So sánh với năm vị xuất thân và địa vị cực cao trước mặt, địa vị hai vị Lão Trung Nội Đằng Trung Trọng cùng với Đạo Diệp Chính Thắng thấp hơn rất nhiều, nhưng chính vì vậy, so với mấy vị đằng trước, bọn họ thân cận với Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang hơn rất nhiều.
Nội Đằng Trung Trọng vẫn là thân tín của Gia Quang, lại luôn gánh vác dậy dỗ lúc Gia Quang còn nhỏ, phải nói là cực kỳ được tôn trọng và tín nhiệm.
Mà Đạo Diệp Chính Thắng càng không tầm thường, y là nhũ mẫu Xuân Nhật cục của Gia Quang, y cũng luôn ở bên cạnh Gia Quang từ nhỏ, lúc Gia Quang vì không được cha mẹ yêu thích mà tràn đầy nguy cơ vẫn theo sát bên hắn ta, phải nói có tình cảm huynh đệ với Gia Quang. Cũng chính vì có loại tình nghĩa này, Gia Quang vừa lên chức Tướng quân liền bắt đầu bồi dưỡng cất nhắc y, mới chỉ hai mươi sáu tuổi y đã trở thành Lão Trung của Mạc Phủ, hiện giờ không quá ba mươi sáu tuổi, y đã làm Lão Trung mười năm rồi, thấy được mức độ tín nhiệm. Hơn nữa, Đức Xuyên Gia Quang còn liên tiếp tăng đất phong cho y, hiện giờ đã có tám vạn năm nghìn thạch lãnh địa, nói được nhờ đó mà thành một thành viên của Đại Danh rồi.
Bởi vì tình cảm yêu thương gắn bó của Gia Quang với nhũ mẫu, sức ảnh hưởng của Xuân Nhật Cục không chỉ giới hạn ở trong Đại Áo mà thôi, đến trên triều đường Mạc Phủ cũng tham gia vào.
Nhưng, tuy là người trẻ tuổi nhất trong đám người có mặt nhưng thân thể của Đạo Diệp Chính Thắng gần đây lại luôn bị bệnh tật quấn thân, thậm chí mấy lần nôn ra máu, sắc mặt thậm chí còn khó coi hơn Tửu Tỉnh Trung Thế mấy phần, nhìn qua tuổi thọ đã không còn kéo dài được nữa. Có lời đồn nói Tướng quân dự định nếu ngộ nhỡ y chết, để cháu ngoại của y Quật Điền Chính Thịnh tiếp tục kế nhiệm chức vị Lão Trung, thấy được tín nhiệm và ỷ lại của Tướng quân với cả nhà Xuân Nhật Cục.
Những người này đều là lấy thân phận lãnh chúa thần phục Tướng quân Mạc Phủ, và có quan hệ thân duyên đủ loại với nhà Tướng quân, dựa vào huyết thống và thân tín để thống trị Nhật Bổn, đây là hệ thống thống trị một tay Đức Xuyên Gia Khang sáng lập nên, hiện giờ vẫn là vận hành hữu hiệu.
Dưới ánh nến mờ tối, vẻ mặt của những người này đều mờ mịt bất định, nội liễm và nặng nề, dường như đều không hiện hỉ nộ ra ngoài, tuy diện mạo khác nhau nhưng quả thực giống là đeo mặt nạ giống nhau vậy.
Vào lúc thời gian dần dần trôi qua, Tỉnh Y Trực Hiếu địa vị cao nhất cuối cùng cũng mở lời.
- Liễu Sinh bên đó có hồi đáp chưa?
Tuy tuổi không cao nhưng có lẽ là vì theo đuổi vẻ uy nghiêm, ngữ khí của y không nhanh không chậm, có vẻ có chút già đời.
- Liễu Sinh Nguyên Trai hiện tại đã đi kinh thành Đại Hán, bắt đầu giao thiệp với triều đình Đại Hán rồi. Lão trung Nội Đằng Trung Trọng tạm thời gánh vác việc giao thiệp với Đại Hán cũng gần như là dũng ngữ khí tương tự thấp giọng trả lời.- Nhưng, từ thư hồi âm của hắn ta mà nói, thái độ của Đại Hán rất cứng nhắc, đòi hỏi chúng ta nhanh chóng mở mậu dịch, ngoài ra bổ sung số thiếu trước đây...
Sau khi nghe câu trả lời thế này, không chỉ Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu ngẩn ra, đến những Lão Trung khác cũng kinh ngạc.
- Lại là câu trả lời như vậy à? Tửu Tỉnh Trung Thế chậm chạp nhìn về hướng Nội Đằng Trung Trọng.- Liễu Sinh còn nói những việc gì khác nữa không?
- Không có, Liễu Sinh chính là nói Đại Hán thúc giục y rất gấp, nhưng vẫn chỉ đưa ra hai điều kiện với y, không có ý kiến gì khác. Nội Đằng Trung Trọng tỏ vẻ mình không có che giấu gì.- Ngoài ra, Liễu Sinh báo cáo nói, thái độ của Đại Hán với y càng ngày càng cứng rắn, nhưng đối đãi lại vẫn không tệ, vẫn đều dùng đãi ngộ tiết sứ để đón tiếp y.
- Xem ra Đại Hán rất vội rồi. Nhưng nếu Đại Hán rất vội, tại sao bọn họ lại vẫn đàm phán, một bước không nhường chứ? Một vị lão trung khác của Tửu Tỉnh gia là Tửu Tỉnh Trung Thắng nói ra nghi hoặc trong lòng mọi người.- Chúng ta đã nói rõ lập trường rồi, nếu bọn họ thực sự cảm thấy không tiếp nhận được, thì không cần đàm phán với Liễu Sinh, nếu bọn họ cảm thấy cần đồng, cần thỏa hiệp thì hiện giờ nên nhượng bộ trong việc đàm phán, đưa ra điều kiện mới chứ nhỉ?
Lời của gã gây ra một loạt phụ họa. Loại cử động này của Đại Hán quả thực khiến bọn họ cảm thấy có chút khó mà lý giải.
Không sai, Mạc Phủ tạm dừng xuất khẩu đồng sang Đại Hán, cũng không phải là quyết định tạm thời, mà là quyết sách chung của riêng đám quan viên cao cấp Mạc Phủ
Sở dĩ bọn họ làm như vậy là có nhiều loại suy tính.
Vào thời đại TTền Minh, Mạc Phủ vô cùng khát vọng thông thương với Đại Minh, lúc Đức Xuyên Gia Khang còn sống đã từng ủy thác cho gia thần thân tín của mình là Bản Đa Chính Thuần và thừa hành Trường Khi Trường Cốc Xuyên Quảng Trí lần lượt gửi thư mời thông thương cho tổng đốc Phúc Kiến lúc bấy giờ Trần Tử Trinh.
Lời nói của Bản Đa Chính Thuần vô cùng khẩn thiết, vừa bắt đầu đã “tệ quốc và Trung Hoa”, thông vấn cửu hĩ, trong ngoài sách sử, lịch sử khả chinh, đài hạ sở tri dax...”, sau đó đẩy hết những mâu thuẫn trước đó giữa hai nước lên đầu Phong Thần Tú Cát, nói với triều đình Đại Minh rằng Đức Xuyên Mạc Phủ hiện giờ tuyệt đối không có địch ý, chỉ muốn thông thương với Đại Minh, cuối cùng còn dùng “tệ ấp chốn ven biển hoang vắng, cái gọi là Tối nhĩ quốc dã. Trung Hoa chữ to ý nhỏ, hữu hạnh thục đồ” làm câu kết, tư thái phải nói là đặt xuống nơi thấp nhất rồi.
Nhưng mà, lúc đó triều đình Đại Minh vừa mới đánh nhau với Phong Thần Tú Cát xong, không hề tín nhiệm thành ý của Đức Xuyên Mạc Phủ, vẫn thực hiện chính sách cấm biển đối với Nhật Bổn, mậu dịch chính phủ vẫn cấm tuyệt đối. Mạc Phủ rơi vào đường cùng, đành phải thu hút các thương nhân buôn lậu trên biển đến buôn bán với Nhật Bổn, cung cấp các loại lợi lộc.
So với người phương tây có tướng mạo vô cùng khác biệt, Mạc Phủ đối với những thương nhân Trung Quốc không khác người Nhật Bổn này xem ra khoan dung hơn nhiều, Mạc Phủ cho các thương nhân Trung Quốc chu ấn trạng (đây là đặc hứa trạng bình thường chỉ cho thương nhân Nhật Bổn), còn quy định thương nhân Đại Minh buôn bán ở Trường Khi hưởng quyền tự chủ khá lớn. Để ngăn cấm Thiên chúa giáo bài trừ ảnh hưởng của người phương tây, Mạc Phủ quy định thương nhân Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha chỉ được hoạt động ở cảng Trường Khi, thương nhân Hà Lan và Anh quốc chỉ được phép hoạt động tại cảng Bình Hộ, nhưng thương nhân Trung Quốc tùy ý thăm hỏi thân bằng hảo hữu ở các nơi khác, lựa chọn chỗ ở, lúc buôn bán cũng tương đối tự do, mà không cần giao cho chính phủ thống nhất thu mua.
Theo kích thích của các điều kiện lợi lộc, mậu dịch của Nhật Bổn và Đại Minh nhanh chóng phát triển lên, còn bồi dưỡng một loạt nghề buôn bản trên biển, gia tộc Trịnh Chi Long chính là trong điều kiện như vậy mà phát triển lớn mạnh, thậm chí còn được định cư lấy vợ sinh con ở Trường Khi.
Từ sau khi Đại Minh diệt vong, Đại Hán thay thế, vương triều Trung Nguyên mới thay đổi thái độ bài xích việc buôn bán với hải ngoại của Đại Minh trước đây, tích cực tìm kiếm khuếch trương buôn bán trên biển, chủ động tìm kiếm Mạc Phủ Nhật Bổn để xây dựng quan hệ ngoại giao, mở rộng mậu dịch giữa hai nước. Mạc Phủ vẫn luôn hy vọng mở rộng thông thương với Trung Quốc đương nhiên cầu còn không được, theo nỗ lực của hai nước, mấy năm gần đây, thương mại giữa hai nước đều đã ổn định mở rộng, hiện giờ đã đạt đến một con số vô cùng khả quan rồi.