Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên âm thanh của một nội thị khác.
- Điện hạ, Lĩnh nghị chính đại nhân cầu kiến! Hiện tại đã chờ ở ngoài chính điện.
- Sớm như vậy đã cầu kiến?
Lý Hồn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng rất nhanh đã khôi phục được bình tĩnh.
- Được rồi, bảo y đến điện chờ trước, ta sẽ lập tức qua ngay.
Trong quá khứ lúc Lý Hồn còn là quốc quân thì vô cùng cần chính, nhưng sau khi phục vị vì duyên cớ thân thể nên không cần mẫn như vậy nữa, thường xuyên không cử hành triều hội cùng các đại thần, mà chỉ triệu kiến một vài đại thần đắc lực. Thân là Lĩnh nghị chính đại thần, Kim Tẫn Quốc thường xuyên ra vào Cảnh Phúc cung cầu kiến Lý Hồn, cũng không cần phải xin chỉ thị thì mới vào trong cung.
Tuy nhiên, cầu kiến sớm như vậy, vẫn là rất hiếm thấy, cũng không biết là chuyện gì.
Sau khi thay xong y phục, dưới dẫn đường của tùy tùng, Lý Hồn bước những bước chân quen thuộc vào trong thư phòng trong chính điện nơi hằng ngay ông ta thường xử lý sự vụ.
- Thần tham kiến điện hạ!
Vừa nhìn thấy ông ta, Kim Tẫn Quốc liền quỳ hẳn xuống.
Tuy rằng y vô cùng cung kính, hơn nữa trước giờ đều tận tâm tận lực làm Lĩnh nghị chính đại thần phò tá mình, nhưng kỳ thực Lý Hồn không thích y. Bởi vì suy nghĩ của vị đại thần này thật sự quá lanh lợi, hơn nữa cũng không thật lòng nể phục mình. Nếu như là trước đây, kiểu đại thần như thế này ông ta sẽ không trọng dụng. Chỉ có điều sau khi phục quốc không còn ai để dùng, ông ta không để Kim Tẫn Quốc làm Lĩnh nghị chính không được mà thôi. Lại nói, hiện tại ông ta cũng biết không còn bao nhiêu đại thần trong lòng phục tùng ông ta.
- Ái khanh đến bái kiến sớm như vậy, rốt cuộc là có chuyện quan trọng gì?
Lý Hồn vừa được tùy tùng đỡ ngồi xuống vương vị, vừa hỏi Kim Tẫn Quốc.
- Khải bẩm điện hạ, thần có chuyện vô cùng quan trọng, bất đắc dĩ lắm mới quấy rầy điện hạ. Mong điện hạ thứ tội.
Kim Tẫn Quốc vẫn quỳ dưới đất.
- Điện hạ còn nhớ chuyện trước khi thái tử điện hạ của triều Trung Hoa đến Cao Ly, thần bái kiến điện hạ không?
Hỏi như vậy, Lý hồn nhất thời không kịp nhớ ra. Tuổi đã cao trí nhớ cũng ngày càng kém, ông ta ngẫm nghĩ một lúc sau mới nhớ ra đoạn đối thoại của bọn họ. Đúng rồi, là một đen tối vô bờ bến, chỉ là đối thoại mà thôi.
- Ngươi ngươi muốn nói đến chuyện con thừa tự?
- Vâng, thưa điện hạ!
Kim Tẫn Quốc trả lời.
- Thần muốn hỏi điện hạ một chút, hiện tại đã gần một tháng rồi, có phải trong lòng điện hạ đã có tính toán trước rồi hay không?
- Việc này quả nhân trong lòng đã có tính toán, ái khanh đừng quá mức sốt ruột.
Vừa nghĩ đến đối phương lại chạy đến bái kiến mình vào sáng sớm chỉ vì cái chuyện này, trong lòng Lý Hồn không khỏi có chút buồn phiền, thuận miệng nói qua loa mấy lời với y.
- Nếu như điện hạ đã có tính toán, vậy thì xin hãy nói ra cho thần biết. Thần sẽ bắt tay vào làm ngay bây giờ.
Ông ta không ngờ, Kim Tẫn Quốc cũng không bị lời đáp qua loa của ông ta đẩy lui, ngược lại tiếp tục truy hỏi ông ta.
- Ái khanh?
Lý Hồn không hiểu vì sao. Lẽ ra một quan viên với suy nghĩ linh hoạt như Kim Tẫn Quốc, nhất định nhìn ra được hiện tại mình không muốn đàm luận về vấn đề này mới đúng.
- Người thừa kế là đại sự quốc gia, thần thân là Lĩnh nghị chính đại thần, không tham dự không được.
Cho dù ông ta đã ám chỉ rõ ràng như vậy, Kim Tẫn Quốc vẫn không có ý lùi bước, vẫn tiếp tục truy hỏi.
- Dám hỏi điện hạ, hiện tại rốt cuộc đã chọn được ai chưa? Thần phải hỏi cho rõ ràng trước, mới sớm chuẩn bị.
- Kim nghị chính!
Lý Hồn nhấn giọng.
- Thần chỉ là suy xét cho quốc gia, mong điện hạ thứ tội.
Kim Tẫn Quốc vẫn không lùi bước, dường như là đã hạ quyết tâm rồi.
- Điện hạ, thời cuộc đã cấp bách lắm rồi, chẳng lẽ điện hạ hạ muốn nhìn Cao Ly không lâu sau sẽ bùng phát nổi loạn hay sao?
- Làm sao lại loạn!
Lý Hồn lớn tiếng quát, ngắt lời đối phương. Sau đó, ông ta cũng nhận ra mình có chút thất thố, liền hạ giọng.
- Ái khanh vì thái tử điện hạ giá lâm, cho nên mới nóng lòng như vậy?
- Thần cũng không cảm thấy thái tử điện hạ giá lâm là chuyện xấu.
Kim Tẫn Quốc thấp giọng trả lời.
- Ngược lại, thần cảm thấy hiện tại đó là biện pháp tốt nhất. Thừa dịp thái tử điện hạ còn ở đây, cầu tình với ngài, xin ngài bằng lòng chọn người của chúng ta. Nếu được như vậy đối với triều Trung Hoa đối với nước ta đều là chuyện cực kỳ tốt. Ít nhất tránh được chuyện phân tranh giữa những người không phục.
- Chuyện tốt? Tốt chỗ nào?
Lý Hồn hỏi ngược lại.
- Lúc trước chúng ta còn gây mâu thuẫn với sứ đoàn, hiện tại nếu đi khẩn cầu thái tử điện hạ, khó tránh sẽ bị người của sứ đoàn lợi dụng làm khó. Đừng quên hiện tại bọn họ ngày ngày đều vây quanh thái tử.
- Thì bởi vì bọn họ ngày ngày vây quanh thái tử, nên chúng ta càng phải đoạt trước một bước, lập con thừa tự, không phải sao?
Kim Tẫn Quốc trước giờ chưa từng có thái độ như vậy với chúa của mình.
- Điện hạ, gần đây bên ngoài đang lưu truyền một lời đồn. Có rất nhiều người hoài nghi, ngài rề rà không chịu lập con thừa tự, là vì trong lòng ngài muốn gây chuyện, không muốn vì vậy mà đánh mất quyền lực của mình.
- Ngươi ngươi
Lý Hồn giận không kìm nổi, vỗ thật mạnh lên bàn, cắt ngang lời nói của đối phương.
Ông ta không hiểu vì sao hôm nay Kim Tẫn Quốc có biểu hiện kỳ lạ như vậy, nhưng việc làm đại nghịch bất đạo này, đã hoàn toàn chọc giận ông ta. Nếu như là ông ta của quá khứ, e là đã hạ lệnh bắt tên khốn trong mắt không có quân thượng này rồi.
Nhưng hiện tại thì không được. Sức khống chế của ông ta đối với triều đình không mạnh như trước nữa. Hấp tấp mà trở mặt thì sẽ trở nên hỗn loạn. Cũng là vì như thế, ông ta mới miễn cưỡng duy trì một chút điềm tĩnh cuối cùng của mình.
Sau một hồi, ông ta mới hét to với Kim Tẫn Quốc.
- Những lời này là ai nói! Bắt tất cả bọn gian tặc phỉ báng quân thượng này lại!
Ông ta dùng phương thức này để biểu đạt phẫn nộ của mình. Nếu như biết điều một chút, thì vị Lĩnh nghị chính này cũng phải biết mà im miệng.
- Bên ngoài người rất nhiều, không phải là một người hai người nói như thế. Chúng thần làm sao bắt được.
Lúc này, Kim Tẫn Quốc đột nhiên nở nụ cười lạnh.
- Nếu như điện hạ không khư khư cố chấp nữa, mà vì phúc của nước ta, lập con thừa tự, thì lời đồn bên ngoài kia nhất định sẽ dịu xuống
Thái độ ngầm có ý phản bác thậm chí là chê cười này, cuối cùng đã khiến Lý Hồn không kìm nén được mà nổi trận lôi đình.
- Kim Tẫn Quốc!
Ông ta không còn nói chuyện đàng hoàng với đối phương nữa, mà gọi thẳng tên.
- Ngươi đủ rồi! Lui ra!
- Làm cho điện hạ tức giận, thần sợ hãi vô cùng!
Nhìn thấy quốc chủ nổi giận như thế, Kim Tẫn Quốc quỳ xuống tạ lỗi, nhưng trên mặt lại không nhìn thấy chút kinh sợ nào.
- Điện hạ đuổi thần, nhưng không đẩy lùi được điều tiếng này, xin điện hạ suy nghĩ kỹ
Rốt cuộc Kim Tẫn Quốc bị nhiệt tình lo cho dân cho nước làm cho đầu óc mê muội, hay là điên thật rồi. Lý Hồn đã không còn thì giờ để phân rõ nữa. Nhưng ông ta đã thấy rất rõ ràng. Vị Lĩnh nghị chính đại thần này dùng phương thức không chút kiêng dè làm dao động quyền uy của ông ta, hơn nữa còn là cố ý.
Nếu như không phải y bị điện, vậy thì nhất định là có chỗ dựa, thế nên mới cố ý chạy vào cung đối chọi gay gắt với mình. Rốt cuộc là dựa vào cái gì, giúp y có gan đối chọi với mình như vậy?
Ký ức đáng sợ lại hiện lên trong đầu. Cơn ác mộng đêm hôm đó lại lần nữa khiến ông ta phát lạnh trong lòng. Ông ta đã bị phản bội một lần, không bao giờ muốn trải qua một lần phản bội nữa.
- Người đâu! Người đâu! Bắt hắn lại!
Lý Hồn hô to, sai nội thị bắt vị đại thần này giam lại, xem thử rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nội thị lập tức tiến vào, nhưng bọn họ vẫn chưa tiếp cận vị Lĩnh nghị chính đại thần này. Kim Tẫn Quốc liền tự mình đứng dậy, sau đó nhìn xung quanh một vòng.
- Các ngươi đứng lại cho ta!
Biểu hiện của y như vậy, khiến cho đám nội thị ai nấy đều ngạc nhiên vô cùng. Trong phút chốc tất cả không hẹn mà cùng nhau dừng lại. Một đám người chen chúc trong phòng, tiếng hít thở dồn dập thô ráp liên hồi, càng khiến Lý Hồn thấy không thoải mái.
- Kim Tẫn Quốc, ngươi muốn mưu phản sao?
Ông ta lại gầm lên lần nữa, sau đó lại sai nội thị.
- Các ngươi dừng lại làm gì!
- Điện hạ, tốt nhất xin hãy bảo bọn chúng lui ra trước, để khỏi tổn thương hòa khí của mọi người.
Kim Tẫn Quốc thở dài một hơi.
- Điện hạ cũng cảm thấy nếu như thần không có chỗ dựa, có chạy thẳng đến trước mặt bệ hạ nói những lời này không?
- Chỗ dựa của ngươi là ai? Ai xách động ngươi mưu phản?
Lý Hồn run giọng hỏi.
- Ngươi các ngươi lẽ nào còn muốn phát động cung biến hay sao? Đừng quên đừng quên vương vị của ta là do triều Trung Hoa lập nên, các ngươi mà làm xằng bậy, triều Trung Hoa tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn loạn thần tặc tử các ngươi đâu! Còn nữa hiện tại thái tử điện hạ đang ở trong Cảnh Phúc cung, chẳng lẽ các ngươi còn dám làm xằng bậy trước mặt ngài sao Các ngươi
Lúc nói đến đây, Lý Hồn giống như bị sét đánh, lập tức ngây người, những lời còn lại cũng không nói ra được. Ông ta đột nhiên phát hiện, trong lúc ông ta hồn nhiên không hay biết, một nguy cơ to lớn đã đến gần ông ta, giống như đêm đó.
- Điện hạ là do triều Trung Hoa lập, hiện tại triều Trung Hoa thế lớn, nếu như không được triều Trung Hoa cho phép, chúng thần đương nhiên không tài đối đãi với điện hạ như ban đầu
Kim Tẫn Quốc không chút hoang mang, trả lời.
- Cho nên, tuy rằng mọi người trong lòng vẫn còn sợ hãi điện hạ, nhưng cũng đã nhịn đến bây giờ rồi.
- Nhưng bây giờ các ngươi đã được cho phép của thái tử điện hạ chưa?
Lý Hồn hỏi lại.
- Bọn họ các ngươi làm sao mê hoặc được bọn họ?
Mắt thấy bọn họ đã nói đến nước này, trong lòng đám nội thị đã cảm thấy không ổn, đều dừng tay lại, sau đó im lặng thoái lui khỏi phòng. Tiếng hít thở và tiếng bước chân hỗn loạn dần dần biến mất theo, khiến suy nghĩ rối ren trong đầu Lý Hồn đã dần dịu xuống.
- Không dám nói là mê hoặc, chỉ là nói sự thực với ngài mà thôi. Điện hạ dưới gối không con, lại chưa có một người con thừa tự, điều này để lại một mầm mống loạn lạc trong tương lai. Làm mẫu quốc, Đại Hán đương nhiên phải giải quyết mầm mống tai họa này.
Kim Tẫn Quốc cảm khái, trả lời.
- Thái tử điện hạ chủ trì công nghĩa. Còn vì người suy nghĩ cho bản thân, cản trở quốc gia, không phải là điện hạ sao?
- Cái gì mà công nghĩa! Chẳng qua chỉ là các ngươi suy nghĩ cho bản thân thôi.
Lý Hồn bác bẻ đối phương không chút lưu tình.
- Các ngươi muốn thế nào?
- Kỳ thực cũng không có gì. Chính là muốn điện hạ xác định một người thừa tự, dẹp yên lòng của sĩ dân triều dã, cũng là giúp cho cái phúc của nước ta được kéo dài.
Kim Tẫn Quốc cười lạnh.
- Cho nên điện hạ chớ lo, lần này sẽ không để điện hạ nếm trải nỗi khổ lang thang vất vưởng nữa.
- Ngươi các ngươi
Lý Hồn tức giận, không nói nên lời.
Ông ta biết hiện tại mình ở trong cung cũng không có uy tín quá lớn, đừng nói chi là ngoài cung. Nếu quả thật mất đi ủng hộ của triều Trung Hoa, vậy quả thật sẽ tràn đầy nguy cơ.
- Trong cung đã bị các ngươi khống chế rồi sao?
- Hơn nữa vào sáng nay, quân binh của sứ quán Đại Hán đã từ ngoài thành tiến vào đô thành, bao vây Cảnh Phúc cung rồi. Có lẽ điện hạ cũng biết, thị vệ trong cung e là chẳng mấy ai bằng lòng liều mình bảo vệ điện hạ. Nếu như điện hạ đi ra ngoài nhìn thử, nhất định sẽ hiểu rõ tình thế bây giờ.
Kim Tẫn Quốc vẫn đang cười lạnh, không quan tâm lời nói của mình rốt cuộc đã làm tổn thương đối phương bao nhiêu.
- Ồ, thần quên mất, điện hạ không tài nào nhìn thấy bên ngoài được.
Trái tim của Lý Hồn càng như đông cứng lại. Từ biểu hiện không chút sợ sệt của Kim Tẫn Quốc, lời y nói dĩ nhiên đều là thật. Hiện tại quân đội Đại Hán hẳn đã khống chế cung điện và cả đô thành rồi. Lại nói, cho dù không khống chế thì sao? Chẳng lẽ còn có người đứng lên cần vương, vì mình mà phản kháng lại mệnh lệnh của thái tử? Ngẫm nghĩ lại cũng biết không thể nào.
-
Lý Hồn coi khinh lời châm biếm của đối phương. Hiện tại ông ta chỉ cảm thấy vô lực và rét lạnh.
- Cho nên, ngươi đã sớm nương nhờ triều Trung Hoa, nối giáo cho giặc dẫn bọn chúng đến áp bức quân thượng?
- Điện hạ, lời này không biết nói từ đâu.
Kim Tẫn Quốc khẽ lắc đầu, tỏ ra không đồng ý.
- Triều Trung Hoa là mẫu quốc của nước ta. Làm đại thần, thần tuân theo thánh ý là chuyện phải làm. Tại sao lại gọi là nối giáo cho giặc? Mặt khác, nếu như nói là nối giáo cho giặc, điện hạ mượn sức của triều Trung Hoa phục vị, làm quốc quân bao nhiêu năm, cũng không thấy trong lòng hổ thẹn à?
Ban đầu, Lý Hồn tin một đám sủng thần, chèn ép đại thần vô cùng nặng nề. Mặc dù thân là đảng Bắc Nhân, nhưng Kim Tẫn Quốc vẫn hết sức bất mãn với ông ta. Cho nên, đến bây giờ, Kim Tẫn Quốc đã không muốn khách sáo với vị quốc chủ này nữa.
- Được rồi, hiện tại điện hạ đã biết rõ tình cảnh của mình rồi chứ? Thần muốn khuyên điện hạ, đừng làm chuyện vô ích nữa.
- Các ngươi các ngươi bảo thái tử điện hạ lập ai.
Lý Hồn đã rét lạnh tận đáy lòng, vả lại cũng chưa nuốt trôi cơn phẫn nộ ban nãy. Ông ta biết, trong tình hình hiện tại, kháng cự không có nghĩa lý gì, chỉ dựa theo tâm ý của thái tử mà hành sự. Nhưng ông ta muốn biết rốt cuộc kết quả được ấn định cho mình như thế nào.
- Hiện tại điện hạ đã nhắm vào Lý Kình con út của Khánh Bình Quân Lý Lặc.
Kim Tẫn Quốc thong dong trả lời.
- Cho nên hy vọng điện hạ hôm nay hãy tuyên chiếu thư thông cáo cả nước, nhận nó làm con thừa tự, kế thừa phúc vận của nước ta.
- Lại là Khánh Bình Quân?
Lúc Lý Hồn nghe đến người được chọn này liền bất ngờ, nhưng cuối cùng thì lắc đầu thở dài.
- Thôi được rồi, hiện tại còn gì để nói đâu chứ?
- Không sai, hiện tại quả thật điện hạ đã không còn chỗ để xen vào.
Kim Tẫn Quốc thản nhiên gật đầu.
- Thần nói thật với điện hạ. Nếu như điện hạ hợp tác, nghe theo sắp xếp, thái tử điện hạ sẽ không làm khó điện hạ, ít nhất điện hạ còn được tiếp tục làm quốc quân.
- Vậy thì quả nhân phải cảm tạ ngươi à?
Lý Hồn cũng nở một nụ cười trào phúng.
- Điện hạ ắt hẳn sẽ không lượng thứ cho thần, nhưng thần thật sự đã tận lực. Thần nói mình không thẹn với lương tâm.
Kim Tẫn Quốc dường như là cố gắng lắm mới bảo vệ được vương vị của Lý Hồn.
- Nếu như điện hạ cảm thấy thật sự khó thừa nhận, thì hiện tại nghỉ ngơi một chút, sau đó ban chiếu lệnh xuống cũng được.
Lời nói đó ngụ ý rằng Lý Hồn đã không còn quyền cự tuyệt nữa, nhiều lắm là chờ thêm chút thời gian nữa mà thôi. Suy cho cùng một người mù như Lý Hồn có đồng ý hay không cũng không khác biệt. Nếu thật sự không hợp tác, cứ trực tiếp cầm quốc tỷ viết một bức chiếu thư là được. Hiện tại chỉ là nghĩ đến nghĩa quân thần bao năm mà làm một cái hình thức đẹp mắt mà thôi.
- Quả nhân quả nhân ban chiếu lệnh, không cần chờ nữa.
Lý Hồn lại quả quyết cự tuyệt hảo ý của y.
- Chuyện đến nước này, quả nhân đồng ý hay không đồng ý, có khác biệt gì đâu? Nếu như muốn nhìn thấy quả nhân kêu gào khóc lóc hay là quỳ xuống đất hét to, thì e là Kim đại nhân phải thất vọng rồi.
Rõ ràng là quân thần, nhưng trong miệng y lại gọi đại nhân, nhạo báng từ cả lời nói.
- Thần cũng không có ý này. Nếu thật sự điện hạ nghĩ như vậy, thần cũng không còn cách nào.
Kim Tẫn Quốc sắc mặt trắng nhợt, nhưng rất nhanh đã kìm xuống.
- Nếu điện hạ đã hiểu lẽ như vậy, thì hãy khẩn trương lấy quốc tỷ ra đi, đừng để chúng thần làm khó nữa.
Nói đoạn, y lấy bức chiếu thư đã phác thảo từ trước.
- Nếu chỉ là muốn quả nhân đóng dấu, Kim đại nhân không cần đích thân đến đây đâu phải không?
Nụ cười lạnh của Lý Hồn, trên khuôn mặt đó, càng lộ ra vẻ dữ tợn.
- Chẳng lẽ thái tử điện hạ cố ý ra mệnh lệnh ngươi đến lấy chiếu thư sao?
Kim Tẫn Quốc sắc mặt càng thêm khó coi. Ông ta đưa tay ra, nhưng không trả lời.
- Xem ra quả thật là vậy.
Lý Hồn đã hiểu rõ.
- Xem ra thái tử điện hạ vẫn cho quả nhân một chút mặt mũi
Ông ta thở dài một tiếng, sau đó lại ngồi xuống.
- Quả nhân muốn sau khi chiếu thư được đưa ra, được diện kiến thái tử điện hạ một lần. Kim nghị chính, ngươi đi chuyển cáo đòi hỏi của quả nhân đi.
- Điện hạ không phải vẫn chưa biết rõ tình hình hiện tại chứ? Chẳng lẽ điện hạ cảm thấy hiện tại mình còn đưa ra đòi hỏi được hay sao?
Kim Tẫn Quốc không kìm nổi bật cười.
- Thái tử điện hạ chỉ bảo ngài thẩm duyệt chiếu thư mà thôi, không có thời giờ gặp ngài.
- Có gặp ta hay không, đó là chuyện của điện hạ, không cần ngươi phải lắm lời. Chẳng lẽ ngươi cảm thấy mình xứng để quyết định thay điện hạ hay sao?
Lý Hồn không chút khách khí, cười lạnh.
- Ngươi chẳng qua chỉ là người truyền lời mà thôi, hà tất phải tỏ ra vẻ đắc chí như vậy? Khẩn trương đi truyền lời đi, một lát sau đến lấy chiếu thư ngươi cần!
Kim Tẫn Quốc bị lời quở trách không chút khách khí làm cho sắc mặt ửng đỏ, giống như phải nén cơn giận xuống.
Nhưng cuối cùng y vẫn nhẫn nhịn, mang chiếu thư đặt mạnh xuống bàn.
- Điện hạ xin mau chóng ấn quốc tỷ vào đi, thần đi một chút sẽ trở lại!
Trong lúc y xoay người chuẩn bị rời khỏi, Lý Hồn đột nhiên lên tiếng gọi y.
- Kim nghị chính!
Kim Tẫn Quốc dừng bước, có chút nghi ngờ nhìn đối phương.
- Kể từ hôm nay về sau ta không còn cách nào lo liệu quốc chính nữa, cùng lắm là làm quốc quân hữu danh vô thực mà thôi Nhưng mà Kim nghị chính, ngươi cũng đừng vui mừng quá sớm. Ta bị triều Trung Hoa đố kỵ, cuối cùng rơi vào kết cục này, không còn gì để nói. Còn ngươi thì sao? Chẳng lẽ ngươi cho rằng một ngày nào đó mình không bị triều Trung Hoa đố kỵ sao? Hiện tại chúng ta chỉ là con rối trong tay người ta mà thôi. Hôm nay đưa được ta xuống, ngày mai cũng đưa được ngươi xuống. Ngươi cung phụng triều Trung Hoa, người khác cũng làm được, người khác còn làm lợi hại hơn ngươi!
Lý Hồn cười chế giễu, sau cùng thì cười to.
- Cho nên, hôm nay ngươi vui vẻ một chút đi, để một ngày nào đó đến lượt ngươi, ngươi khỏi phải buồn bực!