hương 2265: Thượng quốc chính là thiên ý (Trung)
- Xem ra các ngươi thật sự là sớm có sửa soạn a. Thái tử hơi mỉm cười, cũng không biết là khen ngợi hay là trào phúng.- Phụ thân của bọn họ đều bằng lòng để cho con trai thừa tự hay sao?
- Đây là dĩ nhiên. Thi Cao Nghệ gật gật đầu.- Bọn thần trước đây đã cùng với mấy vị tông thất thương lượng xong rồi, bọn họ đều lòng lo lắng việc nước, chỉ hận không được giải tỏa báo phục trong lòng, nếu có cơ hội, thiết nghĩ bọn họ đều sẽ chịu…
Tuy rằng để con trai thừa tự, về tông pháp mà nói liền biến thành con trai của quốc chủ, nhưng lợi lớn trước mặt, luôn có người xua như xua vịt, muốn nếm thử mùi vị thân là cha đẻ của quân chủ.
- Vậy các ngươi rốt cuộc nhằm vào ai? Thái tử tiếp tục truy hỏi.
- Bọn thần…
- Đều tới hiện giờ, đừng ẩn giấu nữa. Thái tử nhấn mạnh.- Trong ba người này, bọn ngươi khẳng định trước đó đã có người được chọn lựa vừa ý rồi phải không?
- Điện hạ minh xét… Bọn thần trước đó tham khảo tỉ mỉ rất lâu, cuối cùng cảm thấy con trai út của Nhân Hưng Quân Lý An Lý Huệ đối với hai nước đều có lợi lớn nhất. Lần này Thi Cao Nghệ không dám chậm trễ lần nữa, lập tức trả lời.- Nhân Hưng Quân bản tính đoan chính, hơn nữa đối với triều ta vô cùng ngưỡng mộ thân cận, nếu như để con trai ông ta thành người thừa tự, vậy ông ta nhất định sẽ càng thêm thân cận với nước ta so với quốc chủ bây giờ, cũng càng thêm bằng lòng giữ gìn nhịp bước với nước ta.
- Sợ là ông ta hứa hẹn rất nhiều chỗ tốt cho các ngươi phải không.
Thái tử cười lạnh một chút, đám người Thi Cao Nghệ thì lúng túng cúi thấp đầu xuống.
Ở trong im lặng không một tiếng động, thái tử lại trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng ngẩng đầu lên.- Gọi bọn người Kim Tẫn Quốc tới đây!
Lý Kha và Kim Tẫn Quốc vẫn luôn chờ đợi ở bên ngoài lần này lại được lần nữa gọi trở vào, ngay khi nhìn thấy mấy người này bên trong phòng gặp mặt, hai người đều có chút kinh ngạc, tuy nhiên hai người rất nhanh liền khôi phục điềm tĩnh, theo ra hiệu của thái tử lại ngồi xuống lần nữa.
- Không lừa dối hai vị, vừa nãy Thi đại sứ và Trương phó sứ đều ở chỗ ta. Ta cũng mang thỉnh cầu của các ngươi nói một lượt cho hai người bọn họ. Thái tử không tính toán kéo dài thêm nữa, thẳng thừng nói rõ tình hình với hai người bọn họ.- Hai vị sứ thần đều rất khâm phục lòng báo đền nợ nước của các ngươi.
- Tạ ơn thái tử điện hạ! Hai người đều vui mừng quá đỗi.
- Trước không cần ồn ào!
Thái tử giơ tay lên, đã ngừng lại lời của bọn họ.- Ta gọi hai vị này sang đây, chính là muốn hỏi một chút, trong lòng các ngươi hướng về ai, để kế thừa ngôi vị?
- Lập ai để thừa tự, là sự tình Đại Hán mới cân nhắc quyết định được, cũng không có sự tình bọn tôi xen vào được… Kim Tẫn Quốc hạ một bậc thang cho chính mình, sau đó lại cẩn thận dè dặt nhìn thái tử.- Thế nhưng, bọn thần cho rằng, tốt nhất vẫn là chiếu theo tông pháp để xác định kế thừa ngôi vua là thỏa đáng nhất…
- Xin nói rõ đi. Nghị chính, ta đối với dòng họ tông thất quý quốc chính là không rõ ràng lắm. Thái tử không động đậy, tiếp tục hỏi.
- Tạ điện hạ. Hiện giờ dưới gối quốc chủ không con nối dõi, theo tông pháp để xem, hẳn là nên để cho em trai trưởng tới kế tự. Hiện giờ đệ đệ lớn nhất còn sống của quốc chủ chính là Nghĩa Xương Quân Lý Quang. Đương nhiên, do vì lập con kế thừa cho quốc chủ, Nghĩa Xương Quân kia đương nhiên liền không được chọn làm người để suy xét. Tuy nhiên, cũng tìm được được con trai của ông ta để kế thừa vận nước. Như vậy về tình về lý, đều là đủ phục lòng người nhất.
Phụ thân Lý Hồn là quốc chủ đời trước Tuyên Tổ Lý Thuyên, ông ta cũng có ba mươi người con trai, thế nhưng nhiều năm qua không ít con trai đã qua đời, chết non không có để lại con nối dõi. Mà đứa con thứ năm Định Viễn Quân Lý Phu Lý Tông còn phát động qua một lần cung biến soán vị, sau đó bị toàn tộc xử tử, cho nên trải qua các loại biến cố, ngoại trừ Lý Hồn, hiện giờ lớn tuổi nhất còn lưu lại là đứa con thứ bảy Nhân Thành Quân Lý Củng. Cho nên Kim Tẫn Quốc về tông pháp tuyên bố phải lập con của ông ta là người thừa tự.
Sau khi nghe xong giải thích của Kim Tẫn Quốc, thái tử nhất thời không có nói gì.
- Nhân Thành Quân mặc dù là con trai tiên vương lớn tuổi nhất ngoài quốc chủ hiện giờ, nhưng cũng không cần bởi vì vậy mà không lập con trai của ông ta thừa tự không được. Mắt thấy thái tử lại đang suy xét phương án của đối phương, Thi Cao Nghệ vội vàng nói lời phản đối.- Điện hạ, cái gọi là đưa người kế tục, là muốn vì quốc chủ kéo dài hương khói, được hưởng niềm vui thiên luân. Bởi vậy tốt nhất là tìm người kế thừa tuổi còn nhỏ thì thỏa đáng hơn, để tránh ngày sau tân quốc chủ vì cha để nảy sinh ra loạn gì. Tiền Minh đã có giáo huấn cùng loại…
Vì phản bác ý kiến của đối phương, Thi Cao Nghệ không lựa lời nói, lôi kéo ngay cả đại lễ nghi của tiền Minh ra, thế nhưng thái tử cũng từ bên trong nghe ra được ý ở ngoài lời.
- Không giấu Nghị chính, trước đó Thi đại sứ đã đề cử mấy người lựa chọn cho ta. Ông ta nói những người lựa chọn này có lợi rất lớn đối với hai nước. Thái tử vẫn bất động thanh sắc như trước, nói hết mấy người lựa chọn Thi Cao Nghệ mới nãy đề cử cho mình nói cho đối phương nghe.- Không biết Nghị chính thấy thế nào?
Bị thái tử nói như vậy, Kim Tẫn Quốc vốn dĩ hứng chí ngẩng cao thoáng chốc cũng bị đánh xuống. Ông ta không có ngờ rằng, thừa dịp công phu vừa rồi, bọn người Thi Cao Nghệ đã đề cử người chọn lựa của mình cho thái tử, vả lại xem ra điện hạ càng nghiêng về những người được chọn đó, trong lòng ông ta biết, hôm nay muốn thu hoạch lớn toàn thắng đã rất khó rồi, chỉ đành lui lại mà cầu tiếp theo đó.
- Thần lòng lo nghĩ quốc sự, thế nhưng khả năng suy nghĩ toàn bộ chu toàn không lớn, cho nên chỉ là chiếu theo cách nghĩ của bản thân thần đề cử một vị được lựa chọn mà thôi. Ông ta lập tức biến đổi miệng lưỡi.- Chỉ có điện hạ mới suy xét quyết định chọn lựa người được thôi, thần nghe theo lệnh là được.
Ông ta và Nhân Thành Quân Lý Củng vô cùng tốt, Lý Hồn trước đó lúc nói lời lập con thừa tự nhằm vào nhất cũng chính là con trai của ông ta, thế nhưng hiện giờ thoạt nhìn sơ qua là không được như nguyện rồi. Thế nhưng chỉ cần theo sát thái tử triều Trung Hoa, một phần công lao nắm giữ được vẫn là không chạy thoát được. Còn nữa nói tới, từ người được chọn thái tử nói ra để xem, Đại Hán có khuynh hướng lập con út thừa tự, tuy rằng bọn họ khẳng định là xuất phát từ lòng dạ riêng, nhưng là đối với đại thần Nghị chính này của mình cũng là kết quả rất tốt.
- Nghe theo mà làm sao? Tốt… xem ra đại sự hôm nay liền định ra được rồi a. Thái tử cười cười.- Ta cảm thấy Thi đại sứ nói được cực kỳ có lý lẽ, vậy chiếu theo lời của đại sứ để đi xử trí là được.
Hai người Thi Cao Nghệ và Trương Đạo Ngạn vui mừng quá đỗi, bí mật liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều là sắc vui mừng khó nói nên lời.