- Nếu như hết thảy đều thuận lợi, vẫn là chỉ triệu tập được hơn ba bốn ngàn người sao? Chu Phác có chút kinh ngạc hỏi ngược lại.- Vì sao ít như thế?
Y quả thật có chút kỳ quái, rõ ràng Đảo Tân Nghĩa Hoằng có được đất phong xưng tụng làm ra được gần bảy mươi vạn thạch, số người chí ít cũng đông có mấy chục vạn, vì sao vào thời điểm tham dự đại sự chỉ lấy ra được một chút người như thế.
- Binh quý tinh không quý nhiều, đánh giặc dựa vào là tinh binh không phải tùy tiện gom đông người. Chu đại nhân thiết nghĩ cũng là người hiểu biết. Đông Hương Trọng Phương sắc mặt có chút hổ thẹn.- Đảo Tân thị vào thời điểm quốc chiến đánh trận nhiều năm, tích lũy rất nhiều võ sĩ và gia thần kinh nghiệm chiến đấu phong phú, dẫn binh đánh trận nhiều năm. Bọn họ đều tự mình lãnh binh, cuối cùng hợp thành đại quân. Như nay Nhật Bổn thái bình nhiều năm, lão tướng trước kia đã đại đa số điêu linh rồi, ngại rằng quy định của Mạc Phủ lại không được mở rộng tầm vóc luyện binh, cho nên trong lúc gấp gáp lấy không ra đủ số võ sĩ để dẫn binh. Nếu như cho chúng tôi một hai năm thời gian, có lẽ chỉnh đốn và sắp xếp ra hai ba vạn người. Nhưng từ bây giờ tới mùa hè, chúng tôi chỉnh đốn sắp xếp ra ba bốn ngàn người đã rất không dễ dàng rồi. Nếu như triệu tập nông phu tùy ý biên vào quân đội, cố nhiên gom ra đủ số người, nhưng quân đội như vậy có ích gì chứ?
- Thì ra là như vậy… ta hiểu rõ rồi! Chu Phác gật đầu, tiếp nhận lời giải thích thoạt nhìn hợp tình hợp lý này của đối phương.- Quý phiền mau chóng sửa soạn đi, tới lúc triệu tập được càng nhiều binh càng tốt.
Kỳ thật Đông Hương Trọng Phương còn có một tin tức trọng yếu chưa có tiết lộ ra với y. Tát Mài Phiên vào lúc kiểm đất xưng tụng thạch cao tới bảy tám mươi vạn, kỳ thật làm ra được sơ lược chỉ có ba bốn mươi vạn, bỏi vì Tát Mài phiền gần biển, thường xuyên bị thiên tai xâm lấn, vả lại nước mưa khá là nhiều so với nơi khác, cho nên nông nghiệp cũng không phát đạt, số người nuôi sống được thật sự ít hơn rất nhiều. Gã không muốn tiết lộ tình hình quẫn bách trong phiên cho Chu Phác.
- Chúng tôi đương nhiên sẽ tận hết toàn lực đi sửa soạn, dù sao cũng là can hệ tới tính mạng cả nhà. Lúc này Giang Hạ Minh Nhàn cũng mở lời.- Chỉ là nếu như chỉ có chúng tôi tận hết sức, đại sự chung quy không thành được, cuối cùng vẫn là phải xem kết quả giao chiến của Mạc Phủ và Đại Hán. Nếu như Đại Hán không vừa mới nhấc tay đánh bại được Mạc Phủ, vậy chúng tôi há không phải uổng cong toi một trận hay sao…
Gã là hậu duệ Minh quốc quy phục giáo hóa người khác, người ba đời đều phụng thị ở Tát Mài phiên, sớm đã xem mình thành người Nhật Bổn, bời vậy lời nói này cũng không cảm thấy có gì không đúng.
- Cớ gì nói như vậy? Chu Phác mơ hồ cảm giác có chút hàm ý khác trong lòng đối phương.
- Chu đại nhân, thật không dám giấu diếm, gần đây chúng tôi nhận được một tin tức, một tin tức không tốt lắm.
Giang Hạ Minh Nhàn nhìn chằm chằm vào Chu Phác.- Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang toan tính muốn sang năm đem binh thượng lạc, hiện giờ bọn họ đã vào trong lúc Thiên Lĩnh điều động binh mã, dự tính trong vòng mấy tháng nữa tập trung được binh lực rất đông. Tuy rằng đây không phải bời vì phát hiện ra mưu đồ chúng ta, nhưng từ kết quả xem ra, cũng là mang tới cho chúng ta rất nhiều phiền phức rồi…
- Cái gì? Sao có loại việc này? Chu Phác bời vì khiếp sợ mà hơi thoáng mở to hai mắt.
- Đại nhân, chúng tôi sẽ không nói giỡn cùng ngài.
Giang Hạ Minh Nhàn từng chữ một trả lời.
Khó trách hôm nay hai gia thần Đảo Tân gia này có vẻ kỳ quái như thế, hóa ra là nhận được tin tức xấu như vậy, trong lòng sinh ra dao động.
Đức Xuyên Gia Quang muốn đem binh thượng lạc, nhằm vào triều đình và Đại Danh Nhật Bổn phía tây thị uy, hơn nữa từ khẩu khí của hai người này trông lại, hẳn là tầm vóc dốc toàn bộ sức mạnh, chí ít con số là đủ dọa người. Nhưng nghĩ cũng biết, đợi tới lúc Đại Hán tiến quân vè hướng Cửu Châu và đảo Bản Châu, phía Mạc Phủ khẳng định đã trước đó tập kết xong quân đội rất đông, mặc kệ là nhằm vào kinh đô và Cửu Châu tiến phát hay là cố thủ hang ổ Giang Hộ và Quan Nguyên đều sẽ mang tới cho quân đội Đại Hán càng thêm nhiều phiền phức, nhất là đại quân lần này triều đình phái ra chỉ có một lữ…
Tin tức xấu này nhất định phải chuyển đạt cho triều đình, để cho bọn họ mau chóng nghĩ cách ứng đối mới được.
Trong nháy mắt đầu óc của y chuyển động mau chóng, không ngờ không có nói ra lời.
Nhưng rất nhanh y liền nhận ra hai người bên cạnh này cũng đang âm thầm quan sát y, hơn nữa ánh mắt đều có chút lóe sáng.
Không tốt, tuyệt đối không được rụt rè! Trong lòng của y thầm nghĩ.
Đảo Tân gia vốn dĩ vẫn chưa có hoàn toàn dính líu tới bên trong, hiện giờ cũng đang âm thầm tìm đường lui, nếu như bản thân biểu hiện tay chân luống cuống, trời mới biết bọn họ sẽ bởi vì vậy mà dao động hay không, thậm chí dứt khoát thẳng thừng buông bỏ, nếu như thật buông bỏ, bản thân e rằng cũng sẽ có nỗi lo tính mạng a.
Nghĩ tới đây, Chu Phác gắng gượng đè ép hoảng hốt trong lòng, ngược lại trên mặt lộ ra một chút nét cười lạnh, như thể là đang cười nhạo hành động này của Mạc Phủ.- Đây đúng thật là may mắn tốt của chúng ta a! Quá may mắn!
- Đây có cái gì tốt sao? Đông Hương Trọng Phương không rõ ý của y, vội vàng truy hỏi.
- Mạc Phủ càng nhanh tập kết quân đội,
bọn họ lại càng sẽ tới quyết chiến cùng quân đội chúng ta. Đây chẳng lẽ không phải chuyện tốt sao? Chu Phác lấy thái độ vô cùng tự tin quét mắt sang bên cạnh, trong lúc đưa mắt nhìn lòng tràn đầy tin tưởng.- Hai vị biết, ta trước khi tới, tướng quân lãnh binh của ta lo lắng cái gì nhất không?
- Cái gì? Bọn họ quả nhiên thuận theo ý của Chu Phác hỏi.
- Chúng tôi lo lắng nhất chính là quân đội Mạc Phủ tập kết chậm chạp, không mau chóng quyết chiến với đại quân chúng tôi. Nếu như không mau chóng ngược lại bất lợi đối với chúng tôi. Chu Phác cố ý gia tăng giọng điệu, có vẻ càng thêm có sức mê hoặc.- Đại tướng lãnh binh của chúng tôi cho rằng, phá hủy quân đội Mạc Phủ dễ dàng, nhưng mãi đảm bảo cung ứng hậu phương của đại quân lại rất phiền phức. Nếu như chiến sự kéo dài, không chỉ áp lực hậu phương sẽ càng lớn, vả lại sĩ khí của quan binh tiền tuyến cũng sẽ chịu phải ảnh hưởng… Dù sao là ở đất lạ quê người đánh trận, hơn nữa quân đội chúng tôi dù sao là viễn chinh nước ngoài, không dễ chia ra tới các nơi càn quét. Cho nên y hết sức tâm niệm, chính là như thế nào đả kích Mạc Phủ, khiến Mạc Phủ mau chóng tập kết đại quân quyết chiến cùng quân ta. Chỉ cần bên trong quyết chiến đánh tan quân chủ lực Mạc Phủ, như vậy về sau bọn chúng liền không cách nào chống cự được. Dựa vào Đại Danh các nơi khởi sự liền quét sạch trơn thế lực tàn dư của bọn chúng… Cho nên, các ngươi xem, đây chẳng lẽ không phải tin tức cực tốt hay sao? Thật là trời giúp triều ta rồi a! Đức Xuyên Gia Quang người này bảo thủ, vả lại tự cao tự đại. Y sau khi tập kết xong quân đội nhất định sẽ không màn hết thảy tìm tới cầu chúng ta quyết chiến, đến lúc đó thiên binh Đại Hán sẽ khiến y tan thành tro bụi.
- Đại quân Đại Hán, thật sự đủ trấn áp được binh mã dốc hết sức của Mạc Phủ sao? Đông Hương Trọng Phương hỏi lại.- Chu đại nhân, đại quân Mạc Phủ tuy rằng trang bị không bằng quý quân, nhưng con số tóm lại là bày ở nơi đó…