương kim phiên chủ của Tát Ma Phiên, gia trưởng của Đảo Tân gia Đảo Tân Trung Hằng.
Y phục của ông ta mộc mạc, cũng không có gì khác biệt so với người bên cạnh, dường như là muốn mượn quần áo này để che dấu thân phận của mình. Ông ta nhìn qua khoảng năm mươi sáu mươi tuổi, tóc sau gáy đã hoa râm, tuy nhiên thân hình vẫn rất mạnh khỏe, ngồi trên lưng ngựa ánh mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy phong thái của ông ta thời tuổi trẻ.