- Vùng đất Cử Châu rất rộng, quý phiên tuy rằng thế lực hùng mạnh, nhưng cũng không đảm bảo được nhất định rất nhanh khống chế toàn đảo. Để đạt thành sứ mệnh, ta vẫn là cần nơi khác tìm một chút trợ giúp. Đây đối với hai phía chúng ta đều có chỗ tốt. Chu Phác hết sức khách khí trả lời gã.- Tùng Phổ thị tuy rắng lực lượng không mạnh, nhưng bọn họ chung quy ở Cửu Châu chiếm cứ nhiều năm, nếu như mượn dùng được lực lượng của bọn họ, đối với bình định Cửu Châu là một trợ giúp lớn. Lại nói, Tùng Phổ thị và Mạc Phủ có thù hận thâm sâu, bọn ho chỉ cần người giỏi dẫn đường, nhất định sẽ vui vẻ cùng chúng ta làm ăn chung… Từ hiệu quả bái phỏng bọn họ hôm nay nhìn xem, chúng ta làm việc này đúng thật đáng giá. Bọn họ quả nhiên có dã tâm khác.
Y biết rằng tuy rằng về danh nghĩa Đông Hương Trọng Phương là Đảo Tân Nghĩa Hoằng bố trí tới bảo hộ mình, nhưng thật sự ra cũng gánh vác trọng trách giám thị, y cùng đối phương nói bất luận cái gì đều có khả năng bị báo cho nơi của Đảo Tân Nghĩa Hoằng, ảnh hưởng tới hợp tác của hai bên. Cho nên y vẫn luôn vô cùng tôn kính đối với gia thần tinh thông kiếm thuật này, cũng không xem thành hạ nhân.
Đồng thời, y sở dĩ tích cực tìm kiếm đưa tin với các gia tộc quyền thế khác của Cửu Châu, cũng là vì chẳng qua ỷ lại vào Đảo Tân thị, nếu như Đại Hán sau khi tấn công Cửu Châu chỉ có Đảo Tân thị để dùng, vậy đối với Đại Hán cũng không phải là chuyện tốt. Y nhất định phải tìm đến một vài người để dựa vào hoặc là tới giúp đỡ, lợi dụng bọn họ để suy yếu hiện giờ cùng với sức ảnh hưởng của Đảo Tân thị về sau.
- Tùng Phổ thị có dã tâm khác, e rằng đối với chúng ta cũng không phải việc tốt. Đại nhân… Đông Hương Trọng Phương vẫn sa sầm nét mặt như cũ, xem ra còn không có bị Chu Phác thuyết phục.- Đại nhân nếu như thật muốn lôi kéo Tùng Phổ thị vào, sau khi xong việc lại nên làm thế nào để báo đền bọn họ đây? Cửu Châu cũng không lớn.
Chu Phác lúc cùng với Đảo Tân Nghĩa Hoằng bàn luận bí mật, điều kiện cấp cho Đảo Tân Nghĩa Hoằng là sau khi Đại Hán bình định xong Mạc Phủ, ngoại trừ toàn bộ đảo Cửu Châu ngoài Trường Khi cấp cho một tộc Đảo Tân, cũng chính là vì điều kiện mê người này, Đảo Tân gia mới vì việc nghĩa không được chùn bước tham dự vào trong đó, thành là tiên phong dẫn sói vào nhà. Ra ngoài lập trường của bọn họ, dĩ nhiên không bằng lòng Cửu Châu lại có thêm gia tộc quyền thế khác cũng tham dự vào, phân chia đảo Cửu Châu vốn dĩ xem thành vật trong lòng bàn tay của họ… Mà ngay cả lãnh địa của Tùng Phổ thị bọn họ cũng muốn lấy đi.
Chu Phác đương nhiên nhìn ra được tâm ý của người trẻ tuổi này, vì hòa hoãn tình cảnh y hơi khẽ cười.- Ngươi không cần phải lo lắng, Đại Hán chúng ta trọng tín tuân thủ lời hứa, điều kiện nói được là sẽ không hối hận, cho dù một tộc Tùng Phổ cũng tham dự vào, lãnh địa hứa hẹn cho quý phiên trước kia cũng tuyệt đối sẽ không ít đi.
- Đại nhân đây là ý gì? Đông Hương Trọng Phương càng thêm không rõ.
- Nếu như Tùng Phổ thị thật sự tham dự vào bên trong đại nghiệp chúng ta đánh ngã Mạc Phủ, vậy dĩ nhiên cũng chính là công thần. Công thần là cần ban thưởng, thế nhưng cũng không nhất định phải ở Cửu Châu ban thưởng cho. Sau cuộc chiến, nếu như Tùng Phổ thị lập được công lao, triều đình quý quốc lần nữa phong thưởng cho bọn họ, phong tới nơi khác. Gia tộc Đại Danh trợ giúp Đại Hán khác cũng chiếu theo xử trí này, chỉ có như vậy người quy thuận chúng ta phản đối Mạc Phủ mới sẽ càng lúc càng nhiều, không phải sao?
Đông Hương Trọng Phương im lặng suy tư chốc lát, cuối cùng khẽ gật đầu một cái, không muốn hỏi nhiều nữa. Mạc Phủ sau khi nắm quyền, đối với di dời đất phong Đại Danh các nơi vô cùng thường xuyên, rất nhiên Đại Danh hữu lực đều bị dời đi lãnh địa, cho nên cách làm trong lời Chu Phác theo gã trông thấy cũng không phải không có lý lẽ. Tùng Phổ thị sau cuộc chiến bị đưa tới nơi khác, cho dù mở rộng đất phong, cũng sẽ không có mang tới ảnh hưởng xấu đối với đảo Cửu Châu của Đảo Tân thị.
- Đại nhân nhớ kỹ hứa hẹn trước đó, chúng tôi cảm kích không cùng. Đúng lúc này, Giang Hạ Minh Nhàn bên cạnh cũng mở miệng.- Đám hỏa khí đại nhân trước kia đưa sang, phiên chủ đã thu được rồi, hơn nữa đối với chất lượng vô cùng hài lòng, quả nhiên là chế phẩm tinh xảo của Đại Hán. Thế nhưng… phiên chủ cảm tháy số lượng quá ít, muốn đại nhân sắp tới mau chóng bổ sung thêm một đám đưa sang.
Sau khi hai bên đạt thành được ăn ý, Chu Phác đáp ứng đòi hỏi của Đảo Tân Nghĩa Hoằng, thông qua đám người Giang Hạ Minh Nhàn chuyển hết hỏa khí thương quán Đại Hán hiện giờ cất giữ đưa tới cho Đảo Tân Nghĩa Hoằng. Đảo Tân Nghĩa Hoằng sau khi thử nghiệm đám vũ khí này vô cùng hài lòng, sau đó trang bị tất cả cho một cánh gia thần võ sĩ thân tín nhất của mình. Thế nhưng vì tiếp tục mở rộng quân bị, ông ta còn muốn từ nơi Chu Phác có được càng nhiều vũ khí hơn nữa.
- Vận chuyển vũ khí vô cùng không dễ dàng, chúng ta đã đem hầu hết vũ khí chứa trong kho cho quý phiên rồi, vẫn cần phải đợi thêm một khoản thời gian nữa mới lại chuyển một đám tới cho quý phiên. Chu Phác khẽ lắc đầu.- Kính xin phiên chủ đại nhân lại đợi thêm một khoản thời gian nữa.
Kỳ thật hiện giờ thương thuyền Đại Hán vẫn luôn chuyển dời hàng loạt vũ khí tới trong thương quán Trường Khi, trong thương quán đã cất giấu không ít, nhưng Chu Phác cũng không muốn cấp hết vũ khí trong thương quán cho đối phương, cho nên mượn cớ chố từ một chút.
- Thời giờ quý giá, kính xin đại nhân phải mau chóng chuyển vũ khí sang. Giang Hạ Minh Nhàn tiếp nhận giải thích của Chu Phác, nhưng vẫn đang tiếp tục thúc giục.- Hiện giờ vũ khí quá ít, ngay cả toàn bộ hầu cận người phiên chủ võ trang cũng không đủ. Phiên chủ sắp tới phải tiến hành quét sạch đối với thế lực phản đối trong phiên rồi, nếu như không có vũ khí các người đưa sang, e rằng phải chậm trễ rất lâu.
Đảo Tân Nghĩa Hoằng muốn trước khi khởi sự trợ giúp Đại Hán tiến quân Cửu Châu, trước tiên đột nhiên cử binh quét sạch thế lực phản đối của mình trong Tát Mài phiên. Hiện giờ đã là lửa sém lông mày, cho nên ông ta ưu tiên cung ứng vũ khí có được từ thương quán Đại Hán cho tùy tùng thân tín của mình, tùy thời sửa soạn phát động.
- Ta biết rõ rồi, trở về ta liền thúc giục bọn họ. Chu Phác gật đầu.- Không biết quý phiên tới lúc đó rốt cuộc điều động được bao nhiêu nhân mã?
Vấn đề Chu Phác hỏi tới này chỉ thẳng chỗ yếu hại, cho nên Đông Hương Trọng Phương trước khi hồi đáp hơi chút chần chừ.
- Đây phải xem phiên chủ quét sạch thế lực nội phản trong phiên có bao nhiêu thuận lợi. Dù sao nếu không trước đó làm được trên dưới đồng lòng, thì không đủ để toàn bộ mọi người sửa soạn chiến đấu. Nếu không liền sẽ trước đó kinh động Mạc Phủ, rước lấy phiền toái không cần thiết. Gã dường như là không muốn yếu thế trước mặt Chu Phác, cho nên giọng điệu trở nên rất nhanh.- Nếu như hết thảy thuận lợi, phiên chủ quét sạch được hết phản nghịch, đại khái thời điểm mùa hè đủ triệu tập được hơn ba bốn ngàn người.