Thái tử một lời giải thích hợp tình hợp lý này, rốt cuộc cũng thuyết phục được Kiều Bản Thực Thôn, mặc kệ là xuất phát từ tình lý, hay là xuất phát từ ý nguyện của cá nhân, gã đều bằng lòng tin tưởng hết thảy điều nói ra của người thiếu niên này đều là sự thật.
- Ý của điện hạ chính là, nếu quý quốc xuất binh đánh bại Mạc Phủ, chỉ cần triều đình nước ta đối với quý quốc hết mực cung kính, vả lại không ngăn trở tới lui thương mại hai nước nữa… Quý quốc liền bằng lòng trợ giúp triều đình nước ta phải không?
Bỗng dưng gã nhận ra mình nói còn chưa đủ, vội vàng thêm một câu nữa.- Đương nhiên, quặng mỏ vàng bạc chúng tôi đáp ứng cũng nhất định cũng dâng tặng cho thiên tử Đại Hán.
- Đương nhiên như thế, chỉ cần triều đình quý quốc nhớ lấy đại nghĩa sâu sắc như vậy, nước ta đương nhiên sẽ có hồi báo, Nhìn tháy đối phương thông minh như thế, thái tử gật đầu cười.- Hiện giờ sứ giả còn có gì nghi hoặc không?
Vừa nghĩ tới sứ mạng của mình, vừa mới giẫm bước trên đất liền, thậm chí còn chưa có tới được trong địa phận Đại Hán liền đã hoàn thành rồi, Kiều Bản Thực Thôn đột nhiên cảm thấy như trút được gánh nặng, giống như thân thể đều nhẹ đi mấy phần.
Gã biết rằng Đại Hán tuyệt không có dễ nói chuyện như vậy, nhưng đó ít nhất là sự tình sau cuộc chiến, chỉ cần Mạc Phủ rơi đài, Đại Hán chung quy là cần Nhật Bổn có một chính quyền giữ gìn trong nước, mà ngoại trừ triều đình lòng mang cảm kích, bọn họ lại làm sao còn có lựa chọn càng tốt hơn khác nữa? Chỉ cần có đầy đủ lấy lòng thiên tử Đại Hán, như vậy công gia liền khẳng định sẽ có lúc nở mặt.
Lo lắng hiện giờ chỉ có một vấn đề nữa.
- Vậy xin hỏi điện hạ, quý quốc tính toán khi nào xuất binh, lại tính toán phái ra bao nhiêu quân đội? Gã trịnh trọng hỏi lại thái tử.- Điện hạ, Mạc Phủ tuy rằng gàn bướng bạo ngược, nhưng bọn họ dù sao cầm quyền lâu ngày, gầy dựng nhiều năm ở tệ quốc, có rất nhiều loạn thần tặc tử trong mắt không có quân thượng phụng thờ bọn họ làm chủ, thực lực không dễ khinh thường.
- Chúng tôi đương nhiên sẽ không coi khinh bọn họ, nếu quyết định phải chinh phạt Mạc Phủ, dĩ nhiên liền sẽ thật sự cẩn thận đi làm. Thái tử lập tức trả lời, sau đó vẫy tay với bên cạnh.- Chỉ e ngươi cũng nhìn thấy rồi a, chúng ta đã ở Cao Ly tập kết rất nhiều quân đội, vả lại ở trong ngoài nước vẫn đang tập trung quân giới và đồ vật, không tiếc trả giá nhất định phải đánh bại Mạc Phủ, khiến thiên hạ có được an bình.
Nó sẽ không nói cho đối phương biết cách quân viễn chinh này của Đại Hán chỉ có mấy ngàn người, để tránh đối phương hoảng sợ. Những công khanh đã rời xa thế sự mấy trăm năm này, đương nhiên sẽ không hiểu rõ việc quân, cũng không biết hưng thịnh và quân giới võ bị Đại Hán nghiền nát nước khác, nếu như nghe thấy quân đội Đại Hán chỉ có một con số như vậy, chỉ sợ lập tức sẽ dọn cờ dẹp trống thoái lui.
Theo hô gọi của thái tử, mấy vị người hầu liền đi tới.
- Mang chúng ta tới trường diễn võ đi, ta muốn bồi tiếp sứ giả xem duyệt thao luyện đại quân một chút. Thái tử gọn gàng ra lệnh.
Mệnh lệnh của thái tử rất nhanh đã được chấp hành, theo dẫn dắt của một đám vệ binh, thái tử và bọn người Kiều Bản Thực Thôn cùng nhau ra khỏi thôn xóm cư ngụ của bọn họ, sau đó tới được bên trong cánh đồng bát ngát.
Ngoài cảng Phủ Sơn có một mảnh đất đồi núi, bao bọc xung quanh trùng điệp che đậy tầm mắt, khiến đường đi cũng trở nên quanh co khúc khủyu, dọc những con đường uốn lượn này, một đoàn người này rất nhanh đã biến mất trong núi không thấy mây mù quấn quanh.
Bởi vì tối hôm qua trắng đêm khó ngủ, cho nên Kiều Bản Thực Thôn rất nhanh liền cảm thấy mệt mỏi rồi, nhưng nhìn thấy thái tử một người thiếu niên ở trong đường núi đi được vững vàng như thế, không nhìn thấy bất kỳ mệt mỏi nào, cho nên gã chỉ đành nén lấy mệt mỏi nhắm mắt đi theo đuôi bọn họ.
Tuy nhiên, trong lòng gã vẫn là vô cùng nghi hoặc, không biết vị điện hạ này rốt cuộc tính toán gã như thế nào?
Đáp án này rất nhanh liền hiện ra ở trước mắt gã.
Theo dẫn đường của binh lính, bọn họ vượt qua mấy con đường núi, đi tới trên đỉnh một tòa núi nhỏ, theo triền núi hơi thoáng ẩn thoáng hiện phóng mắt vọng nhìn, giữa mấy tòa núi nhỏ có một khe cốc nho nhỏ, thoạt nhìn hơi bằng phẳng.
Lúc này chính là thời điểm hoa mùa xuân rực rỡ, gió nhẹ ở đỉnh núi hơi thổi lất phất, trên sườn núi cây cỏ mọc um tùm, cây xanh ngàn cành vạn càng lan tràn xung quanh, rừng cây rậm rạp bao trùm toàn bộ vùng thông dã. Các bông hoa cạnh tranh nở rộ, đỏ giống lửa, trắng giống tuyết, hồng giống ráng mây, năm màu mười sắc. Hoa đào trên núi xa xa nhìn lại giống như mây tía. Loại cảnh đẹp tươi mát tự nhiên này, nhìn thấy Kiều Bản Thực Thôn lòng khoáng thần an ổn, thân mãi luôn ở chốn Đô Kinh phồn hoa bó buộc, bình thường lại có bao nhiêu cơ hội nhìn thấy cảnh đẹp như vậy.
Gã hô hấp lấy không khí tươi mới, chỉ cảm thấy mỏi mệt toàn thân cũng trở thành hư không, thậm chí thi hứng đại phát, còn muốn phú một bài thơ.
Nhưng mà, thi hứng gã rất nhanh đã bị đứt ngang, bởi vì đột nhiên cảm giác một trận vang động giống như sấm rền từ xa truyền tới.
- Tới rồi sao? Thái tử thấp giọng hỏi người bên cạnh.
- Điện hạ, bọn họ hôm nay chính là thao luyện ở nơi này, đây chính là thao luyện tầm vóc lớn nhất gần đây rồi. Bộ kỵ pháo binh đều phải thao luyện một lượt. Một vị quan quân bên cạnh thấp giọng trả lời.- Chúng tôi trước đó thăm dò qua, diện tích mảnh cốc này khá lớn, hơn nữa chung quanh đều có đỉnh núi vây quanh, rất dễ dàng thủ lấy hiểm yếu của cửa ải ra vào. Vả lại điện hạ bên này chính là địa điểm xét duyệt tốt nhất, rất rõ ràng nhìn thấy được toàn cảnh.
Nói xong, gã còn từ người bên cạnh lấy ra một chiếc kính viễn vọng, cung kính đưa tới chỗ thái tử.
- Cũng cho y một cái đi. Thái tử một bên cầm lấy kính viễn vọng, một bên ra lệnh.
Rất nhanh, theo mệnh lệnh của nó, một chiếc kính viễn vọng cũng được đưa tới trước mặt Kiều Bản Thực Thôn.
Kiều Bản Thực Thôn nhìn thấy đồ vật có chút kỳ quái này, lập tức có chút mơ hồ.
Đây là tạo vật kỳ quái hình dạng một cái ống dài, được sắt bao bọc, tuy nhiên giống như là một cái phễu, trước hẹp sau rộng, hơn nữa trước sau đều khảm vào một miếng kính trong suốt, ở mặt ngoài còn điêu khắc hoa văn, bên trên còn khắc chữ.
Bởi vì đưa tới trước mặt mình, cho nên gã trong lúc bất tri bất giác liền cầm lấy, trên tay chỉ cảm thấy một trận lạnh lẽo, đây rốt cuộc là vật gì, lại làm sao dùng đây?
Vì để tránh xấu hổ, gã chuyển tầm mắt nhìn sang, thấy người thiếu niên bên cạnh kia, vừa hay gã nhận ra đối phương đang cầm lấy một đồ vật hình ống đồng này, nắm lấy một đầu hẹp kia, từ đằng sau rút ra một đoạn, sau đó nâng ngang tới trước mắt của mình.
Gã vội vàng làm theo, tuy rằng động tác có chút ngờ ngệch, nhưng vẫn là phát huy hữu dụng của cái vật này.
Cách cái ống đồng này, gã đột nhiên nhận ra cảnh sắc nơi xa giống như bị cưỡng ép kéo tới trước mặt gã, sau đó….