Sau khi làm Sở Ti Đại mười tám năm, Bản Thương Thắng Trọng xin Mạc Phủ được nghỉ hưu, sau đó vì ông ta làm chức vụ này đạt được nhiều kết quả, cho nên Mạc Phủ tiếp tục cho con ông ta là Trọng Tông đảm nhiệm chức Sở Ti Đại ở kinh đô, Từ năm Nguyên Hòa thứ năm, đến bây giờ đã là năm Khoan Vĩnh thứ mười, ông ta đã đảm nhiệm chức vụ Sở Ti Đại này được gần mười bốn năm.
Hai đời cha con thay nhau đảm nhiệm chức Sở Ti Đại ở kinh đô hơn ba mươi năm, hiệu lệnh từ trên xuống dưới, bọn họ tích lũy được uy vọng và quyền thế hết sức kinh người, quả thực nói là không cần nhìn mặt triều đình. Tuy rằng, mặt ngoài ông ta vẫn vô cùng cung kính với Thiên hoàng và triều đình, nhưng trong lòng chắc chắn không thèm để ý bọn họ.
Cũng chính bởi vì quyền thế và ảnh hưởng mà ông đã xây dựng được, cho nên các công khanh trong kinh hết sức kiêng kỵ ông ta, nói một cách hàm súc hơn là nói đến ông ta thì tất cả đều biến sắc. Sau khi Ưng Ti Giáo Bình nói ra tên của ông ta, ngay cả Nhất Điều Kiêm Hà thân là người đứng đầu các công khanh cũng không nhịn được mà sắc mặt có chút biến đổi.
- Sợ cái gì, nơi này cũng chỉ có ba người chúng ta mà thôi, chẳng lẽ còn lọt ra ngoài được?
Nhị Điều Khang Đạo thì lại hoàn toàn không có ý lùi bước.- Đằng Nguyên gia của chúng ta… đã rơi vào cảnh đến nói cũng không dám nói ra điều nghĩ trong lòng hay sao?
Vừa nghe thấy câu hỏi này, sắc mặt của Ưng Ti Giáo Bình cũng hơi đổi.
Đúng vậy, y thân cũng con cháu của Ngũ Nhiếp gia, trong lòng làm sao không có một nỗi uất ức chứ?
- Ài… Y cúi đầu thở dài.
- Tôi chẳng qua cảm thấy là nói những thứ này không giải quyết được gì. Đức Xuyên Gia Quang dù sao vẫn còn trẻ, sự việc của mười, hai mươi năm sau ai nói rõ được đây? Hơn nữa, cho dù Đức Xuyên gia có nội loạn, thì các gia tộc nắm võ lực cũng sẽ đẩy ra một Mạc Phủ mới, có khác nhau bao nhiêu đâu?
- Nếu chỉ biết nói những câu thở ngắn than dài, thì chúng ta còn oán giận cái gì, yên lặng chịu đựng thì tốt rồi? Nhưng huynh chịu được, tôi không chịu nổi. Lời nói của Nhị Điều Khang Đạo vẫn không có ý lùi bước.- Sự việc mười, hai mươi năm sau, hiện tại bắt đầu chuẩn bị, còn về phần võ gia khác, … tạm thời không nói đến lúc đó chúng ta có cơ hội đoạt lại quyền bính, cho dù không đoạt được, dù sao thì tồi tệ đến đâu cũng không hơn được Đức Xuyên gia.
- Việc… việc này… Ưng Ti Giáo Bình muốn nói lại không biết nên nói thế nào.
Hiện giờ trong các công khanh có hai trào lưu tư tưởng, một phái trong tâm tưởng vẫn còn nguyên ký ức về cảnh tượng đau khổ của các công khanh và triều đình thời loạn thế Chiến Quốc, cho nên cảm thấy Đức Xuyên gia cho dù hà khắc như thế nào cũng chịu được, cho dù đối với hiện trạng có bất mãn nhưng nhắm mắt mặc kệ không tham gia vào; một phái khác thì lại nhớ về thời gian khi triều đình còn mạnh mẽ, luôn mong muốn cai trị của Đức Xuyên gia bị sụp đổ, đồng thời lợi dụng loạn thế để xây dựng lại vị thế của triều đình.
Đám người thứ nhất chiếm đa số, đám người thứ hai tuy rằng ít người, nhưng cũng không được coi thường, hiện tai xem ra Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo chính thuộc đám người thứ hai.
- Đừng cãi nữa, hai người các huynh, hôm nay thưởng hoa là việc chính, đừng nói cái gì tâm trạng trong lòng nữa. Nhất Điều Kiêm Hà đột nhiên cắt đứt lời của bọn họ, sau đó nhìn về phía Nhị Điều Khang Đạo nói.- Hữu thần, ý của huynh là, sau đây không lâu Đức Xuyên gia sẽ có nội loạn, phải chuẩn bị từ bây giờ?
Sau khi nghe được câu này, trong lòng Nhị Điều Khang Đạo tràn đầy vui sướng.
Thân là hoàng tử và tộc trưởng của Đằng thị, lại là người đứng đầu triều thần trong triều đình, nếu gã đồng ý tiếp tục nói về câu chuyện này, thật sự ra đã là một cách bày tỏ thái độ rồi.
- Đúng, tôi nghe nói, hiện nay gia thần bên cạnh Đức Xuyên Gia Quang đang khuyên bảo Gia Quang, phải nhanh chóng xử tử Trung Trường. Những người này… đang sợ hãi Trung Trường kế vị… Ha ha, Đức Xuyên gia vẫn luôn tự xưng là giữ đúng cương thường, kết quả là ngay cả đệ đệ mình cũng không tha, thiên hạ của bọn họ làm sao lâu dài được? !
Sau khi kế thừa chức vị Tướng quân, y thường mâu thuẫn với đệ đệ, nhiều lần trị tội đệ đệ Trung Trường, may mà Đức Xuyên Trung Trường dựa vào bảo vệ của Tú Trung khi còn sống, mới không mất mạng, nhưng bị bị chèn ép không thở nổi, Gia Quang lấy danh nghĩa là tính tình Trung Trường thô bạo, lạm sát người vô tội, nên đã đem Trung Trường giam lỏng tại Giáp phủ.
Nhưng vào mùa xuân trước, Đức Xuyên Tú Trung đã chết rồi, tình cảnh của Đức Xuyên Trung Trường càng trở nên gian nan hơn, Đức Xuyên Gia Quang mượn cớ đã tịch thu tất cả đất phong vốn có của y, đồng thời tăng cường trông giữ Trung Trường.
Tướng quân đời trước Đức Xuyên Tú Trung suốt đời chỉ sủng ái chính thất Sùng Nguyên Viện, cho nên con trai chỉ có hai người do bà ta sinh hạ, tuy rằng còn có con riêng là Bảo Khoa Chính Chi, nhưng lại không có quyền thừa kế. Sau khi Gia Quang đến ba mươi tuổi vẫn chưa có con nối dõi, thì Trung Trường càng ngày càng trở thành một chướng ngại vật.
Các gia thần thân tín của Gia Quang ngay từ đầu đã không thích Trung Trường, sau nhiều năm phụ tá Gia Quang cũng kết nhiều mối thù với Trung Trường, bọn họ và Gia Quang đều không hy vọng tình cảnh “Gia Quang chết không con thừa tự, Trung Trường kế vị” phát sinh, cho nên dốc hết sức khuyên can Gia Quang phải giết Trung Trường để diệt trừ hậu hoạn. Hiện nay, Trung Trường đã càng ngày càng nguy hiểm, khả năng mất mạng bất cứ lúc nào, không biết khi nào tướng quân sẽ ban lệnh kết thúc tính mạng của gã.
Nếu Trung Trường chết đi, mà Gia Quang vẫn không có con thừa tự, đến lúc đó Đức Xuyên gia sẽ có nội loạn – đây càng giống như một lời nguyền rủa, mà không phải chuyện sẽ chắc chắn phát sinh thật sự, nhưng điều này cũng không ngăn cản được những người phản đối Đức Xuyên gia hy vọng.
Nhất Điều Kiêm Hà và Nhị Điều Khang Đạo đều hy vọng chuyện này sẽ phát sinh.
- Vậy…Hữu thần nghĩ chúng ta nên làm những gì? Nhất Điều Kiêm Hà lại hỏi.
Tuy rằng trong lòng y tràn đầy chí khí và nỗi uất hận với Đức Xuyên gia, nhưng dù sao cũng biết hiện thực, bây giờ triều đình chỉ còn là một cái vỏ rỗng, không tiền không người không đất đai, cho dù muốn khôi phục vinh quang ngày xưa, cũng không biết bắt vào làm từ đâu.
- Đương nhiên không được tiếp tục đần độn sống như hiện nay! Nhị Điều Khang Đạo lập tức trả lời, sau đó dõng dạc nhìn thẳng vào mắt hai người.- Tả thần, huynh là thủ lĩnh triều đình, lại là tộc trưởng Đằng nguyên gia, chính là hy vọng của triều đình và thiên hạ, không nên không suy nghĩ cho thiên hạ!
- Suy nghĩ cho thiên hạ… Nhất Điều Kiêm Hà trầm ngâm.- Tôi cũng muốn suy nghĩ cho thiên hạ, nhưng tôi phải làm thế nào? Trong tay tôi không có gì cả.
- Thân là Tả thần và Nhiếp Chính, sao lại nói không có gì? Nhị Điều Khang Đạo nhíu mày nói, mà ngay cổ cũng rướn lên.- Huynh là Nhiếp chính, là đại diện cho Thiên hoàng bệ hạ là đại nghĩa quốc gia, danh phận nằm hết trong tay huynh… Triều đình lại chính là đại diện chính thống cho người trong thiên hạ, huynh sao lại nói là không có gì?